[Phần 2] Phế Thê Trùng Sinh – Chương 324
[Phần 2] Phế Thê Trùng Sinh
Edit + beta: Iris
Lá cây nằm lẻ loi dưới đất cũng không có gì hấp dẫn, trông như một lá cây bình thường từ trên cây rơi xuống, thị vệ tuần tra đi ngang qua cũng sẽ không nhìn xuống đất, mà trước giờ Mẹo sẽ có thái giám tới quét lá cây.
Vừa đến Giờ Mẹo, chủ tử các cung lục tục thức dậy rửa mặt, Ô Nhược cũng không ngoại lệ.
Cậu theo thói quen, mắt còn nhắm tịt đã đưa tay sờ sờ chỗ nằm bên cạnh, không sờ thấy người hoặc chỉ sờ thấy một mảnh lạnh lẽo, trong lòng liền mất mát không thôi.
Ô Nhược ngồi dậy nhìn căn phòng to rộng, khẽ hừ một tiếng: "Tam Nhất, Tứ Thất tiến vào giúp ta thay y phục."
Tam Nhất và Tứ Thất đẩy cửa đi vào: "Hôm nay Thái Tử Phi muốn mặc bộ nào?"
"Nào cũng được." Ô Nhược rời giường, mang giày vào rồi ngồi xuống trước bàn trang điểm để Tam Nhất chải tóc.
Tứ Thất thì đi lấy một bộ y phục màu tím nhạt trong tủ.
Ô Nhược hỏi: "Các ngươi biết Tuyển Dực ở đâu không?"
Tứ Thất trả lời: "Tối qua Thái Tử ở điện công văn xử lý công vụ, giờ tý mới nghỉ ngơi một lát, giờ dần thì lập tức thượng triều."
"Vất vả như vậy." Ô Nhược nhíu mày, cậu rất không muốn Hắc Tuyển Dực làm Thái Tử: "Sau khi hắn hạ triều, nếu còn ở trong cung xử lý công vụ thì báo cho ta một tiếng."
"Vâng."
Sau khi Hắc Tuyển Dực hạ triều lại đến điện công văn đọc công văn cùng các đại thần, thương thảo sự vụ.
Bọn Tam Nhất biết tin, lập tức báo lại với Ô Nhược.
Ô Nhược vội buông sách trong tay xuống, đến điện công văn, nhưng còn chưa tiến vào đại môn đã bị thị vệ ngăn lại: "Thái Tử Phi, điện công văn là nơi trọng yếu, người không liên quan không được vào."
Ô Nhược đã sớm đoán sẽ thế này, cậu mỉm cười lấy ra một phong thư đưa cho thị vệ: "Ta không vào, các ngươi chỉ cần giao bức thư này cho Thái Tử giúp ta là được."
"Vâng." Thị vệ cẩn thận nhận lấy.
Sau khi Ô Nhược rời đi, một thái giám canh giữ ở cửa đại điện đi tới nhỏ giọng hỏi: "Thái Tử Phi tới đây là có chuyện gì quan trọng sao?"
Thị vệ thành thật trả lời: "Thái Tử Phi kêu thuộc hạ giao bức thư này cho Thái Tử."
Thái giám lạnh lùng liếc bóng lưng đã đi xa của Ô Nhược: "Hẳn là không phải chuyện gì quan trọng, ngươi bỏ thư vào chỗ công văn thư từ bình thường là được, Thái Tử sẽ nhìn thấy."
"Vâng."
Thị vệ đi vào đại điện, thấy Hắc Tuyển Dực và các đại thần ở bên kia thương lượng sự vụ, liền bỏ bức thư của Ô Nhược vào chỗ mà thái giám bảo, sau đó xoay người rời đi.
Lâu Khuynh Lạc đang thương thảo sự vụ cùng Hắc Tuyển Dực liếc nhìn thị vệ một cái.
Hắc Tuyển Dực và các đại thần thương lượng sự vụ xong xuôi, ngồi về vị trí của mình, chỉ vào chồng công văn thư từ bình thường cao ngất ở bên trái, nói: "Đống công văn kia các ngươi lấy đọc đi."
"Tuân lệnh." Các đại thần phân công hợp tác, chia đều chồng thư tín công văn thành mấy phần, sau đó trở lại chỗ ngồi của mình.
Một trong số các đại thần vừa xem xong một đống công văn, lại cầm lấy công văn vừa được phát, mà công văn thứ nhất là một phong thư, bên ngoài không viết tên họ, cũng không có nội dung.
Hắn mở ra thì thấy bên trong chỉ viết hai chữ: "Nhớ ngươi."
"Đây..." Đại thần nhíu mày, nói thầm: "Đây là thư gì vậy? Rốt cuộc là ai không đứng đắn như thế, dám đưa loại thư tín hoang đường đáng xấu hổ này đến điện công văn? Thật quá đáng giận."
Lâu Khuynh Lạc đi đến phía sau hắn, nhìn nội dung trên bức thư, mím chặt môi.
Đại thần tức giận đến mức ném bức thư lên bàn, nhìn Hắc Tuyển Dực đang cau mày xem công văn, do dự mãi vẫn không đưa loại thư tín không đàng hoàng này cho Hắc Tuyển Dực, lỡ như Thái Tử không vui thì bọn họ cũng phải gặp tai ương.
Hắn vò bức thư thành một cục, ném xuống dưới đống giấy bỏ đi.
Lâu Khuynh Lạc nhìn đống giấy bỏ đi, cong khóe môi, xoay người trở lại vị trí của mình.
5 ngày tiếp theo, Ô Nhược đều đến điện công văn để thăm Hắc Tuyển Dực, mỗi lần đều bị thị vệ cản lại, cậu cũng không tức giận, sau khi bị ngăn lại thì giao bức thư đã viết từ sớm cho thị vệ, kêu thị vệ giao cho Hắc Tuyển Dực.
Nhưng mà lần nào cũng bị thị vệ bỏ thư vào trong đống công văn bình thường, sau đó hết lần này đến lần khác bị các đại thần khác nhau nhìn thấy, rồi bị ném vào đống giấy bỏ đi, cuối cùng bị bọn thái giám đem đi đốt.
Hắc Tín thấy Ô Nhược mỗi ngày đều kiên trì viết thư cho Hắc Tuyển Dực, cũng tự mình đưa đến điện công văn, mà Hắc Tuyển Dực lại chưa lần nào trở về thăm bọn họ, làm hắn đau lòng thay cho Ô Nhược, liền cất tiếng an ủi: "Thái Tử Phi, hiện giờ sắp tới cuối năm, công vụ nhiều vô cùng, Thái Tử phải xử lý rất nhiều chuyện nên cũng không phải cố ý không trở lại thăm ngươi."
Ô Nhược biết Hắc Tín quan tâm mình, nhưng đối với việc Hắc Tín cho rằng cậu sẽ vì Hắc Tuyển Dực bận xử lý công vụ, không để ý tới mình mà không vui, làm cho cậu cảm thấy vừa buồn cười vừa tức giận, cậu cũng không phải tên ngốc không hiểu chuyện, sao lại buồn bực vì chút chuyện nhỏ này chứ.
Cậu cười thở dài: "Ta biết, ta chỉ lo cho sức khỏe hắn thôi, làm việc vất vả không phân ngày đêm, sớm muộn gì cũng sẽ mệt chết."
Hắc Tín cười nói: "Nếu Thái Tử biết Thái Tử Phi quan tâm hắn như thế, nhất định sẽ rất vui."
Ô Nhược cười mà không nói, cúi đầu tiếp tục đọc sách.
Hắc Tín rót cho cậu một chén trà rồi rời khỏi đại sảnh.
"Ngũ thúc, con nhớ phụ thân." Tiểu Lương Đông đang ở đại viện cùng Hắc Tuyển Húc học huyền thuật, nhỏ giọng nói.
Hắc Tín nghe thấy lời này thì dừng chân.
Đản Đản nói: "Con cũng nhớ phụ thân."
Hắc Tuyển Húc buồn cười xoa đầu nhỏ của Đản Đản: "Ta thấy con là đang nhớ đồ ăn ngon mà đại ca mua cho con thì có."
Đản Đản thành thật gật đầu.
Bé nhớ đồ ăn ngon mà phụ thân mua cho bé.
"Con thật là..." Hắc Tuyển Húc dở khóc dở cười nắn b0'p mặt nhỏ của bé.
Lương Đông hỏi: "Ngũ thúc, khi nào chúng con mới có thể gặp được phụ thân?"
"Cái này..." Hắc Tuyển Húc cũng không chắc lắm: "Gần đây có khá nhiều chuyện phải làm, đại ca sẽ rất bận, có lẽ phải đợi thêm một thời gian nữa mới có thể trở về, hiện tại ta cũng rất bận, mỗi ngày dạy huyền thuật cho các con một canh giờ xong thì phải đi xử lý công vụ."
Hắc Tín đi tới nói: "Thân vương, nếu ngươi gặp được Thái Tử thì nói với hắn một tiếng, Thái Tử Phi và các điện hạ đều rất nhớ hắn, ngươi bảo hắn dành chút thời gian về thăm bọn họ, không cần ở quá lâu, chỉ cần khoảng một chén trà nhỏ cũng đủ làm Thái Tử Phi và mọi người vui vẻ lắm rồi."
Hắc Tuyển Húc không chút nghĩ ngợi đồng ý: "Đợi lát nữa ta đi tìm đại ca nói."
Hết giờ học, hắn liền đi đến điện công văn, bởi vì có chức quan trong người nên hắn có thể tùy ý ra vào điện công văn, rất nhanh đã nhìn thấy Hắc Tuyển Dực.
"Đại ca."
Hắc Tuyển Dực nhướng mày: "Sao đệ lại đến đây?"
"Đệ từ Hành Tinh Cung qua đây."
Lâu Khuynh Lạc ở một bên liếc hắn một cái.
Hắc Tuyển Húc đi đến bên người Hắc Tuyển Dực: "Đại ca, đại..."
Hắn còn chưa nói xong, Lâu Khuynh Lạc bỗng nhiên đứng lên: "Thái Tử, có công văn khẩn cấp."
Hắc Tuyển Dực nhíu mày: "Chuyện gì?"
"Là công văn tầng mười ba truyền đến, nói là trận pháp mà chúng ta nghiên cứu xảy ra vấn đề."
Hắc Tuyển Dực nhanh chóng nhận lấy công văn xem qua.
Lâu Khuynh Lạc ở một bên giải thích: "Trận pháp truyền tống sưởi ấm vốn biến thành trận pháp truyền tống khí lạnh, hiện giờ toàn bộ tầng mười ba cực kỳ lạnh, giống như đang ở trên núi tuyết vậy, rất nhiều người tay chân đều bị nứt da, thậm chí có vài người tay chân vừa sưng vừa rạn, hơn nữa, bá tánh mắc chứng Khuyết Dương đều lần lượt phát bệnh, dẫn tới dược liệu không đủ, đại phu cũng không đủ, hiện nay đã có vài người mắc chứng Khuyết Dương chết đi, nên tất cả các thành chủ và quan viên trong trấn tầng mười ba đều lần lượt dâng tấu bảo chúng ta mang đại phu và dược liệu trị thương qua đó."
Hắc Tuyển Dực lập tức phân nhiệm vụ cho các đại thần, cùng bọn họ đi xuống tầng mười ba.
Hắc Tuyển Húc cũng chủ động yêu cầu đi cùng hỗ trợ.
Bọn họ đi xuống tầng mười ba, lập tức lạnh đến mức run lẩy bẩy, người có linh lực vội vàng sử dụng linh lực để sưởi ấm, người không có linh lực liền mặc thêm áo choàng thật dày.
Tình hình dưới tầng mười ba còn nghiêm trọng hơn so với tưởng tượng, bởi vì bá tánh bần cùng không có củi lửa sưởi ấm đều bị lạnh buốt đến tay chân rạn nứt, khiến bọn họ đau đến mức không thể làm việc, thậm chí có người đến cả đi lại cũng không xong. Mà người đến khám bệnh bên ngoài các hiệu thuốc xếp thành một hàng dài như con rồng, dược liệu cũng vô cùng đắt, nhiều bá tánh không đủ bạc để mua dược liệu. Tiếng khóc dấy lên khắp nơi, rất nhiều người không chịu nổi lạnh buốt, đều di chuyển lên tầng mười hai hoặc mười bốn để tránh lạnh.
Hắc Tuyển Dực thấy khắp nơi đều khốn khổ, mặt đen lại: "Vì sao nghiêm trọng đến nước này rồi mới thông báo?"
Thành chủ tới đón tiếp Hắc Tuyển Dực vội vàng giải thích: "Mới đầu mọi người tưởng là do thời tiết bên trên chuyển lạnh, trận pháp không hút được hơi nóng mặt trời tỏa ra nên cũng không để ý, đến khi sự việc trở nên nghiêm trọng hơn thì đã biến thành như vậy, nhưng bảy ngày trước chúng ta đã dâng tấu việc này, không biết vì sao hiện tại Thái Tử điện hạ mới nhận được tin tức."
Hắc Tuyển Dực cau mày, nhìn đại thần tiếp nhận công văn.
Tức khắc, trên trán đại thần toát ra mồ hôi lạnh, vội vàng giải thích: "Gần đây công vụ quá nhiều, vi thần đã cố gắng hết sức phân loại những công vụ cấp bách, nhưng không nghĩ tới..."
Hắc Tuyển Dực trầm giọng ngắt lời hắn: "Thay vì biện giải, còn không bằng ngẫm lại giải quyết tình hình trước mắt như thế nào đi."
"Vâng, vâng." Đại thần lặng lẽ nâng tay lau mồ hôi lạnh.
Hắc Tuyển Húc nói: "Hoàng huynh, thần đệ cho rằng nhất định là có người động tay động chân với trận pháp mới dẫn đến trận pháp không hút nhiệt, chúng ta phải mau chóng kiểm tra trận pháp, khôi phục khả năng hút nhiệt mới là quan trọng nhất."
Hắc Tuyển Dực gật đầu: "Đệ mang người đi kiểm tra trận pháp."
Thành chủ vội vàng lên tiếng: "Thái Tử, trận pháp ở tầng mười ba ta đã phái người kiểm tra qua, không có bất cứ vấn đề gì."
Hắc Tuyển Húc nói: "Vậy chắc là trận pháp trên mặt đất xảy ra vấn đề, ta phái thi phó lên đó kiểm tra."
Hắc Tuyển Dực lại phân công những người khác làm việc khác.
Buổi trưa, độ ấm ở tầng mười ba cuối cùng cũng khôi phục lại, các bá tánh cuối cùng cũng có thể cười tươi, nhưng bọn họ vẫn phải xếp hàng chữa bệnh.
Hắc Tuyển Dực biết được trận pháp trên mặt đất bị hỏng là do gặp phải thiên tai, liền hung hăng xử phạt thị vệ bảo hộ trận pháp không báo cáo tình hình kịp thời, sau đó, lại dẫn theo vài vị đại thần đi thăm hỏi người nhà của những người bị chết vì lạnh, bận rộn đến tận tối muộn mới coi như được nghỉ ngơi một lát.
Hắc Tuyển Dực ăn tối xong liền lên xe yêu thú đang đỗ ngoài nha môn, nhắm mắt dưỡng thần.
Không lâu sau, Lâu Khuynh Lạc cũng lên xe yêu thú, thấy Hắc Tuyển Dực đang nhíu chặt mày, trong lòng cũng hết sức khó chịu: "Thái Tử, vi thần xoa huyệt thái dương để người thư giãn một chút nhé?"
Hắc Tuyển Dực vẫn đang nhắm mắt nghĩ ngợi, căn bản không nghe thấy Lâu Khuynh Lạc nói gì.
Lâu Khuynh Lạc cho rằng y đồng ý, khóe miệng cong lên, đầu ngón tay bắt đầu ấn ấn trên huyệt thái dương của y.
Hắc Tuyển Dực nhận thấy có người chạm vào mình, lập tức mở mắt, ánh mắt sắc bén, nhanh chóng bắt lấy tay Lâu Khuynh Lạc, trầm giọng nói: "Ai cho phép ngươi chạm vào bổn cung?"
🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼





