[Phần 2] Phế Thê Trùng Sinh – Chương 341: . Tương lai có phúc khí
[Phần 2] Phế Thê Trùng Sinh
Edit + beta: Iris
"Rất có thể là vậy." Hắc Tuyển Dực rất mong nữ nhân này có thể mau chóng đem Thánh Tử về Bí Ẩn tộc, đừng bao giờ để Thánh Tử xuất hiện trước mặt bọn họ, thương tổn Thái Tử Phi nhà y nữa.
"Đại ca, đại tẩu, hai người không sao chứ?" Đám Hắc Tuyển Đường chạy nhanh tới.
Ô Nhược thấy bọn họ quan tâm mình như vậy, trong lòng cảm thấy ấm áp không thôi: "Chúng ta không sao, các ngươi thì sao, có bị thương không?"
"Chúng ta cũng không sao." Hắc Tuyển Húc ngẩng đầu nhìn không trung: "Sắp hừng đông rồi, chúng ta vẫn nên mau chóng đưa những người bị thương trở lại thành ngầm mới được."
Hắc Tuyển Dực gật đầu, phân phó nhiệm vụ cho bọn họ.
Ô Nhược quay đầu nhìn chỗ khác, quảng trường vốn trang nghiêm túc mục trở thành một mảnh hỗn độn, xác chết khắp nơi, tiếng kêu r3n vang lên không ngừng, máu tươi dính khắp mọi ngóc ngách, trung tâm quảng trường còn bị nổ thành một cái động lớn, bên trong còn có một đống lớn thi thể gãy tay gãy chân.
Thị vệ không bị thương thì nhanh chóng đưa những người bị thương hoặc đứt tay chân về thành ngầm, đám quan viên cũng trở lại thành ngầm đợi lệnh của Đế Quân.
Mọi người ai cũng bận rộn, không ai chú ý tới trên đại thụ bên ngoài quảng trường có hai người đang đứng, một người mặc y phục màu tím đeo mặt nạ màu tím, một người khác khoác áo choàng màu đen, trên mặt cũng đeo mặt nạ, nhưng mà là mặt nạ màu trắng, đôi mắt lộ ra bên ngoài mặt nạ lại có hai con ngươi, đứng trong bóng tối làm người cảm thấy có chút sợ hãi.
"Câu Thúc* có thấy không? Ngươi có thấy không?" Cơ Dục đặc biệt kích động, thậm chí còn nắm lấy cánh tay của thủ hạ, hưng phấn khó có thể áp chế được cảm xúc.
*Mình nhớ người đi chung với Cơ Dục là Vô Thúc, người em sinh đôi kia là Vô Câu, mà không hiểu sao ở đây lại thành Câu Thúc luôn rồi :v
Câu Thúc cung kính nói: "Chủ tử, thuộc hạ thấy được, hơn nữa còn thấy rất rõ ràng."
"Trẫm cực kỳ chắc chắn hai con rồng nước với lôi điện của Ô Nhược dùng tuyệt đối không phải là huyền thuật ở thế giới chúng ta, vì vậy Tu Chân Giới thật sự có tồn tại, hơn nữa, Bí Ẩn tộc còn biết Tu Chân Giới ở đâu."
"Thuộc hạ cũng cảm thấy Bí Ẩn tộc nhất định là biết cửa vào Tu Chân Giới ở đâu."
Cơ Dục quay đầu nhìn hắn: "Ngươi có phái người đi theo bạch y nhân kia không?"
"Không có." Câu Thúc không sợ chủ tử tức giận, tiếp tục nói: "Bạch y nhân cùng với nữ tử mang bạch y nhân rời đi đều không phải người thường, nếu mạo muội theo sau chỉ sợ rút dây động rừng, chúng ta chỉ cần đợi sẵn trên đường bọn họ trở về là được."
"Cũng đúng, ngươi phái người đi theo đám Ô Nhược." Cơ Dục xoay người nhảy xuống: "Về thôi."
"Vâng."
Không lâu sau khi bọn họ rời đi, quảng trường cũng dần khôi phục dáng vẻ yên tĩnh, mà trong hoàng cung dưới thành ngầm lại trở nên bận rộn ồn ào, tất cả các thái y đều bị gọi tới chữa trị cho những người bị thương.
Ô Nhược cũng gia nhập vào đội ngũ thái y, băng bó miệng vết thương cho mọi người.
"Cha." Hai đứa nhỏ chạy về phía Ô Nhược, một đứa trong đó còn ôm theo một đứa bé khác trong ngực.
Ô Nhược nhìn thấy đám Đản Đản thì thở phào nhẹ nhõm. Ngồi xổm xuống, mỗi tay ôm một đứa hỏi: "Các con không bị thương chứ?"
Đám Đản Đản lắc đầu, giúp Ô Nhược vén sợi tóc rơi xuống trán ra sau tai: "Cha không bị thương chứ?"
"Không có." Ô Nhược được con trai quan tâm, lòng mềm nhũn.
Người xung quanh đều cực kỳ hâm mộ nhìn bọn họ, những người bị thương nhìn thấy khuôn mặt ngây thơ đáng yêu của bọn nhỏ, nháy mắt đều cảm thấy bớt đau hơn rất nhiều: "Các tiểu điện hạ thật ngoan, Thái Tử Phi tương lai có phúc khí."
Nhưng có người thì hơi bị khó chịu.
Lịch Quận Vương đứng cách đó không xa, thấy Đản Đản và Tiểu Tiểu vẫn còn sống đứng trước mặt hắn, mí mắt giật giật không ngừng, có loại dự cảm không tốt.
"Cữu cữu, sắc mặt ngài rất tệ, có phải bị thương rồi không?" Lâu Khuynh Lạc đi tới quan tâm hỏi.
Lịch Quận Vương lắc đầu: "Ta không sao."
Lâu Khuynh Lạc vẫn không yên tâm: "Cữu cữu, ta đưa ngài hồi phủ nghỉ ngơi."
Lịch Quận Vương nhìn những người xung quanh, người bị thương nhẹ thì chỉ cần uống một viên thuốc trị thương thì không sao nữa, người trọng thương đều được đưa tới Thái Y Viện chữa trị, nên có người lục tục rời đi, người ở lại chỉ còn khoảng mấy trăm người.
"Ừm, đi về thôi."
"Lịch Quận Vương, xin dừng bước." Đột nhiên có người kêu lên.
Lịch Quận Vương và Lâu Khuynh Lạc xoay người, nhìn thấy thị vệ trưởng mang theo một đội thị vệ đi về phía bọn họ.
Lập tức, tim Lịch Quận Vương nhảy loạn, dự cảm bất an ngày càng mãnh liệt.
"Mời Lịch Quận Vương đi theo chúng ta một chuyến."
Lịch Quận Vương giả vờ trấn định hỏi: "Có chuyện gì?"
Thị vệ trưởng nói: "Lịch Quận Vương đi theo chúng ta một chuyến sẽ biết."
"Các ngươi không nói rõ ràng, sao bổn vương lại phải đi cùng các ngươi?"
Thị vệ trưởng quay đầu nói với thị vệ phía sau: "Đem người tới đây."
Hai tên thị vệ đứng sau cùng kéo lê một nam tử vết thương chồng chất đi tới.
Lịch Quận Vương vừa thấy đối phương, lòng càng thêm nhảy dựng, đối phương chính là người lúc trước được hắn phái đi gϊếŧ đám Đản Đản, tên là Đào Tuấn.
Thị vệ trưởng nhàn nhạt nói với Đào Tuấn: "Nói đi, là ai sai ngươi ám sát mấy người tiểu điện hạ?"
Đào Tuấn suy yếu ngẩng đầu, nhìn lướt qua thị vệ trưởng, Lịch Quận Vương và Lâu Khuynh Lạc, sau đó, ngây ngốc nhìn phía trước, hai mắt trống rỗng vô thần như người mất hồn.
Lịch Quận Vương và Lâu Khuynh Lạc nhận ra hắn đang nhìn ra đằng sau bọn họ, bọn họ quay đầu nhìn lại, ngoài đám người bị thương thì chỉ có Ô Nhược đang ở cùng bọn nhỏ.
Thị vệ trưởng giận dữ đẩy Đào Tuấn: "Hỏi ngươi đấy."
Đào Tuấn hồi thần, tầm mắt chuyển lên người Lịch Quận Vương, nâng ngón tay vô lực chỉ vào Lịch Quận Vương, nói: "Là hắn, chính hắn sai chúng ta gϊếŧ mấy người tiểu điện hạ."
Người xung quanh nghe thấy đều khϊếp sợ không thôi, không thể tin được Lịch Quận Vương lại phái người đi gϊếŧ tiểu điện hạ.
Lâu Khuynh Lạc sửng sốt.
Đáy mắt Lịch Quận Vương hiện lên kinh hoảng: "Ngươi đừng có ăn nói bậy, bổn vương căn bản không biết ngươi, cho dù có biết ngươi, bổn vương và tiểu điện hạ cũng không thù không oán, sao có thể sai ngươi đi gϊếŧ tiểu điện hạ?"
Người trước mắt rõ ràng là tử sĩ hắn nuôi, vì sao lại bán đứng hắn?
Lâu Khuynh Lạc cũng đứng ra nói đỡ cho Lịch Quận Vương: "Cữu cữu ta không thể nào phái người đi gϊếŧ tiểu điện hạ được, chuyện này căn bản không có lợi ích gì với hắn hết."
Thị vệ trưởng nói: "Bất kể có hay không, vẫn là mời Lịch Quận Vương đi theo chúng ta một chuyến, chúng ta sẽ điều tra rõ chân tướng."
Lịch Quận Vương thấy mọi người đều nhìn hắn thì hơi do dự, cự tuyệt nữa thì lại không ổn: "Được, ta đi với các ngươi một chuyến."
Thị vệ trưởng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi bọn họ rời đi, những người khác cũng nhỏ giọng thảo luận.
"Ta thấy Lịch Quận Vương không thể nào phái người đi gϊếŧ tiểu điện hạ."
"Ta cũng thấy vậy, Lịch Quận Vương không phải người hoàng thất, dù tiểu điện hạ có chết, hắn cũng không đạt được lợi ích gì."
Lâu Khuynh Lạc cau chặt mày, liếc mắt nhìn mọi người một cái, ánh mắt dừng trên người Ô Nhược cách đó không xa.
Đúng lúc Ô Nhược cũng nhìn về phía hắn, ngay khi ánh mắt hai người đối diện nhau, Ô Nhược hơi mỉm cười, tiếp tục ôm bọn nhỏ nói chuyện.
Cậu bình tĩnh như vậy càng khiến Lâu Khuynh Lạc cảm thấy bất an, vội đuổi theo đám thị vệ trưởng.
Lịch Quận Vương bị đưa tới Hình Bộ.
Lâu Khuynh Lạc đuổi theo sau, bị ngăn ở bên ngoài Hình Bộ.
Lịch Quận Vương thấy thị vệ trưởng dẫn hắn đến nhà lao, lập tức dừng chân lại, tức giận nói: "Bổn vương không phải là phạm nhân, vì sao lại mang bổn vương đến nhà lao?"
Thị vệ trưởng khách khí nói: "Lịch Quận Vương, chúng ta mang ngươi đến nhà lao chỉ là để ngươi gặp vài người, không có ý gì khác."
Lịch Quận Vương càng lúc càng bất an, thậm chí có loại xúc động muốn xoay người rời đi.
Gian đầu tiên của nhà lao giam giữ một nam nhân trung niên, dung mạo bình thường, đôi mắt ôn hòa lộ ra tia hung ác khó phát hiện, dưới cằm là một đám râu dài đến tận ngực, ngay khi hắn nhìn thấy Lịch Quận Vương, ánh mắt chợt lóe, sau đó cúi đầu không lên tiếng, dường như cũng không quen biết Lịch Quận Vương.
"Lịch Quận Vương, ngươi có quen người này không?" Thị vệ trưởng chỉ vào nam tử trung niên trong nhà lao nói.
Lịch Quận Vương trấn định lắc đầu, trong lòng lại khϊếp sợ không thôi, đối phương chính là các chủ Võ Huyền Các - Yến Hách, người này bị bắt từ khi nào?
Thị vệ trưởng lại dẫn hắn đi đến gian thứ hai trong nhà lao, không ngờ trong phòng lại giam giữ Hình Bộ thượng thư Hoài đại nhân và Hình Bộ thị lang Hứa đại nhân.
Tâm Lịch Quận Vương càng thêm lạnh lẽo, Hoài đại nhân và Hứa đại nhân tuy bề ngoài nhìn thì không có giao tình, nhưng hắn từng ngầm mời bọn họ vô số bữa cơm, cũng từng dùng hơn trăm vạn lượng bạc thu mua bọn họ.
Hoài đại nhân và Hứa đại nhân nhìn thấy thị vệ trưởng, vội vọt tới trước mặt thị vệ trưởng: "Thị vệ trưởng, vì sao Thái Tử lại giam chúng ta?"
Thị vệ trưởng quay đầu nói với Lịch Quận Vương: "Đây là Hoài đại nhân và Hứa đại nhân, tin rằng Lịch Quận Vương cũng biết bọn họ, ta không nói nhiều nữa."
Hoài đại nhân và Hứa đại nhân nhìn thấy Lịch Quận Vương, đại khái đoán được chuyện gì, hai chân mềm nhũn, ngã khụy xuống đất.
Lịch Quận Vương tuy vẫn còn đứng, nhưng cũng không khá khẩm hơn bọn họ, bởi vì khi nhìn thấy bọn họ, hắn liền biết Thái Tử chắc chắn đã tra ra chuyện hắn thu mua Hình Bộ thượng thư, để bọn họ giải quyết hậu quả cho Võ Huyền Các, không để những người khác hoài nghi Võ Huyền Các.
Gian phòng thư ba, thứ tư trong nhà lao, bên trong giam giữ mấy trăm người, trong đó đa số là người Võ Huyền Các, một số khác là tử sĩ hôm nay trà trộn vào theo Cựu tộc, khi bọn họ nhìn thấy Lịch Quận Vương, chỉ nhìn thoáng qua rồi lại cúi đầu.
Thị vệ trưởng không hỏi Lịch Quận Vương có quen bọn họ hay không, chỉ dẫn người tới gian thứ sáu trong nhà lao, bên trong giam giữ một tên thái giám cấp thấp và một thị vệ.
Lúc này, sắc mặt của Lịch Quận Vương đặc biệt khó coi.
Thái giám nhìn thấy Lịch Quận Vương thì dại ra, sợ hãi run lẩy bẩy, hắn vội vàng chạy tới trước mặt thị vệ trưởng quỳ xuống khóc lớn: "Thị vệ trưởng, nô tài chỉ là một thái giám quét rác, từ sớm đến tối, ngoài quét tước thì vẫn là quét tước, thật sự không biết nô tài đã phạm phải chuyện gì mà cần thị vệ trưởng đích thân đến bắt nô tài tới Hình Bộ?"
Thái giám đang nói chuyện, chính là thái giám tối qua nói chuyện với Niệm Hạ, sau khi nói chuyện với Niệm Hạ xong, hắn liền tìm cơ hội đi tìm thị vệ phụ trách canh giữ đại môn hoàng cung, cũng chính là thị vệ ngồi bên cạnh hắn, nói cho thị vệ chuyện Niệm Hạ không thể tiếp cận Lương Đông điện hạ, đến khi trở lại phòng của mình thì bị một đám thị vệ bắt tới đây.
Thị vệ trưởng không để ý tới hắn, quay đầu hỏi Lịch Quận Vương: "Lịch Quận Vương, ngươi có quen biết bọn họ không?"
Lịch Quận Vương đen: "Bổn vương thân là quận vương, ít khi ra vào cung, sao có thể quen bọn họ."
Thị vệ trưởng cũng không hỏi nhiều, đưa Lịch Quận Vương ra khỏi nhà lao.
Lịch Quận Vương thở phào một hơi, nhưng khi hắn nhìn thấy thị vệ trưởng dẫn hắn đến đại đường Hình Bộ, tim lại giật thót lên: "Vì sao lại mang bổn vương tới đây? Bổn vương chưa được về sao?"
Thị vệ trưởng làm một động tác mời: "Lịch Quận Vương vào rồi sẽ biết."
°°°°°°°°°°
Đăng: 31/7/2022











