[Phần 2] Phế Thê Trùng Sinh – Chương 332
[Phần 2] Phế Thê Trùng Sinh
Edit + beta: Iris
Thâm Tụng tiễn Hắc Đồ đi, thấy Tuyển Hành mặt đầy men say, vội đi lên đoạt lấy chén rượu trong tay hắn: "Chủ tử, lão chủ tử đã về rồi, ngươi cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi."
Tuyển Hành trực tiếp cầm bình rượu lên đổ thẳng vào trong miệng, rượu chảy xuống khóe miệng hắn rồi chảy dọc theo cổ, thấm vào y phục.
Thâm Tụng lại đoạt lấy vò rượu: "Chủ tử, ta dìu ngươi lên giường nghỉ ngơi."
Tuyển Hành không phản kháng, để mặc Thâm Tụng dìu hắn đến mép giường.
Thâm Tụng giúp hắn cởϊ áσ ngoài và giày, lại ấn người nằm xuống giường, sau đó đắp chăn lên cẩn thận, thổi tắt đèn dầu rồi mới rời phòng.
Không lâu sau, lại có người đẩy cửa phòng đi vào, tay chân nhẹ nhàng đi đến mép giường, nương theo ánh sáng ngọn đèn dầu ngoài cửa hắt vào, giúp người lén đi vào nhìn rõ khuôn mặt của người trên giường, đồng thời, cũng chiếu rõ cả khuôn mặt người tới, dung mạo như tiên nhân xuất trần, mặc dù ở trong bóng tối nhưng vẫn đẹp đến kinh người.
Trọng Dung ngồi xuống mép giường, đưa tay nhẹ nhàng vuốt v3 dung nhan tuấn tú của Tuyển Hành, từ giữa mày cho đến yết hầu, đôi mắt thanh lãnh lộ ra cảm xúc phức tạp, có ẩn nhẫn và vui vẻ, cũng có ôn nhu và mê luyến, cũng bí mật mang theo một tia hung ác khó nhận thấy.
Đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng lướt trên gương mặt Tuyển Hành, cảm giác luyến tiếc không muốn buông tay như đang vuốt v3 trân bảo, không biết qua bao lâu mới giật giật cơ thể, chậm rãi cúi người xuống, dùng đôi môi của mình chạm vào đôi môi mỏng đẹp mang theo hương rượu kia, thật lâu sau không nỡ rời đi.
Cho đến khi đối phương khó chịu khẽ r//ê//n một tiếng mới làm hắn tỉnh táo lại.
Trọng Dung nhanh chóng đứng lên, xoay người rời đi.
Người trên giường đột nhiên mở đôi mắt sắc bén như thể chưa từng say rượu, vừa thanh tỉnh lại vừa sắc bén nhìn chằm chằm cửa phòng, cũng không biết suy nghĩ cái gì, sau một lúc lâu mới nhắm mắt lại.
Đêm, lại lần nữa khôi phục tĩnh lặng.
Sáng sớm hôm sau, Ô Nhược ăn sáng cùng bọn nhỏ xong thì dẫn bọn nhỏ đi gặp Đế Hậu.
Đế Hậu thấy hai tiểu tôn tử thì vui vẻ vô cùng, mỗi tay ôm một đứa: "Tiểu Tiểu hình như lại cao hơn rồi."
Ô Nhược mỉm cười nói: "Dạ, khoảng chừng nửa tháng là sẽ cao thêm nửa tấc, theo tình hình này, qua khoảng nửa năm nữa là có thể chạy đi chơi cùng Đản Đản rồi."
Đế Hậu mỉm cười gật đầu: "Y phục của Tiểu Tiểu lại bị ngắn rồi, nên đổi vài bộ mới cho nó, đúng lúc sắp đến năm mới, con bảo Thượng Y Cục làm cho bốn phụ tử các con mười bộ áo choàng mới để mặc vào dịp năm mới, quan bào và y phục bình thường mỗi người năm bộ."
"Được."
"Đế Hậu, Ngự Hiền Vương phi và Thế Tử phi tới thăm ngài, hiện tại đang đứng chờ ngoài đại môn." Cung nữ ngoài cửa nói.
Đế Hậu cười càng tươi hơn: "Nhị hoàng tẩu tới rồi, mau mời bọn họ vào."
"Vâng."
Đế Hậu nhìn về phía Ô Nhược: "Ngự Hiền Vương phi là Vương phi của nhị hoàng bá của con — Ngự Hiền Vương gia, Thế Tử phi là phi tử của đại nhi tử Địch Huy của nhị hoàng bá con, Địch Huy lớn tuổi hơn Tuyển Dực, nên con phải gọi Thế Tử phi một tiếng đường tẩu."
Ô Nhược chỉ mới gặp những người khác trong hoàng tộc lúc tổ chức gia yến, bình thường rất ít khi gặp được, không biết nhiều về những thân thích khác cho lắm, cũng không nhớ diện mạo của bọn họ.
Lát sau, Ngự Hiền Vương phi và Thế Tử phi đi vào, hai người đều mặc cung trang đẹp đẽ quý giá, thoạt nhìn vừa đoan trang lại ưu nhã, sau khi tiến hành một loạt động tác bái kiến, Ngự Hiền Vương phi lập tức thân thiện lôi kéo Đế Hậu nói chuyện: "Hôm nay rảnh rỗi không có việc gì làm nên mang con dâu cả nhà ta đến thăm ngươi, ngươi gần đây khỏe không?"
Nàng thấy Đế Hậu ôm hai đứa nhỏ, nhoẻn miệng cười: "Đây là Tiểu Tiểu và Đản Đản đúng không."
"Đúng vậy." Đế Hậu đưa Đản Đản cho nàng bế, đưa Tiểu Tiểu cho Thế Tử phi.
Sắc mặt tái nhợt của Thế Tử phi cuối cùng cũng lộ ra chút ý cười: "Đứa nhỏ này lớn lên thật tinh xảo xinh đẹp."
Đế Hậu vừa nghe có người khen tôn tử của nàng, đặc biệt vui vẻ: "Tiểu Tiểu lớn lên giống Tiểu Nhược."
Thế Tử phi nhìn Ô Nhược, lại nhìn Tiểu Tiểu: "Vâng, quả thật rất giống Thái Tử Phi."
Ô Nhược nói: "Đường tẩu gọi ta Tiểu Nhược là được rồi."
Đế Hậu nói: "Đúng vậy, ở đây không có người ngoài, không cần quá khách sáo."
Ngự Hiền Vương phi cũng đồng ý lời này, bảo Thế Tử phi không cần giữ lễ tiết.
Thế Tử phi vô cùng thích bọn nhỏ, khi ăn cơm trưa cũng không nỡ buông tay, sau khi ăn xong xuất cung càng lưu luyến không rời, hết ôm rồi lại hôn bọn nhỏ mấy cái mới chịu buông tay rời đi.
Đế Hậu thở dài.
Ô Nhược hỏi: "Sao mẹ lại thở dài?"
"Vốn dĩ đường tẩu của con cũng có một đứa con, đáng tiếc, mới sinh ra đã chết, đường tẩu con thương tâm quá độ, tổn hại thân thể, sau đó cứ buồn bực không vui suốt vì, đến bây giờ vẫn chưa thể mang thai thêm đứa thứ hai."
Ô Nhược nghi hoặc: "Không kêu thái y kiểm tra thân thể cho nàng sao?"
"Đương nhiên là có, là Dược thái y kiểm tra thân thể cho nàng, Dược thái y nói thân thể nàng đã không còn gì trở ngại, nhưng mà tâm bệnh còn cần tâm dược trị, vì nàng có khúc mắc nên mới mãi vẫn không thể hoài thai."
Ô Nhược không biết gì về mấy chuyện mang thai, nên cũng không nói nhiều.
Trở lại Hành Tinh Cung, Hắc Tín báo lại Đại Linh Sư bảo cậu buổi chiều đến điện hiến tế một chuyến.
Ô Nhược bồi bọn nhỏ ngủ trưa, sau đó đến điện hiến tế.
"Tới rồi." Đại Linh Sư ngồi ở đại điện, vẫy vẫy tay với Ô Nhược: "Lại đây ngồi."
Ô Nhược ngồi xuống.
Đại Linh Sư rót cho cậu chén trà: "Mấy tháng gần đây đều nhờ ngươi giúp ta bán linh phù, kiếm được rất nhiều bạc."
Ô Nhược uống một ngụm trà: "Ngươi tìm ta tới đây, chỉ là để nói chuyện kiếm bạc?"
"Đương nhiên không phải, bây giờ sắp đến năm mới, đến lúc đó sẽ có hoạt động hiến tế long trọng, Thái Tử bảo ta dạy ngươi lễ nghi và quy củ trước, với lại sáng nay ta có tính ngày lành để thành hôn giúp các ngươi, năm mới mùng 2 tháng 2 hoặc 23 tháng 2 đều là ngày lành để cưới gả, ngươi muốn chọn ngày nào để thành hôn?"
Ô Nhược khó hiểu: "Chuyện này không cần hỏi Đế Quân sao?"
"Đế Quân nói chỉ cần các ngươi vui vẻ, chọn ngày nào cũng được."
Ô Nhược không chút nghĩ ngợi liền nói: "Vậy mùng 2 tháng 2."
Với cậu mà nói càng sớm càng tốt.
Đại Linh Sư chậc một tiếng: "Gấp gáp gả cho Thái Tử như vậy sao."
"Đương nhiên." Ô Nhược cũng không e lệ: "Ta hận không thể mỗi ngày đều được dính bên cạnh hắn."
"Thật hâm mộ các ngươi, tình cảm tốt như vậy." Đại Linh Sư tỏ vẻ hâm mộ.
Ô Nhược cười nói: "Ngươi cũng có thể tìm một người bồi ngươi, vậy ngươi sẽ không cần hâm mộ chúng ta nữa, đúng rồi, Đại Linh Sư có thể thành thân với người khác không?"
"Có thể, nhưng ta không tìm được người thích hợp nên mới trì hoãn đến giờ, trì hoãn một cái bẵng hết 400 năm, tới cái tuổi này của ta vẫn là không nên đi yêu đương với bọn trẻ thì hơn."
Ô Nhược: "..."
Quên mất người này đã hơn bốn trăm tuổi rồi.
"Sao ngươi không mang theo Đản Đản và Tiểu Tiểu đến đây?" Đại Linh Sư chỉ chỉ mấy đĩa điểm tâm trên bàn: "Mấy đĩa này đều là ta cố ý bảo người làm cho bọn nhỏ ăn, bây giờ thì hay rồi, không có ai đến ăn."
"Ta tưởng ngươi tìm ta là có chuyện quan trọng, nên không dẫn bọn nhỏ đến đây quấy rầy. Khi nào chúng ta bắt đầu học tập lễ nghi và quy củ?"
"Bây giờ bắt đầu dạy ngươi vài quy củ đơn giản, nói thật thì ngươi nên cảm thấy may mắn là hiện tại ngươi còn chưa đại hôn với Thái Tử đại đi. Nếu không, ngươi phải học thuộc hết quyển điển quy này." Đại Linh Sư đưa quyển sách dày cộm trên bàn cho cậu: "Sau này phải thuộc hết toàn bộ quy củ trong quyển điển quy này, mà hiến tế lần này, ngươi chỉ cần học mấy cái là được, ngươi cũng không cần lo lắng, đến lúc đó làm theo những động tác mà Thái Tử làm, thì sẽ không bị sai. Kỳ thật yêu cầu của ta cũng không cao, động tác của ngươi có quy phạm hay không đều không sao cả, chỉ là có vài lão đầu chú trọng hiến tế sẽ cho rằng ngươi bất kính với thần linh, để né phiền toái, vẫn nên dạy ngươi làm như thế nào, tránh cho ngươi đến lúc đó hoàn toàn không biết gì cả."
Ô Nhược mở quyển sách ra, nhìn thấy mỗi một quy củ trên đó đều là cái này còn nghiêm khắc hơn cái kia: "Khi nào hiến tế?"
"Đêm giao thừa, lần này là hiến tế đón năm mới, nên sẽ cực kỳ long trọng."
Đại Linh Sư nhấn mạnh mấy cái quy củ quan trọng với Ô Nhược, Ô Nhược cũng nhanh chóng nhớ kỹ. Bởi vì Đại Linh Sư còn có chuyện khác cần làm, Ô Nhược cũng không ở lại nữa.
Khi rời khỏi điện hiến tế, cậu nhìn thấy hai người đen mặt đi vào điện hiến tế, trong đó có một người là Phó Hiệu đại nhân dạo gần đây cậu hay gặp ở điện công văn, một người khác là phụ thân của Thiên Diêu quận chúa — Lịch Quận Vương.
Hai người nhìn thấy Ô Nhược liền đi qua.
Phó Hiệu hành lễ: "Hạ quan gặp qua Thái Tử Phi."
Lịch Quận Vương cười hỏi: "Thái Tử Phi cũng tới tìm Đại Linh Sư sao?"
Ô Nhược nói: "Ta chỉ tới học tập lễ nghi và quy củ, chuẩn bị cho buổi hiến tế sắp tới thôi."
Lịch Quận Vương gật đầu: "Hiến tế đón năm mới cực kỳ quan trọng đối với chúng ta, cái này quả thật không thể qua loa."
Phó Hiệu nói: "Thái Tử Phi, hạ quan còn có chuyện quan trọng, không quấy rầy các ngươi tán gẫu nữa."
Lịch Quận Vương hơi phát ra tiếng hừ lạnh khó nghe thấy, sau đó cũng cáo lui với Ô Nhược.
Ô Nhược nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, cứ cảm thấy không khí giữa Phó Hiệu và Lịch Quận Vương dường như không tốt lắm, tuy hai người đi cùng nhau, lại không nói với nhau câu nào, ngay cả nhìn nhau một cái cũng không có.
Ô Nhược nhìn bọn họ đi vào đại điện mới cất bước trở lại Hành Tinh Cung, thấy Lão Hắc đang mang vẻ mặt thảnh thơi, ngồi trong đại điện uống trà ăn điểm tâm, không khỏi nhướng mày, đi vào hỏi: "Cửa hàng không có việc gì sao?"
Lão Hắc vội vàng đứng dậy: "Hiện tại sắp đến năm mới, người của các quốc gia khác đều trở về ăn tết, với lại trên mặt đất tuyết rơi trắng xóa, rất lạnh lẽo, hầu như không có ai tới mua đồ, hiện giờ Biên thành lạnh lẽo, rất nhiều cửa hàng đều đóng cửa. Tiểu nhị trong tiệm chúng ta từ khi mở cửa hàng tới nay chưa từng nghỉ ngơi, nên ta sắp xếp bọn họ thay phiên nhau nghỉ ngơi, còn tiền lương thì vẫn y như cũ, chờ sau tết Thượng Nguyên thì buôn bán lại như bình thường, tranh thủ thời gian này, đúng lúc để các thợ xây nhanh chóng xây mặt tiền cửa hiệu. Đúng rồi, ta còn phát lì xì cho bọn họ trước, để bọn họ vui vẻ đón năm mới, sau khi bọn họ nhận được lì xì, khỏi phải nói vui đến mức nào, làm việc hăng hái ra sức hơn rất nhiều."
Tối qua Ô Nhược có đến tiệm tạp hóa nhất hào, đương nhiên biết tình hình trong tiệm, cậu trêu chọc nói: "Càng ngày càng có bộ dáng của đại chưởng quầy rồi, mọi chuyện đều sắp xếp chu toàn như thế."
Lão Hắc cười hì hì: "Trước kia ta thường ăn xin bên ngoài một vài cửa hàng lớn, nhìn nhiều thì dần dần học được một ít, lại tự nghiên cứu hoặc đứng trên góc độ của đám tiểu nhị để suy nghĩ là có thể nắm được tâm tư của bọn họ, để bọn họ làm việc chăm chỉ cho chúng ta."
Kỳ thật với trí thông minh của Lão Hắc, bảo hắn làm một vài việc lớn cũng tương đối dễ dàng, chỉ là Lão Hắc vận khí không tốt, thường gặp xui xẻo, mãi cho đến khi hắn gặp được bọn họ mới đổi vận, nên có đôi khi, đối với một người, vận khí thật sự rất quan trọng.
"Nếu việc ở cửa hàng không bận, ngươi liền gia tăng tu luyện, đừng để lãng phí thời gian."
"Ta biết rồi."
🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼





