[Phần 2] Phế Thê Trùng Sinh – Chương 313: . Ngươi phải cố gắng hơn nữa
[Phần 2] Phế Thê Trùng Sinh
Edit + beta: Iris
Hắc Tuyển Dực khẽ gật đầu: "Tuyển Hành là con thứ hai của thủ lĩnh Cựu tộc, vì năng lực xuất chúng nên được phong làm thiếu chủ, địa vị tương đương với Thái Tử trong hoàng thất, Thâm Tụng là tiểu thiếu gia của một trong các chi thứ Hắc thị ở Cựu tộc, được phái đi làm hộ vệ của Tuyển Hành."
"Thảo nào hắn biết huyền thuật hoàng thất..." Ô Nhược biết được thân phận của Tuyển Hành, trong lòng vô cùng phức tạp, vừa kinh ngạc, lại có chút khó có thể tiếp thu, không biết nên xử lý chuyện của cậu và Tuyển Hành như thế nào, dù sao thì thời gian qua, cậu cũng dần xem đám Tuyển Hành là bằng hữu rồi.
Cậu trầm mặc một lát rồi hỏi tiếp: "Là hắn phái Tu Quân tới gϊếŧ chúng ta sao?"
Hắc Tuyển Dực biết cậu đang nghĩ gì, ôm người vào lòng, nói: "Tu Quân là do phụ thân hắn phái tới, không liên quan đến hắn."
Ô Nhược lộ vẻ nghi hoặc: "Ngươi... hình như đang nói giúp cho hắn."
Hắc Tuyển Dực không phủ nhận: "Ở Cựu tộc, người duy nhất ta thưởng thức chính là hắn. Trước khi hắn tiếp nhận sự vụ trong Cựu tộc, quan hệ giữa Cựu tộc và hoàng thất chúng ta rất ác liệt, có thể nói, chỉ cần hai tộc gặp nhau, là sẽ có thương vong. Ngoài ra, lúc ấy hoàn cảnh từ tầng mười trở xuống vô cùng hỗn loạn, thường xuyên xảy ra đánh nhau, vào nhà cướp của, bá tánh nghèo khổ thường nghèo đến mức không có gì để ăn, hầu hết những người đi theo bọn họ đều cảm thấy oán hận, mà phụ thân hắn lại là hạng người cực kỳ tàn nhẫn, chỉ cần có người không phục thì gϊếŧ đến khi nào thần phục hắn mới thôi, rất nhiều người đều khổ không nói nổi. Sau khi Hắc Tuyển Hành trở thành thiếu chủ thì đã xảy ra thay đổi lớn, hắn và chúng ta cùng tiếp tế những bá tánh nghèo khổ, ngăn cản Cựu tộc và hoàng thất ẩu đả, trị liệu miễn phí cho những người mắc chứng Khuyết Dương, có hết sức thay đổi hoàn cảnh ác liệt dưới tầng mười ba, uy vọng của hắn thậm chí còn cao hơn phụ thân hắn. Hắn cũng rất khó khăn, khi vừa lên làm thiếu chủ, lúc thử thay đổi tất cả mọi thứ, phụ thân hắn nhiều lần ngăn cản, huynh đệ tỷ muội hắn cũng rất khinh thường hắn, có một lần hắn bị phụ thân hắn hủy danh hiệu thiếu chủ, nhưng hắn vẫn không thay đổi ước nguyện ban đầu là cứu khổ cứu nạn, thuộc hạ dưới trướng Cựu tộc cũng có rất nhiều người ủng hộ hắn, thế nên hắn mới lấy lại được chức vị thiếu chủ, hiện giờ quan hệ giữa hắn và phụ thân hắn không được tốt lắm, vốn dĩ phụ thân hắn chịu đựng mấy chuyện thay đổi mà hắn làm, cũng là vì sự tồn tại của hắn có thể làm cho cả Cựu tộc trở nên hoàn hảo."
Ô Nhược thấy trong mắt và giọng điệu của y toàn là thưởng thức và tán thưởng, nhướng mày: "Nghe ngươi nói mà cả ta cũng phải ghen tỵ, ta còn chưa được ngươi khen như vậy bao giờ, nếu không phải hắn là người Cựu tộc, ta còn tưởng hắn là lam nhan tri kỷ của ngươi không đấy."
Mắt đen của Hắc Tuyển Dực tràn đầy ý cười, hôn lên môi cậu: "Nếu không phải hắn là người Cựu tộc, ta và hắn rất có thể sẽ là hảo bằng hữu."
Ô Nhược nhíu mày: "Hiện tại ta đã coi hắn là bằng hữu, cũng định nói thân phận của mình cho hắn, nhưng bây giờ biết hắn là người Cựu tộc, ta không biết có nên nói cho hắn biết thân phận của ta hay là cứ tiếp tục giấu giếm hắn nữa."
"Nếu đã coi hắn là bằng hữu thì nên thẳng thắn thành khẩn, nếu hắn cũng coi ngươi là bằng hữu, cho dù ngươi là Thái Tử Phi của ta, hắn cũng sẽ không xuống tay với ngươi. Hơn nữa, thân phận của hai người các ngươi đối địch nhau, tốt nhất vẫn nên nói rõ ràng, tránh có người lợi dụng các ngươi."
Ô Nhược gật đầu: "Ừm, để ta tìm cơ hội xuất cung nói rõ ràng với hắn, ách, nếu, ta nói là nếu thôi..."
Khóe miệng Hắc Tuyển Dực cong lên: "Nếu ngươi muốn tiếp tục làm bằng hữu với hắn, ta sẽ không phản đối."
Ô Nhược mắt sáng lấp lánh: "Sao ngươi biết ta muốn nói cái này?"
"Ta là trượng phu của ngươi, sao lại không biết ngươi đang nghĩ cái gì."
"Nhưng mà hắn là thiếu chủ Cựu tộc, ta lại là Thái Tử Phi của ngươi, liệu có ảnh hưởng gì không?"
"Đối với ta thì không có bất cứ ảnh hưởng gì, chỉ sợ là sẽ có người nói xấu ngươi với ta, nhưng chuyện này ngươi không cần phải lo, chỉ cần ta tin tưởng ngươi là được, không cần quan tâm đến miệng lưỡi người khác."
Ô Nhược vui vẻ hôn một cái lên mặt y: "Tuy không biết Tuyển Hành có còn chịu làm bằng hữu của ta hay không, nhưng có ngươi ủng hộ như vậy, khiến ta rất vui."
Hắc Tuyển Dực chỉ chỉ vào miệng mình: "Muốn hôn thì hôn ở đây này."
Ô Nhược lập tức hôn một cái lên môi y.
Mắt Hắc Tuyển Dực bỗng trở nên sâu hoắm, bế người lên, giọng khàn khàn: "Đã lâu rồi chúng ta không làm chuyện đó, ngươi phải nhanh bồi bổ lại mới được."
Ô Nhược cười hì hì, cậu phát hiện Hắc Tuyển Dực nói chuyện càng ngày càng thẳng thắn hơn, chứng tỏ quan hệ của bọn họ càng ngày càng thân mật.
"Đúng rồi, vậy Trọng Dung có thân phận gì?”
"Trọng Dung?" Hắc Tuyển Dực nhíu mày: "Chưa từng nghe nhắc đến người này."
"Ta nghe nói hắn có biện pháp trồng được thực vật dưới lòng đất âm hàn, nhân vật bậc này mà các ngươi chú ý tới hắn sao, dù sao thì nếu giải lời nguyền thất, các ngươi chắc chắn sẽ nghĩ đủ biện pháp lén học phương pháp gieo trồng của hắn."
"Đúng là sẽ làm vậy thật, nhưng ta thật sự chưa từng nghe nói về nhân vật như này, ta sẽ phái người đi tra thân phận của hắn."
Sắp đến Hành Tinh Cung, Ô Nhược vội trượt khỏi người Hắc Tuyển Dực, tránh làm hỏng hình tượng Thái Tử của Hắc Tuyển Dực.
Tới cửa Hành Tinh Cung thì thấy Niệm Hạ đứng ở đại môn.
Niệm Hạ thấy bọn họ trở về, vội vàng hành lễ với bọn họ.
Hắc Tuyển Dực làm như không thấy nàng, nắm tay Ô Nhược đi vào trong.
"Phụ thân." Lương Đông vừa tan học, nhìn thấy Hắc Tuyển Dực thì mắt sáng lên, chạy nhanh đến bên người Hắc Tuyển Dực.
Hắc Tuyển Dực cúi đầu nhìn nó: "Có việc gì?"
Lương Đông cẩn thận hỏi: "Tối nay phụ thân sẽ dùng bữa trong cung sao?"
"Ừm."
Hắc Tuyển Dực nhàn nhạt ừm một tiếng.
Lương Đông vui vẻ nói: "Thật tốt quá."
Hắc Tuyển Dực thấy nó cười hồn nhiên, giơ tay xoa đầu nó, sau đó dẫn Ô Nhược đi tìm đám Đản Đản.
Niệm Hạ thấy cảnh này, trong mắt toàn là ý cười đắc ý.
Lương Đông chạy đến bên người Niệm Hạ: "Mẫu thân, tối nay con muốn dùng bữa cùng phụ thân."
Niệm Hạ cười vui vẻ: "Ừm, ta thấy phụ thân con càng lúc càng thích con."
"Thật không?"
Niệm Hạ vỗ vỗ bả vai nhỏ của nó: "Con phải cố gắng hơn nữa, để phụ thân con càng thích con."
"Dạ."
"Hiếm khi phụ thân con trở về, mau ở cạnh phụ thân nhiều một chút, nhớ kỹ, phải nghe lời phụ thân."
Lương Đông hơi nhíu mày: "Nhưng mẫu thân nói tối nay ăn cơm cùng con."
Ánh mắt Niệm Hạ lóe lên: “Phụ thân con sẽ không cho ta ăn chung."
"Con chạy theo phụ thân nói muốn ăn cơm cùng mẹ." Lương Đông xoay người định chạy đi.
Niệm Hạ vội vàng ngăn nó lại: "Làm vậy sẽ khiến phụ thân không vui, trưa mai ta sẽ ăn cùng con."
Lương Đông gật đầu.
Ô Nhược gặp lại mấy đứa con trai đã lâu không gặp, nhanh chóng ôm bọn nhỏ vào lòng, hôn từng đứa một, sau đó nhìn Tiểu Tiểu nói: "Hình như Tiểu Tiểu lại cao hơn rồi."
Tiểu Tiểu vui vẻ nói: "Bây giờ con cao bốn tấc rồi."
"Thật chứ?" Ô Nhược vui mừng nhìn y phục trên người bé ngắn lại, cười nói: "Xem ra phải tìm người làm thêm mấy bộ y phục cho con rồi."
"Cảm tạ cha."
Hắc Tuyển Dực dùng ngón trỏ, chạm nhẹ vào mặt nhỏ của Tiểu Tiểu, hơi nhíu mày nói: "Cao lên rồi?"
Ô Nhược nhìn về phía y: "Sao nhìn ngươi có vẻ không vui khi con cao lên vậy?"
"Nó như vậy là tốt rồi." Hắc Tuyển Dực chỉ thích đứa con trai thứ — Tiểu Tiểu mềm mại, còn đặc biệt ngoan ngoãn, quả thực làm y yêu thương đến tận tâm khảm, cho dù bé có nhỏ cả đời, y cũng sẽ không ghét bỏ, thậm chí còn rất nguyện ý chăm sóc bé mãi mãi.
Ô Nhược trừng y một cái: "Trước kia ngươi cũng cảm thấy ta mập mạp rất tốt, không sợ ta đè chết ngươi sao?"
Hắc Tuyển Dực cong khóe miệng: "Mập mạp tốt thật mà, thịt rất đàn hồi."
"Ta béo như vậy, ngươi bế nổi sao? Hơn nữa, nếu ta còn béo như vậy, đại môn hoàng cung chỉ sợ phải gỡ hết xuống làm lại, nếu không ta sẽ bị kẹt, không chui ra được."
Hắc Tuyển Dực cười nhẹ một tiếng, ôm người ngồi lên đùi: "Thôi thì như này cho tốt."
"Biết là tốt." Ô Nhược mỉm cười ôm cổ y, thấy Phất Thu bưng đĩa hoa quả đặt lên bàn rồi ra ngoài, nhỏ giọng hỏi: "Phất Thu vốn là cung nữ bên người ngươi, có thể gả được không?"
"Tất nhiên là được, ta từng nói với nàng, nếu nàng muốn gả thì ta sẽ cho nàng xuất cung."
"Vậy là tốt rồi."
Hắc Tuyển Dực nhướng mày: "Sao đột nhiên hỏi chuyện này?"
"Lão Hắc thích nàng."
"Ừm, Lão Hắc và nàng rất xứng đôi."
"Ta cũng cảm thấy vậy, nhưng mà không biết nàng có thích Lão Hắc hay không."
Lúc này, Quỷ Bà đi đến: "Tiểu Nhược, con về rồi."
Bà thấy Ô Nhược ngồi trên đùi Hắc Tuyển Dực, lại hỏi: "Ta không quấy rầy các con chứ?"
"Không có." Ô Nhược muốn đứng lên nhưng lại bị Hắc Tuyển Dực ôm thật chặt.
"Cứ ngồi vậy đi, không cần để ý đến ta." Quỷ Bà mỉm cười, ngồi xuống đối diện bọn họ, nhíu mày: "Tiểu Nhược, con gầy đi rồi, gần đây không có chăm sóc tốt cho bản thân đúng không?"
Ô Nhược cười nói: "Bà ngoại càng ngày càng đẹp lại, thịt trên môi với mũi cũng mọc ra rồi, vết thương cũng nhạt đi rất nhiều, chỉ khoảng hơn một tháng nữa, chắc chắn có thể khôi phục lại bộ dáng ban đầu."
Quỷ Bà cười sờ mặt: "Hiện tại ta đã gấp đi gặp Đồng Nhi muốn chết."
Ô Nhược chớp chớp mắt: "Bà ngoại muốn đi gặp mẹ con sao?"
"Ừm, cũng đến lúc gặp lại nó rồi." Quỷ Bà nắm chặt khăn tay trong tay: "Nhưng mỗi khi ta nghĩ đến sắp đi gặp nó, đều sẽ cảm thấy rất khẩn trương, Tiểu Nhược, con có thể đi gặp bọn nó cùng ta không?"
Ô Nhược gật đầu: "Cũng lâu rồi con không gặp bọn họ, sáng mai, con và bà xuất cung."
"Tụi con cũng muốn đi." Đản Đản ôm Tiểu Tiểu nói.
Ô Nhược véo nhẹ cái mũi nhỏ của Đản Đản: "Không có quên các con đâu."
Hắc Tuyển Dực nói: "Ngày mai ta còn rất nhiều chuyện phải làm, không thể đi cùng các ngươi."
"Ừm, ngươi cứ làm chuyện của ngươi, không cần đi cùng chúng ta, đúng rồi, tối mai chúng ta không về ăn cơm, nếu ngươi có thể về trước giờ cơm tối thì đến phủ tứ đệ luôn nhé."
"Ừm."
Ăn tối xong, Hắc Tuyển Dực cùng Ô Nhược đi thẩm vấn Thẩm thái y.
Trong quá trình thẩm vấn, Ô Nhược sử dụng Ngôn Linh chi thuật, tuy nhiên, Thẩm thái y là vì người nhà bị bắt cóc, bị uy hϊếp nên mới làm ra việc hoang đường như thế, vì vậy hắn cũng không biết người đứng sau chuyện này là ai.
Hắc Tuyển Dực lập tức phái người đến nhà Thẩm thái y tra xét, người nhà Thẩm thái y toàn bộ đã bị diệt khẩu, ngay cả hạ nhân cũng không tha. Thẩm thái y biết được chuyện này, bi thương quá độ, chính hắn cũng biết hạ độc lục hoàng tử là tử tội, thừa dịp thị vệ không đề phòng, cắn lưỡi tự tử.
Đế Quân thương xót cả nhà Thẩm thái y, phái người an táng cho hắn và người nhà của hắn.
🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼







