Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Phần 2] Phế Thê Trùng Sinh – Chương 47

[Phần 2] Phế Thê Trùng Sinh

Tác giả: Kim Nguyên Bảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit + beta: Iris

Ô Nhược thức dậy ăn sáng, đi luyện đan, buổi chiều nghiên cứu trận pháp hấp thu ánh nắng trên mặt đất cùng Tiểu Tiểu, cuối cùng hai người còn cải tiến trận pháp, hấp thu cả hương thơm cây cỏ đại thụ hoa hòe trên mặt đất luôn, vì dưới lòng đất toàn mùi bùn ẩm ướt.

Buổi tối, Hắc Tuyển Dực vừa về đã bị Ô Nhược kéo tới trước bàn, kiểm nghiệm thành quả suốt buổi chiều của bọn họ, biết là trận pháp hút hơi nóng để sưởi ấm.

Phái người suốt đêm lên mặt đất bố trí trận pháp.

Mặt trời lên, lập tức thử khởi động trận pháp sưởi ấm, sau khi xác định không có ai bị nướng thui, Hắc Tuyển Dực nhanh chóng phái người bố trí thêm vài trận pháp.

Thái giám và cung nữ cũng cảm nhận được ấm áp, ngửi thấy hương hoa cỏ trên mặt đất đều mừng như điên, cả ngày đều thảo luận chuyện trận pháp sưởi ấm.

Ô Nhược thấy mọi người như vậy thì vui mừng, mấy đứa con của cậu cũng không cần mặc áo choàng dày nữa, cảm thấy nghiên cứu ra trận pháp sưởi ấm cũng coi như đáng giá.

Trong vòng ba ngày, toàn bộ Tử Linh quốc đều ấm áp hẳn lên, tuy rằng ban đêm vẫn sẽ hơi lạnh, nhưng lúc đó mọi người đã nằm trong ổ chăn ngủ mất rồi, ấm lạnh đều không sao cả.

Khuya ngày 10 tháng 7, Hắc Tuyển Đường truyền tin đến, con của mấy người Ô Trúc đã hóa hình thành công.

Hôm sau còn chưa đến hừng đông, Ô Nhược không ăn sáng đã mang theo hai con trai đến vương phủ Hắc Tuyển Đường xem tiểu chất nhi.

Ba người vào viện tử của Ô Tiền Thanh, đúng lúc mọi người đang ăn sáng.

Ô Nhược vừa vào đã thấy Cức Hi đen mặt bay trên không trung, lén nhìn Quản Đồng dạy U Diệp và Dạ Ký thay tã: "Các ngươi đang làm gì vậy?"

"Nhị ca." Ô Hi nhìn Tiểu Tiểu ngồi trên vai Ô Nhược, mắt sáng lên: "Tiểu Tiểu tới rồi, cô cô nhớ con muốn chết."

Nàng vội chạy đến ôm Tiểu Tiểu xuống: "Tiểu Tiểu ăn sáng chưa?"

"Dạ chưa." Mắt Tiểu Tiểu nhìn bàn cơm.

"Chúng ta vừa rời giường đã đến đây ngay." Ô Nhược lấy chén đũa được làm riêng cho Tiểu Tiểu đặt lên bàn.

Ô Tiền Thanh phân phó hạ nhân làm thêm đồ ăn sáng mang đến.

Đản Đản chạy nhanh đến chỗ U Diệp, ngẩng đầu nhỏ nói: "Con muốn xem hai tiểu đệ đệ."

Ô Nhược bế Đản Đản lên cao để nhìn, tiểu oa nhi đang được Quản Đồng bọc tã lớn lên rất giống U Diệp, cái miệng nhỏ hồng hồng, thấy Đản Đản thì lập tức giơ tay lên cười, vừa nhìn liền biết là một đứa nhỏ thích cười. Một đứa khác thì rất giống Cức Hi, vẻ mặt cao ngạo, thấy Đản Đản thì lạnh lùng dời mắt, nhìn bàn tay to đang giơ chân nó lên, mặc tã cho nó.

"Gì, sao đứa bé còn nhỏ vậy, các ngươi không đút linh nãi cho nó sao?"

Ô Trúc nhịn cười: "U Diệp muốn học cách mặc tã cho con, ép Dạ Ký học cùng hắn."

Ô Nhược nhìn U Diệp và Dạ Ký tay chân vụng về thì buồn cười: "Đặt tên cho chúng nó chưa?"

Ô Trúc nhớ đến tên con thì không khỏi vỗ trán: "U Diệp dùng họ của cả hai để đặt tên cho con, ở Nhân tộc thì kêu Ô U, về Ma tộc thì kêu U Ô."

"Ô U, U Ô, ừm, tên dễ nghe." Ô Nhược nhìn con của Dạ Ký: "Con của Cức Hi tên gì?"

Dạ Ký nói: "Chưa đặt."

Cức Hi lại nói: "Dạ Cức."

*Nhắc lại là tên của Cức Hi và Dạ Cức, chữ Cức nghĩa là gai nha bà con 😂 là loại cây ruột đỏ nhiều gai, hay móc vào áo người, người đi đường rất sợ, như là câu "kinh thiên cức địa" nghĩa là trời đất chông gai.

Đáy mắt Dạ Ký hiện lên kinh ngạc.

Cức Hi lạnh lùng liếc hắn một cái: "Ngươi nói tên để ta đặt mà, hay là ngươi có ý kiến về tên ta đặt?"

"Không có." Trong mắt Dạ Ký hiện lên ý cười.

"A — —" đột nhiên, U Diệp kinh hô một tiếng.

Mấy người Ô Nhược quay đầu nhìn thì thấy Ô U tiểu lên người U Diệp.

"Há há — —" Đản Đản cười ra tiếng.

Những người khác cũng phì cười.

Cức Hi gõ đầu nhỏ của Đản Đản: "Trước kia ngươi cũng tiểu lên người bổn tọa."

Đản Đản vẻ mặt vô tội nhìn hắn.

"Con thỏ nhỏ rắc rối." U Diệp vừa buồn cười vừa tức giận vỗ nhẹ ông tiểu Ô U: "Hay là đút linh nãi cho bọn nó lớn nhanh tí, chúng ta thật sự không có nhiều tinh lực trông chừng mấy đứa nhỏ này."

Quản Đồng cười nói: "Cho nên nói làm cha mẹ không dễ dàng gì, con còn nhỏ thì hy vọng nó nhanh lớn lên, nó trưởng thành thì lại lo lắng nó có linh lực hay không, có bị người khác bắt nạt hay không, còn cả chuyện công danh nữa."

Ô Trúc nhẹ nhàng ôm vai Quản Đồng: "Mẹ và cha vất vả rồi, nuôi nấng ba huynh muội chúng con chắc chắn rất mệt."

"Trong đám nhỏ, ba huynh muội các con rất nghe lời, ít khi khóc nháo, cũng hiểu chuyện hơn người khác, hơn nữa còn có bà v//ú chăm sóc, không vất vả gì nhiều." Quản Đồng nhìn U Diệp: "U Nhi, con không về thay đồ khác rồi đến ăn sáng sao?"

U Diệp cười nói: "Nướƈ ŧıểυ con của con thơm như vậy, khỏi thay."

Quản Đồng cười khẽ: "Con đứa nhỏ này a."

Ô Tiền Thanh gọi bọn họ: "Mọi người đến ăn sáng trước đi, kẻo đồ ăn nguội bây giờ."

U Diệp lấy linh nãi hạ nhân mang đến đút cho tụi nhỏ, sau đó ngồi bên cạnh Ô Trúc, nhìn Tiểu Tiểu ngồi trên bàn cơm, nhướng mày hỏi: "Tiểu Nhược, đây là tiểu nhi tử của ngươi? Tiểu Tiểu sao?"

"Ừm." Ô Nhược kẹp vụn điểm tâm đặt vào chén của Tiểu Tiểu.

"Quá nhỏ rồi, nếu đặt xuống đất, hơi bất cẩn tí là bị người khác dẫm bẹp ngay, không có cách nào làm nó lớn lên à?"

"Tạm thời không có."

Ô Trúc an ủi cậu: "Đừng lo, từ từ sẽ có cách thôi."

Ô Nhược gật đầu, nhìn xung quanh, nghi hoặc hỏi: "Quỷ Bà đâu?"

Quản Đồng hơi cau mày: "Hai ngày trước Quỷ Bà đã rời đi, không nói khi nào mới về."

"Cũng không nói ra ngoài làm gì sao?"

"Không có, nhưng lúc rời đi, trông bà như đang thất thần, hình như đang giấu chuyện gì đó, làm ta rất lo lắng."

Quản Đồng thở dài một tiếng.

Ở cùng Quỷ Bà một thời gian, nàng đã xem Quỷ Bà như người trong gia đình, thấy Quỷ Bà không vui, nàng cũng rất lo lắng.

"Mẹ đừng lo lắng quá, Quỷ Bà biết cách tự chăm sóc bản thân mà." Ô Nhược lại hỏi: "Bây giờ Quỷ Bà nói chuyện được chưa?"

"Nói được rồi, bình thường nói chuyện với chúng ta đều không thành vấn đề, chỉ là đôi khi câu chữ không rõ ràng lắm."

U Diệp húp một ngụm cháo: "Ta thấy trên người Quỷ Bà có rất nhiều bí mật, bình thường ánh mắt bà nhìn mẹ rất khác thường, giống như đang nhìn đứa con của mình vậy."

Ô Nhược gắp bánh bao cho Đản Đản: "Hẳn là bà xem mẹ như cháu gái mình rồi."

"Nhưng ánh mắt bà nhìn mẹ không giống như đang nhìn cháu gái." U Diệp thở dài: "Ánh mắt như là mẫu thân nhìn con gái vậy, vẻ mặt từ ái yêu thương, lại có chút ưu thương ẩn nhẫn, ánh mắt rất phức tạp, giống như lúc ta nhìn Đản Đản khác hoàn toàn với lúc nhìn con của ta."

Ô Nhược trêu ghẹo hắn: "Đại tẩu, sau khi ngươi làm phụ thân thì hoàn toàn khác với trước kia nha, còn biết phân biệt giữa ánh mắt nhìn cháu trai và ánh mắt nhìn con trai nữa."

U Diệp cong môi: "Ta cũng có cháu gái, có thể hiểu được tâm trạng này."

Ô Trúc ngừng cười: "Cháu gái của ngươi có cao hứng khi có thêm đệ đệ không?"

U Diệp khẽ nhíu mày: "Ta sẽ nói sự thật với nàng."

"Như vậy ổn không?"

"Nàng không còn là con nít nữa rồi, cũng đến lúc phải nói cho nàng biết, cha mẹ thân sinh của nàng là ai."

Ô Trúc không nói chuyện nữa.

Ăn sáng xong, Ô Nhược lấy ra lễ vật cậu định tặng cho mấy đứa nhỏ, có y phục, đồ chơi và cả mấy loại phối sức.

Cức Hi và Dạ Ký kinh ngạc nói: "Con của chúng ta cũng có phần?"

“Đương nhiên, đối xử bình đẳng a, ta cũng không có bất công đâu, lễ vật của hai đứa đều giống nhau." Ô Nhược bế tiểu Dạ Cức lên, chọc nhẹ mặt bé, cười nói: "Đứa nhỏ này không thích cười gì hết."

Đản Đản nắm tay tiểu Dạ Cức, nói: "Ta là ca ca nha, sau này đệ phải nghe lời ta."

Tiểu Dạ Cức nghiêng đầu đi, không để ý tới bé.

Đản Đản quay đầu tiểu Dạ Cức lại: "Chờ ngày mai các ngươi lớn rồi, ta dẫn các ngươi ra ngoài chơi."

Tiểu Dạ Cức chớp chớp mắt, như là đang nói được.

Cức Hi nhướng mày: "Bốn tên nhóc này chụm vào một chỗ, sao cứ có cảm giác sắp có chuyện không hay."

Ô Nhược cười nói: "Ngươi nghĩ nhiều rồi."

"Hy vọng là thế."

Không lâu, hai đứa nhỏ đi ngủ.

Ô Nhược cùng mấy người Ô Trúc nói về chuyện cửa hàng nhất hào: "Hiện nay linh phù và đan dược cung không đủ cầu, các ngươi nếu có rảnh thì vẽ thêm nhiều linh phù đi."

Ô Hi chu miệng nói: "Phù văn trên đan dược khó vẽ quá đi."

Ô Nhược nhíu mày: "Quả thật vẽ hơi xấu, đan dược quá nhỏ, rất khó vẽ."

Tiểu Tiểu nói: "Cha có thể in phù văn để dùng đi dùng lại được mà."

Mọi người tò mò nhìn bé: "In thế nào?"

"Giống như con dấu ấy."

Mọi người ngẩn ra.

"Đúng ha." Ô Nhược vui vẻ nói: "Sao ta lại không nghĩ ra nhỉ, con trai của ta thật thông minh, quyết định vậy đi, vừa tiết kiệm thời gian vừa tăng cao tốc độ vẽ phù văn."

"Tiểu Tiểu thật thông minh." Ô Hi hôn lên đầu Tiểu Tiểu một cái: "Hì hì, thật tốt quá, sau này muội không cần vẽ phù văn nữa."

U Diệp cong khóe miệng: "Người tuy nhỏ, nhưng đầu nhỏ lại rất thông minh."

Cức Hi hừ nhẹ: "Con trai ta sau này sẽ thông minh hơn."

Ô Trúc cũng không cam lòng bị bỏ lại: "Con trai ta sau này cũng sẽ thông minh."

U Diệp nói: "Đứa nhỏ hóa thành từ Tam Thất Thạch đều thông minh mà."

Lúc này, Quản Đồng từ trong phòng lấy ra một cái hộp lớn đưa cho Ô Nhược: "Đây là Quỷ Bà đưa cho ta, bên trong đều là linh phù của bà vẽ, khoảng hai ngàn tờ, bà ấy hy vọng con có thể bán giúp bà ấy."

Ô Nhược mở ra thì thấy bên trong toàn là linh phù cao cấp.

Ô Tiền Thanh hỏi: "Mấy cửa hàng ở đây hầu hết đều bán linh phù của Tử Linh quốc, bà ấy lại vẽ linh phù của Tử Linh quốc, vậy có bán được không?"

"Linh phù của bà ấy đều là linh phù cao cấp, loại linh phù này khá hiếm, sẽ có rất nhiều người mua." Ô Nhược tùy ý lấy ra một chồng lật xem, nhưng khi nhìn thấy mặt sau, đáy mắt cậu hiện lên nghi hoặc: "Bà ấy vẽ linh phù gì? Đây không phải là linh phù của Tử Linh quốc, cũng không phải là linh phù của mấy quốc gia khác, tóm lại là con chưa gặp bao giờ."

"Đưa ta xem." U Diệp nhận một tờ linh phù, quan sát cẩn thận.

Cức Hi cũng tò mò bay lại đây: "Đúng là không giống linh phù của Tử Linh Quốc, người Tử Linh Quốc vẽ phù văn thường hơi bị cong, không thẳng nét như linh phù này."

Quản Đồng cũng tò mò nhìn thoáng qua, ngay sau đó liền ngẩn ra.

°°°°°°°°°°

Đăng: 8/5/2022

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121: . KIẾP TRƯỚC KIẾP TRƯỚC (7)
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220: . KIẾP TRƯỚC KIẾP TRƯỚC (6)
Chương 222: . KIẾP TRƯỚC KIẾP TRƯỚC (8)
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304: . Phần thưởng
Chương 305: . Tái phát bệnh
Chương 306: . Ảo cảnh
Chương 307: . Nó không phải con trai ta
Chương 308: . Cực kỳ thích
Chương 309: . Chỉ thiếu một chút nữa thôi
Chương 310: . Tắt thở
Chương 311
Chương 312: . Nói có lý
Chương 313: . Ngươi phải cố gắng hơn nữa
Chương 314: . Nhận nhau
Chương 315: . Một tên đại lừa đảo
Chương 316: . Ghen
Chương 317: . Ta cũng thích Tiểu Tiểu
Chương 318: . Thật khiến người ta hâm mộ
Chương 319: . Làm tốt lắm
Chương 320: . Tiền đồ
Chương 321: . Ngươi đừng nghĩ linh tinh
Chương 322: . Ta mới không có già như vậy
Chương 323: . Đời này không còn gì nuối tiếc
Chương 324
Chương 325: . Ta rất nhớ ngươi
Chương 326: . Sưng lên
Chương 327
Chương 328
Chương 329: . Quả nhiên là vậy
Chương 330: . Muốn gϊếŧ ngươi
Chương 331: . Thần kỳ đến vậy
Chương 332
Chương 333: . Có lẽ sẽ biến mất
Chương 334: . May cái rắm
Chương 335: . Mực nước không thể ăn
Chương 336: . Đừng nhìn chằm chằm ta
Chương 337: . Ngươi không mặc gì càng đẹp hơn
Chương 338
Chương 339
Chương 340
Chương 341: . Tương lai có phúc khí
Chương 342: . Chết đến nơi rồi còn cãi bướng
Chương 343: . Chính là nó
Chương 344: . Hạt dẻ cười
Chương 345: . Hành vi phạm tội
Chương 346: . Hận cũng vô dụng
Chương 347
Chương 348: . Hoàn hồn
Chương 349
Chương 350: . Đến Bí Ẩn tộc (1)
Chương 351: . Đến Bí Ẩn tộc (2)
Chương 352: . Bí Ẩn tộc (1)
Chương 353: . Bí Ẩn tộc (2)
Chương 354
Chương 355: . Phân biệt đối xử
Chương 356: . Quản Sách
Chương 357: . Nằm mơ
Chương 358: . Chỉ đơn giản như vậy?
Chương 359
Chương 360: . Có liên quan gì đến ta đâu?
Chương 361: . Nghe rất hấp dẫn
Chương 362: . Đây mới là nam nhân của ta
Chương 363
Chương 364: . Rình coi thiên cơ
Chương 365: . Con trai ngươi bị thương
Chương 366: . Hai Hắc Tuyển Dực
Chương 367: . Rời đi
Chương 368
Chương 369
Chương 370: . Ra tay thật hào phóng
Chương 371: . Đại hôn (1)
Chương 372: . Đại hôn (2)
Chương 373: . Đại hôn (3)
Chương 374: . Đại hôn (4)
Chương 375
Chương 376
Chương 377
Chương 378: . Nguyên Đán vui vẻ
Chương 379
Chương 380
Chương 381
Chương 382
Chương 383
Chương 384
Chương 385: . Đại kết cục (1)
Chương 386: . Đại kết cục (hoàn)
Chương 387: . Kế tiếp (1)
Chương 388: . Kế tiếp (2)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Phần 2] Phế Thê Trùng Sinh
Chương 47

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 47
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...