[Phần 2] Phế Thê Trùng Sinh – Chương 364: . Rình coi thiên cơ
[Phần 2] Phế Thê Trùng Sinh
Edit + beta: Iris
Hắc Tuyển Hành cười mà không nói, trong lòng hiểu rõ Quản Nghi đang cảm ơn những ngày hắn bồi nàng trong ảo cảnh, cũng nhờ vậy mà oán khí của nàng tan đi rất nhiều.
Ô Nhược lặng lẽ đánh giá Quản Nghi, tuy nói chỉ là một sợi linh hồn, nhưng không khác gì những quỷ hồn có thực thể.
Quản Nghi chú ý tới ánh mắt của Ô Nhược, quay đầu nhìn về phía cậu: "Năm đó nếu ta tin tưởng trượng phu của mình như ngươi, phát hiện bất thường của hắn sớm hơn, thì chúng ta đã không nhà tan cửa nát."
Mặc dù đã qua nhiều năm, nhưng nàng vẫn luôn áy náy, cảm thấy hổ thẹn với phu quân nàng, nếu không phải vì nàng hiểu lầm hắn, thì đã không nguyền rủa người Tử Linh quốc.
Ô Nhược hỏi: "Nếu tổ tiên đã biết là hiểu lầm, vì sao không giải lời nguyền?"
"Oán hận của ta quá sâu, hai ngàn năm nay vẫn luôn trong trạng thái điên cuồng, nếu không cũng sẽ không bị phong ấn ở đây, mỗi khi tỉnh táo lại ta đều muốn giải lời nguyền cho Tử Linh Quốc, nhưng hết lần này đến lần khác đều lâm vào tình cảnh năm đó bị gϊếŧ, không thoát ra được. Đại ca ta nói là vì ta không đủ yêu trượng phu nên mới tạo thành kết cục này, nhưng mà ta không phục, cho rằng bất kể là ai gặp phải tình huống đó, đều sẽ không tin tưởng đối phương giống ta, nên hắn kêu ta lập ra khảo nghiệm."
Hắc Tuyển Dực hỏi: "Khảo nghiệm là tình cảm của hai người?"
Quản Nghi bay lên, nhẹ nhàng lơ lửng trên không trung: "Đúng vậy, đối tượng khảo nghiệm phải giống như ta và trượng phu, một người là người hoàng thất Tử Linh Quốc, một người khác là người Bí Ẩn tộc, nếu bọn họ yêu nhau, khi gặp phải tình cảnh giống như ta vẫn có thể tin tưởng đối phương, vậy ta nhận thua, thừa nhận năm đó là ta không đủ yêu, cũng không đủ tin tưởng phu quân ta. Sau khi lập ra khảo nghiệm, đại ca ta liền nói chuyện này cho Đại Linh Sư và Đế Quân Tử Linh Quốc năm đó."
"Vậy vì sao ngài lại dùng ảo cảnh đưa Hắc Tuyển Hành trở lại năm đó?"
"Bởi vì ta không cam lòng, không cam lòng tình cảm giữa ta và trượng phu cứ như vậy mà kết thúc, nên đây cũng là giấc mộng cuối cùng của ta, nếu năm đó trượng phu ta có thể tỉnh táo lại sớm một chút, có lẽ chúng ta đã không có kết cục như vậy."
Ô Nhược hỏi: "Vậy có phải chúng ta đã thông qua khảo nghiệm của ngài, thỏa mãn nguyện vọng của ngài hay không?"
"Ừm, các ngươi khiến ta nhận rõ, năm đó quả thật là do ta không đủ tin tưởng trượng phu của mình, đồng thời, các ngươi cũng đã thỏa mãn nguyện vọng cuối cùng của ta, chờ sau khi các ngươi rời đi, ta sẽ giải lời nguyền cho Tử Linh Quốc."
"Vậy..." Ô Nhược nhìn Hắc Tuyển Hành và Thâm Tụng: "Sau khi giải lời nguyền, người Cựu tộc có biến mất không?"
"Khúc mắc trong lòng ta đã được giải, Cựu tộc sẽ không bị liên lụy."
Thâm Tụng và Hắc Tuyển Hành thở phào nhẹ nhõm.
Hắc Tuyển Dực hỏi: "Không biết tổ tiên sẽ giải lời nguyền như thế nào? Có cần vãn bối hỗ trợ không?"
"Với ta mà nói, chuyện giải lời nguyền rất đơn giản, không cần người khác hỗ trợ."
"Vậy làm phiền tổ tiên rồi."
Quản Châm nhíu mày: "Tiền bối, nếu khúc mắc của ngài đã được cởi bỏ, vì sao oán khí trên người ngài còn nặng như vậy?"
Sắc mặt Quản Nghi lạnh lùng: "Oán khí còn dư lại trên người ta là nhằm vào người Thiên Thánh Quốc, năm đó nếu không phải do bọn họ, ta và phu quân sẽ không bị chia lìa, lưu lạc tại đây."
Mọi người không nói gì.
Qua một hồi lâu, Ô Nhược mới mở miệng nói: "Ta còn có một vấn đề."
Quản Nghi nhìn về phía cậu: "Vấn đề gì?"
"Là về dự mộng, khoảng thời gian trước, ta và Tuyển Hành đều nằm mơ cùng một giấc mơ, ngoài ra, ta còn mơ nhiều hơn Tuyển Hành một giấc mơ, đều là mối quan hệ giữa Thiên Trầm và chúng ta, ta đoán những chuyện chúng ta mơ thấy chính là dự mộng của Thánh Tử Thiên Trầm, nếu thật là dự mộng, vì sao dự mộng lại có một cái tốt một cái xấu? Vì sao những chuyện xảy ra trong mộng lại khác xa so với những chuyện đã xảy ra trong hiện thực như vậy?"
Sau khi Ô Nhược mơ thấy dự mộng của Thánh Tử Thiên Trầm, mỗi lần tỉnh lại đều sẽ nghĩ vì sao đã có một giấc mơ đẹp, còn phải mơ thêm một ác mộng khác, hơn nữa tình trạng của hai giấc mơ này khác biệt quá lớn. Nếu nói là vì cậu trọng sinh thay đổi dự mộng thứ nhất của Thiên Trầm, như vậy những chuyện đã xảy ra trong kiếp này, hẳn là phải giống với dự mộng thứ hai mới đúng, nhưng thực tế, tuy cũng có chỗ tương tự với dự mộng thứ hai, nhưng hầu hết kết quả trong dự mộng đều không giống với hiện thực, nên cậu cảm thấy đặc biệt kỳ quái.
Quản Sách biết chuyện cậu và Tuyển Hành nằm mơ, liền giải thích cho cậu: "Nói là dự mộng, còn không bằng nói là rình coi thiên cơ."
Đám Ô Nhược nghi hoặc nhìn hắn: "Rình coi thiên cơ?"
"Ừm, hơn vạn năm trước, số lượng dự mộng mà Thánh Tử Thánh Nữ có thể nằm mơ, có khi lên đến hơn ngàn cái, có thể thấy được hơn ngàn kết cục của bọn họ, nhưng tổ tiên chúng ta cũng không gọi là dự mộng mà gọi là thiên cơ, cái gọi là mộng cũng không phải mộng, mà là nhìn thấy những chuyện ở một thế giới khác..."
Ô Nhược nghe đến đó, tim đập liên hồi.
U Diệp liếc nhìn Ô Nhược vài cái.
Hắc Tuyển Hành tò mò hỏi: "Một thế giới khác?"
"Một thế giới khác trong cùng một không gian với chúng ta, người và vật đều giống với thế giới của chúng ta, ví dụ như ở thế giới khác cũng có những người lớn lên giống chúng ta y như đúc, cũng có tên và thân phận y hệt chúng ta. Nhưng thời gian diễn ra mọi chuyện lại khác biệt khá lớn, những thứ Thánh Tử Thánh Nữ nhìn thấy ở trong mộng thật ra chính là những chuyện đã xảy ra ở thế giới khác, có thể dựa vào những thứ đã thấy trong mộng thay đổi cuộc sống hiện tại. Nhưng qua nhiều thế hệ, tiên lực yếu đi, dự mộng của Thánh Tử Thánh Nữ càng ngày càng ít, hiện nay chỉ có thể nhìn thấy một kết cục tốt và một kết cục xấu."
Ô Nhược: "..."
Thảo nào cậu cảm thấy có gì đó không đúng lắm, hóa ra dự mộng không thật sự là dự mộng.
Thâm Tụng và Ô Trúc kinh ngạc.
Hắc Tử Hà kinh ngạc nói: "Vậy mà lại có người giống ta y như đúc, còn có tên và thân phận y hệt chúng ta ở một thế giới khác? Thật thần kỳ nha, A Sách, ngươi nói có phải ở một thế giới khác chúng ta đã thành thân sinh con rồi không?"
Mọi người: "..."
Quản Sách cố giữ bình tĩnh, con ngươi hiện lên một tia bất đắc dĩ: "Hắc cô nương..."
Hắc Tử Hà chớp chớp mắt với hắn: "A Sách, ngươi gọi ai vậy? Ở đây không có ai tên là Hắc cô nương cả."
Quản Sách: "..."
"Không có." Ô Nhược đột nhiên nói: "Tộc trưởng và nhị muội không ở bên nhau."
Đáy mắt Quản Sách hiện lên tia sửng sốt.
"Không có sao?" Hắc Tử Hà sửng sốt, mất mát rũ mí mắt.
Ô Nhược nhìn Quản Sách tiếp tục nói: "Ở trong giấc mơ thứ nhất của ta, cũng chính là dự mộng của Thiên Trầm, ta đã chết, căn bản không có cơ hội cùng Tuyển Dực đến Bí Ẩn tộc, nhị muội cũng không có cơ hội gặp được tộc trưởng, cuối cùng, ngươi độc thân cả đời. Giấc mơ thứ hai, bởi vì Thiên Trầm chết sớm, không nhìn thấy kết cục phía sau."
Hắc Tử Hà vỗ vỗ ngực: "Đại tẩu, tẩu làm muội sợ muốn chết, muội còn tưởng sau khi muội gặp A Sách nhưng vẫn không thể ở bên nhau không chứ, vậy thì muội sẽ đau lòng cả đời nha."
"Dự mộng là không thể ở bên nhau, nhưng không có nghĩa là trong hiện thực cũng vậy, mọi việc đều có thể thay đổi nó."
Quản Sách ngắt lời Ô Nhược, không để cậu nói tiếp: "Nếu tiền bối đã mãn nguyện, vậy phiền ngài giải lời nguyền cho Tử Linh Quốc."
Quản Nghi khẽ ừ một tiếng: "Ta muốn gặp ca ca, giúp ta tìm hắn về đi, có lẽ đây là lần cuối cùng ta được gặp hắn."
Hắc Tuyển Hành quan tâm nói: "Tổ tiên, vì sao ngài lại nói là lần cuối cùng?"
"Ta chỉ là một sợi linh hồn, có thể chống đỡ đến tận bây giờ là nhờ chấp niệm và oán hận của ta, hiện giờ khúc mắc đã được gỡ, nỗi oán hận còn sót lại không thể giúp ta ở lại trên nhân thế quá lâu, cũng đã đến lúc ta nên đi đầu thai, hy vọng có thể gặp lại phu quân của ta." Quản Nghi lộ ra vẻ mặt mệt mỏi, phất phất tay: "Các ngươi lui ra đi."
Mọi người liếc nhau, đi ra khỏi sơn động, trở lại mặt đất, ngoại trừ Hắc Tử Hà, những người khác đều rời khỏi nhà Quản Sách.
Ô Nhược nói với Hắc Tuyển Dực: "Vừa rồi khi ta nói tộc trưởng không thể ở bên nhau với nhị muội, hình như tộc trưởng có chút không chấp nhận nổi kết cục này, xem ra nhị muội vẫn có hy vọng rất lớn, có thể ở bên nhau cùng tộc trưởng."
Hắc Tuyển Dực gật đầu tán đồng, với cái da mặt dày cui của muội muội y, muốn không theo đuổi được tộc trưởng cũng khó.
Ngay khi bọn họ trở lại tòa nhà của Quản Châm, ba người Hắc Tuyển Dực, Hắc Tuyển Hành, Thâm Tụng nháy mắt cảm thấy cơ thể vô cùng nhẹ nhàng.
Ba người lập tức dừng chân.
Ô Nhược nghi hoặc nhìn bọn họ: "Sao vậy?"
Hắc Tuyển Dực nhìn về phía Hắc Tuyển Hành: "Có phải các ngươi cũng cảm nhận được không?"
Hắc Tuyển Hành gật đầu: "Ta cảm thấy bản thân như được bỏ xuống một gánh nặng, toàn thân nhẹ nhàng hơn nhiều."
Thâm Tụng phấn khích nói: "Ta cũng vậy, ta cũng vậy."
Quản Châm cười nói: "Xem ra tiền bối đã giải lời nguyền cho Tử Linh Quốc."
"Thật sao?" Thâm Tụng vui sướng.
Hắc Tuyển Dực và Hắc Tuyển Hành cũng cảm thấy là tổ tiên đã giải lời nguyền như Quản Châm nói.
Ô Nhược vui vẻ ôm lấy Hắc Tuyển Dực: "Thật tốt quá, người Tử Linh Quốc đều có thể dọn lên trên mặt đất rồi, ngươi mau véo mặt ta một cái, xem có phải ta còn đang ở trong ảo cảnh hay không."
Hắc Tuyển Hành cười nhẹ: "Tiểu Nhược, có phải ngươi bị ảo cảnh của tổ tiên dọa sợ rồi không?"
"Ta quả thật là bị tổ tiên dọa sợ rồi, ngươi chưa trải qua cảm giác này đây, nó thật sự rất chân thật, ta còn không nhận ra mình đang ở trong ảo cảnh nữa mà." Ô Nhược ôm chặt Hắc Tuyển Dực: "Tuy rằng sau đó ta đã phát hiện người đó không phải Tuyển Dực, nhưng nhìn thấy một người giống người mình thích như đúc cùng người khác cử hành đại hôn, trong lòng vẫn rất khó chịu."
Hắc Tuyển Dực cong khóe miệng, đang muốn nói cái gì, Thâm Tụng vội vàng kêu lên: "Dừng, dừng, ta vừa thấy bầu không khí này liền biết các ngươi lại sắp tình chàng ý thϊếp, hậu viện ở bên kia, mời hai người về phòng rồi hẵng thân thiết."
Ô Trúc, U Diệp bật cười, Dạ Ký và Cức Hi, Quản Châm cũng không nhịn được cong khóe miệng.
Ô Nhược tức giận trừng hắn một cái: "Thâm Tụng, ngươi có biết ngươi chuyên làm người khác mất hứng không?"
"Ta chỉ biết mắt ta rất đau khi nhìn thấy cảnh đấy mà thôi." Thâm Tụng đặc biệt sợ, sau khi mình trở lại Tử Linh quốc, từ nay về sau chỉ yêu mỹ nam chứ không yêu nữ nhân.
Đột nhiên, phía bắc núi tuyết truyền đến tiếng nổ mạnh.
Mọi người sửng sốt, vội nhìn về phía bắc núi tuyết, tuyết trên núi đọng lại đột nhiên bị lở, ầm ầm hung hãn lăn xuống những ngôi nhà dưới chân núi tuyết.
Ô Trúc nhíu chặt mày: "Làm sao vậy?"
Sắc mặt Quản Châm ngưng trọng, vội vàng để lại một câu, kêu đám Ô Nhược không được đi lung tung liền rời đi.
Đồng thời, bọn họ nhìn thấy Quản Sách trên đỉnh núi sử dụng khinh công bay qua đỉnh đầu bọn họ, bay về phía bắc.
Hắc Tử Hà trở lại bên cạnh đám Ô Nhược.
Bởi vì chỗ bọn họ đứng cách phía bắc có chút xa, nên không nhìn thấy đã xảy ra chuyện gì, đành phải ở bên ngoài tòa nhà đợi, tộc dân trong tộc nghe thấy động tĩnh cũng vội vàng chạy ra.
🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼











