[Phần 2] Phế Thê Trùng Sinh – Chương 371: . Đại hôn (1)
[Phần 2] Phế Thê Trùng Sinh
Edit + beta: Iris
Thiên Trầm ngẩn người.
Hắc Tuyển Hành đi ra khỏi phòng.
Thiên Trầm vui mừng đi theo sau: "Ngươi nói những lời này là có ý gì?"
Hắc Tuyển Hành không trả lời, để mặc hắn đi theo mình đến phòng của mình, sau đó mở ra bí đạo ở dưới giường.
Thiên Trầm nhìn bí đạo u ám: "Ngươi muốn đi đâu?"
Hắc Tuyển Hành lấy ra mồi lửa, đi vào bí đạo, nói với Thiên Trầm: "Xuống dưới."
Thiên Trầm do dự một lát rồi cũng đi xuống bí đạo, ngay sau đó, cửa vào bí đạo đóng lại.
Bí đạo rất dài, cũng không biết thông đến đâu.
Một đường đi xuống dưới, hai người đều không nói chuyện.
Khi đến dưới cuối bí đạo, Hắc Tuyển Hành mới dừng lại, đẩy cửa đá phía trước ra, tức khắc, đèn đuốc sáng trưng, phía sau cánh cửa truyền đến tiếng cười vô cùng náo nhiệt.
Thiên Trầm đi theo Hắc Tuyển Hành vào trong, thấy một đám người đang vừa cười nói vừa uống rượu, trong đó có một vài người là hộ pháp và trưởng lão Cựu tộc, còn có một vài người là thủ hạ mà thủ lĩnh Hắc Đồ tín nhiệm.
Có người nhìn thấy Hắc Tuyển Hành, vội buông chén rượu trên tay xuống, đứng lên nói: "Thiếu chủ tới."
Những người khác cũng lập tức buông chén, đứng lên cung kính kêu: "Gặp qua thiếu chủ."
Hắc Tuyển Hành gật đầu, quay đầu nói với Thiên Trầm: "Bọn họ đều là người ta tín nhiệm nhất."
Hắn nói chuyện quan trọng như vậy cho Thiên Trầm, chứng tỏ hắn tin tưởng Thiên Trầm, tin tưởng Thiên Trầm sẽ không nói cho Hắc Đồ.
Thiên Trầm thấy trong mắt hắn hiện lên tia tín với mình, một lúc lâu cũng không nói nên lời.
Sáng sớm ngày thứ hai trở lại Tử Linh quốc, Hắc Tuyển Dực khôi phục lại những ngày tháng như trước kia, chưa đến giờ Mẹo đã phải thức dậy, chuẩn bị lâm triều.
Trước khi đi, y đánh thức Ô Nhược còn đang ngủ say: "Tiểu Nhược, ta phải lâm triều."
"Ừm." Ô Nhược vừa thức, vẻ mặt mơ mơ màng màng dụi mắt, bộ dáng đặc biệt khiến người trìu mến, Hắc Tuyển Dực không cầm lòng được hôn lên môi cậu, nói tiếp: "Sau khi hạ triều, ta phải xử lý rất nhiều chuyện, trưa nay không trở lại dùng cơm trưa, bữa tối thì còn phải xem xét tình hình, nhưng tối nay nhất định sẽ trở về nghỉ ngơi."
Ô Nhược rất là khó hiểu, khẽ "ừ" một tiếng, trước đây Hắc Tuyển Dực đâu có cố ý đánh thức cậu rồi nói những lời này với cậu, chẳng lẽ sau khi linh hồn kiếp trước nhập vào, người cũng thay đổi?
"Ta đi đây."
Ô Nhược nhìn bóng lưng Hắc Tuyển Dực rời phòng, dần tỉnh táo lại, nhanh chóng hiểu ra, Hắc Tuyển Dực đánh thức cậu, nói những lời này với cậu là muốn cậu yên tâm.
Lập tức, trong lòng ấm áp.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Ô Nhược lập tức bật dậy: "Tuyển Dực."
Giày cậu cũng không thèm mang đã chạy ra khỏi phòng, vọt tới trước mặt Hắc Tuyển Dực, ôm lấy người: "Chờ ngươi trở về."
"Ừm." Hắc Tuyển Dực thấy cậu không mang giày, khom người bế cậu lên, ôm vào trong phòng, đắp chăn cho cậu rồi mới xoay người rời đi.
Ô Nhược vui đến không ngủ tiếp được nữa, lăn qua lộn lại ở trên giường.
Hắc Tuyển Dực còn chưa đi xa, nghe thấy tiếng cười hì hì ngây ngô, khóe miệng cong lên, mang theo tâm trạng hạnh phúc lâm triều.
Những ngày sau đó, Hắc Tuyển Dực trở nên cực kỳ bận rộn, nhưng dù có bận đến đâu đi nữa, mỗi đêm đều sẽ trở lại Hành Tinh Cung, ở bên Ô Nhược và bọn nhỏ, nhưng càng ngày tình hình càng trở nên bất ổn. Cựu tộc như một con ngựa hoang thoát cương, càng lúc càng làm càn, làm lơ sự tồn tại của triều đình, phá nhà cướp của khắp nơi, chỉ trong bảy ngày ngắn ngủi đã cướp sạch ba tiền trang, còn dùng tiền tài đoạt được để chiêu binh mãi mã, có thể thấy, bọn họ không thèm để hoàng thất vào mắt.
Ngoài ra, các quốc gia xung quanh dường như cũng bị người khác châm ngòi, bắt đầu ngo ngoe rục rịch. Bọn họ biết Tử Linh quốc đã giải được lời nguyền, bắt đầu nổi lên du͙ƈ vọиɠ liên thủ đoạt lấy khối đất đai phì nhiêu của Tử Linh quốc, sau đó chia nhau cục thịt mỡ này. Đế Quân của các quốc gia xung quanh sợ xuống tay quá muộn sẽ không được phân đất đai, đều đua nhau phái binh đóng quân ở ngay biên giới trong lãnh thổ của bọn họ, một khi có động tĩnh, bọn họ liền lập tức tấn công Tử Linh Quốc.
Hiện giờ mỗi ngày lâm triều, Đế Quân và các đại thần đều phải nghĩ đủ mọi cách ứng phó với việc này, nhưng bởi vì bọn họ còn chưa hoàn toàn giải lời nguyền nên không thể ở trên mặt đất quá lâu, bởi vậy, dù kế sách có tốt đến đâu cũng không thể triển khai được, bọn họ đành phải giải quyết vấn đề bên trong trước.
Có đại thần cho rằng chỉ cần phong ấn Truyền Tống Trận dưới tầng mười ba, người Cựu tộc sẽ không thể đến các tầng bên trên quấy rối, nhưng nếu làm vậy sẽ khiến cho những bá tánh tâm hướng về triều đình ở tầng mười ba trở xuống thất vọng, nếu các bá tánh từ tầng mười ba trở xuống không được triều đình trợ giúp, nản lòng thoái chí, ngược lại sẽ trợ giúp Cựu tộc tạo phản, hơn nữa, Cựu tộc đã tồn tại một thời gian dài, nhất định đã sớm chuẩn bị đường lui cho mình. Không có Truyền Tống Trận triều đình bố trí, bọn họ có thể dùng Truyền Tống Trận của bản thân để đến các tầng khác.
Cuối cùng Đế Quân hạ lệnh, chỉ cần có người Cựu tộc phạm tội, không cần bắt về nữa, trực tiếp đánh chết, nhưng thiệt hại nhiều nhất vẫn là các bá tánh hai bên đường, khi mọi người đánh nhau, phòng ốc sập, cửa hàng và hàng hóa bị phá hủy, tổn thất đặc biệt nghiêm trọng, triều đình tuy không có ngân lượng bồi thường cho các bá tánh, nhưng lại hứa sẽ bồi thường nhà cửa trên mặt đất cho bọn họ, lúc này mới trấn an được lòng các bá tánh.
Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã tới mùng 1 tháng 5, sau những ngày tháng tình thế bất ổn đẫm máu, cuối cùng cũng có thể nghênh đón ngày đại hôn của Thái Tử, cả nước đều chúc mừng, phố lớn ngõ nhỏ được trang trí hỉ khí tràn đầy.
Ô Nhược lại lần nữa ở trong vương phủ của Hắc Tuyển Đường, bị các ma ma trong cung đánh thức trước giờ Dần, đôi mắt vẫn còn đang liêm diêm đi tắm rửa, sau đó để các cung nữ hầu hạ mặc hỉ phục vừa dày vừa nặng vào.
Ô Trúc và U Diệp đi vào phòng cậu, cười nói: "Tiểu Nhược, đây là lần thứ ba ta thấy đệ mặc hỉ bào rồi đó, nhưng hỉ bào mỗi lần đều không giống nhau."
Vẻ mặt Ô Nhược bất đắc dĩ: "Hỉ bào lần trước đã bị Tuyển Đường ném xuống sông rồi, hỉ bào này là nhờ tú nương Thượng Y Cục gấp rút làm lại, hy vọng đại hôn lần này có thể tiến hành thuận lợi."
Nếu lại bị phá như lần trước nữa, sau này nhắc tới chuyện thành thân, cậu sẽ không vui nổi mất.
U Diệp kéo Ô U ngồi sang một bên: "Lần này tuyệt đối có thể thuận lợi tiến hành đến bước cuối cùng, cho dù là người Cựu tộc cũng sẽ không dám quấy rối, trừ khi bọn họ muốn vĩnh viễn ở dưới mặt đất."
Ô Trúc nhíu mày: "Nói đến Cựu tộc, khiến ta nhớ tới Tuyển Hành, dựa vào phẩm hạnh làm người của hắn, tuyệt đối sẽ không để mặc cho Cựu tộc làm ra những việc thương thiên hại lí, sao ta nghe nói tiền trang bị đoạt là hắn dẫn người đi làm?"
Ô Nhược cũng từ miệng Hắc Tuyển Dực biết được chuyện này, bọn họ cũng không đoán ra Hắc Tuyển Hành muốn làm gì, cũng vì Hắc Tuyển Hành không quản như trước kia nữa nên Cựu tộc mới làm càn như vậy.
U Diệp nói: "Ngày đại hỉ, đừng nhắc đến những thứ đen đủi đó."
Ô Nhược hỏi bọn hắn: "Đám Cức Hi đâu?"
"Cức Hi sợ sau khi nhìn thấy đệ, sẽ lại bị người khống chế cơ thể nên không cùng đến đây, tránh phá hỏng ngày đại hỉ của đệ." Ô Trúc thở dài: "Chỉ cần một ngày chưa tìm thấy Thiên Trầm, thì ngày đó chúng ta đều phải sống trong lo lắng đề phòng."
Gần đây bọn họ cũng không dám để bọn nhỏ tới gần Cức Hi, để phòng ngừa sau khi Cức Hi bị Thiên Trầm khống chế, lấy bọn nhỏ ra uy hϊếp bọn họ.
"Thiên Trầm biết bí thuật Tàng Ảnh, nếu hắn đã muốn trốn, thì không ai có thể tìm được hắn."
U Diệp tức giận trợn trắng mắt: "Bộ các ngươi không thể nhắc đến những chuyện vui vẻ một chút sao?"
Ô Nhược cười nói: "Tiểu Hi đã về chưa?"
Ngày thứ năm bọn họ trở lại Tử Linh quốc liền thông báo với bên ngoài tin tức Thái Tử Tử Linh quốc sắp đại hôn, cho dù Ô Hi đang ở quốc gia khác chắc là cũng có thể nhận được tin cậu sắp thành thân.
"Đã về rồi, muội về rồi." Ngoài cửa truyền đến tiếng cười vui vẻ của Ô Hi: "Nhị ca, muội cuối cùng cũng về kịp ngày đại hôn của ca."
Ô Trúc vui mừng đứng lên: "Tiểu Hi, cuối cùng muội cũng về rồi, ta còn tưởng hôm nay muội về không kịp chứ."
U Diệp cũng đứng lên: "Muội đi đến tận đâu rèn luyện mà sợ không về kịp vậy?"
"Muội và sư phụ mới từ Thiên Thánh quốc vội vã về đây, người ở đó đều đồn Thái Tử Tử Linh quốc chỉ cần bái đường xong là có thể giải lời nguyền, muội và sư phụ nghe xong liền tức tốc chạy nhanh về Tử Linh Quốc." Ô Hi tự rót cho mình một chén nước: "Nhị ca, có phải Tử Linh quốc đã xảy ra chuyện lớn gì rồi không? Nếu không vì sao khi chúng ta vào thành lại bị kiểm tra nghiêm ngặt như thế? Nếu không có lệnh bài của Đường ca, muội căn bản không vào được."
Ô Nhược giải thích: "Các quốc gia xung quanh đang như hổ rình mồi Tử Linh quốc, muốn chờ sau khi chúng ta hoàn toàn giải lời nguyền liền đánh chiếm Tử Linh quốc."
"Bảo sao Thiên Thánh Quốc cũng đang tập hợp quân đội, hóa ra là muốn đánh chiếm Tử Linh quốc."
Ô Nhược cau mày: "Muội nói Thiên Thánh quốc đang tập hợp quân đội?"
Khi cậu nghe Hắc Tuyển Dực nói các quốc gia xung quanh muốn tấn công Tử Linh quốc thì không thấy nhắc tới Thiên Thánh quốc.
"Đúng vậy, bọn họ lén lút tiến hành, lúc ấy, muội và sư phụ đi ra từ trong núi, đúng lúc thấy đội ngũ của bọn họ, nhìn như chuẩn bị xuất binh."
Ô Nhược trầm mặt.
Ô Trúc an ủi nói: "Tiểu Nhược, đệ đừng lo lắng, Tuyển Dực chắc chắn đã chuẩn bị sẵn sàng."
Ô Nhược gật đầu, sau khi Pi Pi kể lại chuyện gặp phải đám Cơ Dục ở Do phủ, Hắc Tuyển Dực liền bắt đầu gấp rút luyện binh, đề phòng Thiên Thánh quốc.
Giờ mẹo vừa đến, bà mai mỉm cười đi vào nói: "Đội ngũ kiệu hoa của Thái Tử đã tới, Thái Tử đang ở đại sảnh chờ Thái Tử Phi đi ra kính trà."
Ma ma và các cung nữ nghe vậy, vội tăng nhanh tốc độ đeo kim quan, sửa sang y phục cho Ô Nhược, sau đó đưa người tới đại sảnh.
Do Chiêu Bình và Tần Trân ngồi trên ghế chủ vị ở giữa, Quản Châm, Quỷ Bà, Quản Đồng và Ô Tiền Thanh ngồi bên tay trái Do Chiêu Bình, Do Dĩ Nhuận và Tô Bạch Song, Do Yến Văn và Do Yến Võ ngồi bên tay phải Tần Trân.
Ô Trúc kéo U Diệp dẫn đầu đi vào đại sảnh, sau đó ngồi xuống bên cạnh Quản Đồng, mặc dù U Diệp chưa thành thân với Ô Trúc, nhưng mọi người đều xem hắn là người một nhà.
Ô Hi thấy mọi người đã vào chỗ ngồi, cũng kéo Ô Thần Lưu ngồi xuống.
Ô Thần Lưu hơi ngại: "Lão phu chắc là không cần ngồi đi?"
Ô Tiền Thanh lên tiếng: "Ngài chính là trưởng bối Ô gia ta, Tiểu Nhược hẳn là phải kính trà ngài, đúng rồi, theo bối phận, ngài hẳn là ngồi cùng vị trí với bà ngoại."
"Không cần phiền toái, lão phu ngồi đây là được rồi."
Ô Hi biết sư phụ nhà mình ngượng ngùng: "Cha, cha để sư phụ ngồi cạnh con đi."
Ô Tiền Thanh do dự một chút, gật đầu ngồi xuống.
"Thái Tử Phi đến." Thái giám đứng ngoài cửa, thấy Ô Nhược đến, lập tức kêu lên.
Hắc Tuyển Dực đứng ở giữa đại sảnh lập tức xoay người, nhìn thấy Ô Nhược một thân đỏ tươi diễm lệ bước tới, khiến y không khỏi nhìn đến ngây ngốc.
Ô Nhược đi vào đại sảnh cũng si mê nhìn Hắc Tuyển Dực một thân đỏ rực.
🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼







