[Phần 2] Phế Thê Trùng Sinh – Chương 345: . Hành vi phạm tội
[Phần 2] Phế Thê Trùng Sinh
Edit + beta: Iris
Thức ăn giao thừa rất phong phú, bày đầy cả bàn lớn, Đản Đản nhìn mà nước miếng chảy ròng ròng.
Tiểu Tiểu cũng đặc biệt vui vẻ, mong chờ sau khi ăn xong sẽ đi đốt pháo trúc cùng ca ca.
Người lớn cũng vừa cười vừa trò chuyện các chuyện thú vị, đám cung nữ thái giám và thị vệ cũng nghỉ ngơi, tụ tập lại cùng ăn cùng uống, ban đêm khắp hoàng cung đặc biệt náo nhiệt, tiếng cười tràn ngập mọi ngóc ngách, nhưng lại có một nơi cực kỳ quạnh quẽ, chính là tiểu viện cách vách Hành Tinh Cung.
Niệm Hạ đứng ở dưới tường cung, lắng nghe âm thanh náo nhiệt truyền đến từ cách vách, cảm thấy đặc biệt tịch mịch, mấy năm trước còn có Lương Đông bồi nàng vào dịp năm mới, nàng đã quen có đứa nhỏ làm bạn, nhưng năm nay đứa nhỏ không còn ở bên cạnh nàng, tâm trống vắng, thậm chí đặc biệt hối hận khi để cung nữ ôm đứa nhỏ đi.
Lúc này, sau lưng nàng truyền đến tiếng bước chân.
Niệm Hạ vui mừng xoay người lại: "Lương Đông — —"
Nhưng lại chỉ nhìn thấy cung nữ bưng thức ăn đến, nụ cười trên mặt lập tức tan đi: "Là ngươi..."
Cung nữ lạnh lùng nói: "Ăn cơm."
Nàng bưng hộp đồ ăn trở về viện, lấy đồ ăn ra đặt lên bàn, lúc đi ra thì nói: "Muốn gặp Lương Đông điện hạ thì ăn nhanh một chút."
"Ngươi có ý gì?" Niệm Hạ vui mừng nhìn nàng.
Cung nữ không để ý đến nàng, xoay người rời đi.
Niệm Hạ nhanh chóng ăn cơm, nàng đói bụng cả ngày, bây giờ ăn gì cũng thấy ngon, chỉ là đồ ăn tối nay có hơi ngọt.
Nàng đang chú tâm ăn từng miếng cơm nên không hề chú ý, cung nữ đã rời đi lúc nãy lại quay về, đứng nép bên cạnh đại môn nhìn nàng ăn.
Cung nữ lạnh lùng cong khóe miệng, thấy Niệm Hạ mỗi món đều ăn một miếng mới xoay người rời đi, lúc này đi rồi thì không còn trở lại nữa, đến sáng hôm sau mới đến thu dọn chén đũa.
Mùng 1 đầu năm, các chủ tử trong cung hiếm khi có ngày nghỉ, ai cũng muốn ăn vạ trên giường, lười biếng không dậy.
Ô Nhược và Hắc Tuyển Dực nằm trên giường cả ngày, tới mùng 2 hai người mới dẫn bọn nhỏ xuất cung. Ngồi xe yêu thú đến đại môn hoàng cung thì đột ngột dừng gấp, Tiểu Tiểu đang ngồi chơi trên đùi Hắc Tuyển Dực không ngồi vững nên bị ngã xuống, may mà bên dưới có lót đệm mềm nên không bị đau.
Hắc Tuyển Dực nhanh chóng đỡ Tiểu Tiểu dậy, đen mặt nói: "Có chuyện gì?"
Thị vệ bên ngoài nhỏ giọng nói: "Thái Tử điện hạ, là Thiên Diêu quận chúa ngăn lại."
Hắc Tuyển Dực cau mày: "Mặc kệ nàng."
Ô Nhược ngồi gần cửa, vén ra một khe hở để nhìn ra.
Thiên Diêu quận chúa đã đợi ở đây hai ngày, tóc tai rối nùi, y phục cũng dính chút bụi bẩn, bên cạnh nàng có vài tỳ nữ, các nàng cùng quỳ gối trước xe yêu thú.
Lâu Khuynh Lạc cũng có mặt, hắn vẫn còn mặc quan bào hồi hiến tế.
"Thái Tử biểu ca, phụ vương muội chắc chắn bị oan, xin Thái Tử biểu ca minh tra." Thiên Diêu quận chúa cúi người dập đầu một cái thật mạnh, lập tức trán bị chảy máu.
Ngay sau đó, mười mấy tên thị vệ chạy qua, kéo các nàng ra.
Thị vệ điều khiển xe yêu thú nhanh chóng đánh xe rời đi.
"Thái Tử biểu ca..." Thiên Diêu quận chúa nôn nóng khóc lóc kêu.
Hắc Tuyển Dực đạm thanh nói một câu: "Mùng 8 đến tìm bổn cung."
Thiên Diêu quận chúa nghe vậy, vui mừng xoay người nói với Lâu Khuynh Lạc: "Biểu ca, ca có nghe thấy không? Thái Tử biểu ca kêu muội mùng 8 đến tìm hắn, chứng tỏ phụ vương muội bị oan."
Lâu Khuynh Lạc không có lạc quan như nàng, ngược lại càng thêm sốt ruột, vừa rồi Thái Tử xưng là "bổn cung" chứ không phải "ta", bí mật mang theo một tia xa cách, hơn nữa Thái Tử chỉ nói mùng 8 đến tìm y, chứ không nói sẽ tra rõ mọi chuyện, có thể thấy chuyện này tuyệt đối không đơn giản như biểu muội đã nghĩ.
Nhưng hắn cũng không quá mất hứng, chỉ khuyên Thiên Diêu quận chúa về phủ nghỉ ngơi trước, đợi mùng 8 lại đến tìm Thái Tử.
Mấy người Ô Nhược đến phủ của Hắc Tuyển Đường, Ô Tiền Thanh và những người khác đang vây quanh chậu than sưởi ấm nói chuyện phiếm, mọi người vừa cười vừa nói, không khí vô cùng hòa thuận.
Quỷ Bà ngoại trừ đôi mắt thì khuôn mặt đã hoàn toàn khỏi hẳn, đã khôi phục lại bộ dáng thanh xuân mỹ mạo trước kia, ngồi bên cạnh Quản Đồng trông như hai tỷ muội thân mật khắng khít.
Đoạn thời gian này, dưới sự chỉ dẫn của bà, Do Yến Văn, Do Yến Võ và Ô Tiền Thanh đã thuận lợi thăng lên lục giai, Ô Hi cũng thuận lợi thăng lên ngũ giai, mọi người đang ăn mừng bọn họ thăng giai.
Mùng 3, mùng 4, mùng 5, mùng 6, Hắc Tuyển Dực dẫn Ô Nhược và bọn nhỏ đi khắp nơi thăm người thân, đến tối mùng 6 thì đến nhà Kim Luyện ăn tối. Tới mùng 7, Ngự Hiền thân vương dẫn cả nhà đến cửa nói lời cảm tạ, Lão Hắc một hơi thu được cả đống quà tặng quý giá, khiến các cung nữ thái giám khác hâm mộ không thôi.
Mùng 8, kết thúc ngày nghỉ năm mới, lâm triều trở lại.
Sau khi hạ triều, Hắc Tuyển Dực và Đế Quân, Ngự Hiền thân vương thương thảo xử lý chuyện Lịch Quận Vương ở Ngự Thư Phòng, đến gần trưa mới rời Ngự Thư Phòng.
Hắc Tuyển Dực còn chưa về Hành Tinh Cung đã bị Thiên Diêu quận chúa đón cản: "Thái Tử biểu ca..."
Hắc Tuyển Dực nhíu chặt mày: "Giờ mùi chiều nay sẽ thẩm án, lúc đó ngươi có thể đến Hình Bộ dự thính."
"Cha muội, hắn..."
"Buổi chiều sẽ có kết quả." Hắc Tuyển Dực lướt qua nàng, rời đi.
Bỗng nhiên Thiên Diêu quận chúa có loại dự cảm bất an, đến buổi chiều, nàng và Lâu Khuynh Lạc đi vào Hình Bộ.
Hai bên đại đường Hình Bộ đặt mười cái ghế, trong đó có mười ba cái ghế là dành cho quan viên tam phẩm trở lên. Thị vệ Hình Bộ mời bọn họ nhập tọa, rót trà nóng cho bọn họ.
Thiên Diêu quận chúa thấy bầu không khí nghiêm túc, lòng không khỏi khẩn trương, không phải nàng sợ những đại thần này, mà là sợ chuyện này vượt khỏi suy đoán lúc trước của nàng: "Biểu ca..."
Lâu Khuynh Lạc nhíu mày: "Đừng lo lắng, nếu cữu cữu thật sự không làm, Thái Tử chắc chắn sẽ cho cữu cữu một cái công đạo."
"Ừm."
Lúc này, thị vệ ngoài cửa hô: "Thái Tử đến — —"
Tất cả mọi người trong đại đường đồng loạt đứng lên nhìn ra ngoài cửa.
Người tiến vào không chỉ có mỗi mình Hắc Tuyển Dực, phía sau còn có cả Ô Nhược, Ngự Hiền thân vương, Ngự Hiền vương phi, thế tử và thế tử phi.
Hắc Tuyển Dực trực tiếp ngồi lên cao đường, những người khác ngồi lên năm cái ghế đối diện với Thiên Diêu quận chúa.
Đám Ngự Hiền thân vương nhàn nhạt nhìn lướt qua Thiên Diêu quận chúa.
Thiên Diêu quận chúa nhận ra ánh mắt người đối diện nhìn nàng rất không hữu hảo, không khỏi ngồi thẳng lưng, hình như nàng chưa từng đắc tội bọn họ mà nhỉ?
Lâu Khuynh Lạc cũng cảm giác được người đối diện có địch ý với bọn họ, đồng thời cũng tò mò, Ngự Hiền thân vương và thế tử đến nghe thẩm án còn không tính, nhưng sao cả Ngự Hiền vương phi và thế tử phi cũng đến?
Hắc Tuyển Dực cầm kinh mộc đường đập một cái: "Dẫn phạm nhân lên."
"Tuân lệnh."
Một nén hương sau, người trên đại đường nghe thấy âm thanh "leng keng leng keng".
Những người ngồi bên trong đều nhìn ra cửa, chỉ thấy bốn tên mặc đồ tội phạm màu trắng lê xiềng xích, gian nan bước về phía trước.
Thiên Diêu quận chúa nhìn thấy phạm nhân đi đầu tiên, bỗng đứng lên, vẻ mặt khϊếp sợ nhìn đối phương: "Phụ... Phụ vương."
Cái người vẻ mặt tiều tụy, tóc tai lộn xộn, mặc áo tù nhân này thật sự là cha của nàng sao?
Nhưng sự tình còn chưa điều tra rõ mà, sao phụ vương lại thành phạm nhân rồi?
Lâu Khuynh Lạc và các vị đại thần cũng kinh ngạc không thôi.
Lịch Quận Vương nghe thấy giọng của con gái, đột nhiên ngẩng đầu, kích động kêu lên: "Diệu Nghi."
"Phụ vương — —" Thiên Diêu quận chúa vọt qua, vẻ khó tin đánh giá y phục trên người Lịch Quận Vương: "Phụ vương, sao ngài lại biến thành phạm nhân?"
Lịch Quận Vương cười khổ.
Các đại thần không hiểu gì cũng lộ ra nghi hoặc.
Ngự Hiền thân vương hừ lạnh.
Lâu Khuynh Lạc đứng lên: "Cữu cữu, ngài..."
Hắc Tuyển Dực cầm king mộc đường gõ một cái rầm: "Nơi này là công đường, không phải cái chợ, mọi người cách xa phạm nhân một chút."
Thị vệ lập tức tách Lịch Quận Vương và Thiên Diêu quận chúa ra.
Thiên Diêu quận chúa vội quỳ xuống trước mặt Hắc Tuyển Dực, khóc lóc nói: "Thái Tử biểu ca, phụ vương muội bị oan, phụ vương không thể nào phái người ám sát các tiểu chất nhi được."
Hắc Tuyển Dực trầm giọng: "Trở về chỗ ngồi."
"Muội không..."
"Người tới, dẫn Thiên Diêu quận chúa đi."
Lâu Khuynh Lạc nhanh chóng kéo Thiên Diêu quận chúa về chỗ ngồi.
Hắc Tuyển Dực lạnh lùng liếc bọn họ.
Đám thị vệ đẩy phạm nhân quỳ xuống giữa đại đường.
Hắc Tuyển Dực nhìn Yến Hách: "Phạm nhân Yến Hách, làm nhiều việc ác, gϊếŧ hại Tể Sinh Đường... Chém đầu thị chúng, niêm phong Võ Huyền Các."
Yến Hách hừ lạnh một tiếng, cũng không phản kháng, hắn vốn đã đoán được sẽ bị gϊếŧ.
Hắc Tuyển Dực nhìn về phía Hoài đại nhân và Hứa đại nhân: "Hình Bộ thượng thư Hoài Kỳ Đài, Hình Bộ thị lang Hứa Dự Đường, thân là mệnh quan triều đình lại lén nhận hối lộ... Bãi bỏ chức quan, chém đầu thị chúng, phong tỏa cơ trạch..."
Hai vị đại nhân gan nhỏ, từ đầu tới cuối đều run rẩy không ngừng, khi nghe tới hai chữ chém đầu, hai mắt trợn trắng, ngất đi.
Thế tử cười lạnh: "Nếu sợ chết thì ban đầu đừng có gan thu tiền của người ta."
Hắc Tuyển Dực sai người dẫn ba phạm nhân đi, cuối cùng chỉ còn lại mỗi Lịch Quận Vương quỳ dưới đất.
"Lịch Quận Vương..."
Cả nhà Ngự Hiền thân vương đều lườm người quỳ dưới đất.
Thiên Diêu quận chúa lại muốn quỳ xuống kêu oan, nhưng bị Lâu Khuynh Lạc đè bả vai lại.
Lịch Quận Vương cúi đầu không nói gì.
Hắc Tuyển Dực lãnh lệ nói: "Ngươi phạm vô số tội, tội không thể tha thứ. Tội thứ nhất, thân là quận vương gia do Đế Quân thụ phong lại lén xây dựng Võ Huyền Các, lợi dụng môn đồ làm chuyện thương thiên hại lý, vì cướp đoạt gia nghiệp của người khác mà gϊếŧ hơn vạn mạng người..."
"Cái gì?" Thiên Diêu quận chúa không thể tin nổi nhìn Hắc Tuyển Dực: "Thái Tử biểu ca, phụ vương không thể nào làm ra chuyện này được."
Hắc Tuyển Dực không để ý đến nàng, tiếp tục nói: "Tội thứ hai, thu mua cung nữ bên người Thái Tử để bò lên giường Thái Tử, sau khi mưu kế thất bại thì thừa dịp thế tử phi của Ngự Hiền vương phủ lâm bồn, thu mua bà đỡ của thế tử phi, hạ dược giả chết cho tiểu thế tử rồi lén đổi tiểu thế tử ra ngoài, sau này khiến đứa nhỏ giả mạo làm con của Thái Tử."
Thiên Diêu quận chúa trừng to mắt hơn nữa, không ngừng lắc đầu nói: "Không thể nào, không có khả năng."
Lâu Khuynh Lạc siết chặt tay, chỉ hai tội này thôi cũng đủ để Lâu gia bọn họ bị tru di.
"Tội thứ ba, nhiều lần phái môn đồ Võ Huyền Các gϊếŧ hại con của Thái Tử, tội thứ tư, mưu toan dùng tiểu thế tử để đoạt Đế vị, đạt được quyền lợi nhiều hơn."
Hắc Tuyển Dực hừ lạnh: "Lịch Quận Vương, nếu bổn cung đoán đúng, thì người đưa tin cho Cựu tộc, phá hỏng thông đạo ngầm ở ngoài biển, khiến nước biển ngập vào thuyền của chúng ta đúng chứ, nếu thật là vậy, thì ngươi còn có tội thứ năm, chính là có ý đồ mưu sát Thái Tử và Thái Tử Phi."
Thiên Diêu quận chúa đột nhiên bổ nhào xuống trước mặt Lịch Quận Vương: "Phụ vương, ngài mau nói cho con biết, đây không phải là thật đúng không, đây không phải là thật."
🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼











