Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh – Chương 90

[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh

Tác giả: Kim Nguyên Bảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ô Thăng sau khi rời khỏi, ngoài Ô Hạ và Trần Hậu, mấy người khác cũng tìm lấy cớ rời sương phòng.

*

Ô Hi men say nồng đậm hỏi: “Sao đều đi cả rồi?”

*

“Bọn họ chỉ là đi ra ngoài hóng gió, rất nhanh liền trở về.” Trần Hậu vừa cười vừa đứng lên: “Đồ ăn đều không đủ ăn, ta đi phòng bếp nhìn xem còn có cái gì ăn không. Ta kêu tiểu nhị lại xào mấy đĩa đồ ăn đem lên. Tiểu Hạ, khẩu vị của ngươi tốt nhất, muốn cùng đi nhìn xem không, chọn hai dạng khác biệt chính ngươi thích ăn?”

*

Ô Hạ gật gật đầu, buông chén rượu, cùng Trần Hậu rời đi.

Ô Hi thấy tất cả mọi người đều rời đi, liền không hề có hình tượng say ngã vào trong lòng ngực Ô Nhược: “Nhị ca, Diên Hương rượu thật uống rất ngon, chúng ta hướng Trần Hậu mua về được không?”

*

Ô Nhược tròng mắt mê say hiện lên một mạt thâm ý: “Chỉ sợ đã bị chúng ta uống hết.”

*

“Thật đáng tiếc.” Ô Hi càng ngày càng say: “Nhị ca, ta ngủ một lát, ngươi khi nào đi kêu ta.”

*

“Ngủ đi.” Ô Nhược đem nàng đỡ đến ghế trước cửa sổ ngồi xong, chuyển đi đem ánh nến ánh lửa trong phòng càng thêm sáng hơn, lại ngồi lại chỗ cũ tiếp tục uống.

*

Không lâu sau, cửa phòng bị đẩy ra.

“Tiểu Nhược.”

*

Ô Nhược nghe tiếng ngẩng đầu thì thấy, người tiến vào vậy mà lại là Ba Sắc.

“Tiểu Nhược, ta nghe nói ngươi ở chỗ này ăn cơm, liền tiến vào nhìn xem.” Ba Sắc nhanh chóng ngồi vào trước mặt Ô Nhược, vẻ mặt si mê mà nhìn mặt cậu: “Gần đây không gặp, ngươi có khỏe không?”

*

Ô Nhược sắc mặt lãnh đạm: “Bởi vì chuyện ngươi hạ cổ, hại ta bị người của Nam Đại Viện đổ oan, ngươi nói ta có nuốt trôi được không.”

*

Ba Sắc vội vàng giải thích: “Ta là bởi vì thiếu Ô An Thục một ân tình, mới bất đắc dĩ ra tay đối phó Nam Đại Viện, nhưng, ta thề, khi ta hạ cổ, chưa từng nghĩ tới hại ngươi cùng người nhà của ngươi, cũng không nghĩ tới làm người của Nam Đại Viện đổ oan cho ngươi, ngươi tin tưởng ta”.

*

Ô Nhược rũ xuống mí mắt, không lên tiếng, khuôn mặt tinh xảo ở dưới ánh nến chiếu sáng lên, tựa như một đóa mẫu đơn kiều diễm, đẹp đến làm người mất hồn điên đảo (cái này ta chém).

*

Ba Sắc không khỏi nuốt nuốt nước miếng: “Tiểu Nhược……”

Ô Nhược hơi hơi nâng lên mí mắt nhìn hắn ta một cái, lông mi xinh đẹp giống như hai cọng lông chim, nhẹ nhàng cào vào lòng Ba Sắc, làm Ba Sắc nhịn không được bắt lấy tay Ô Nhược.

*

Ô Nhược phản ứng đặc biệt nhanh, ngay khi hắn ta đụng tới, nhanh chóng thu tay lại đứng lên.

*

Ba Sắc sợ cậu sẽ rời đi, cũng sốt ruột đứng dậy, chân lại câu lấy ghế dựa, thiếu chút nữa té ngã trên đất. Hắn ta vội vàng chống ghế ổn định thân mình, ngẩng đầu thấy Ô Nhược còn đứng tại chỗ, lập tức đi qua, cầm tay cậu: “Tiểu Nhược, ngươi tha thứ ta được không?”

*

Ô Nhược chắc là do uống lên quá nhiều rượu, tựa như tiểu cô nương thẹn thùng, ngoan ngoãn mà lên tiếng: “Ân.”

*

Ba Sắc ngừng thở, đột nhiên đem người kéo vào trong lồng ngực: “Tiểu Nhược, ngươi có biết hay không, lần đầu tiên ta nhìn thấy ngươi, ta liền thích ngươi, mặc kệ ngươi có linh lực hay không, cũng mặc kệ ngươi đã có phu quân, ta chính là thích ngươi, thích đến chết, mỗi buổi tối, ta đều sẽ mơ thấy ngươi, ngươi cùng ta trở về tộc của ta, được không? Ta sẽ đối đãi với ngươi thật tốt.”

*

Ô Nhược không biết làm sao mà nhìn hắn ta: “Thật sự?”

*

Ba Sắc nhìn đôi môi hồng nhuận, hô hấp nặng hơn, chờ không kịp cúi đầu hôn xuống.

*

Dưới lầu, Ô Thăng nhìn thấy xe ngựa của Hắc phủ tới, vội vàng đi đón. Một người nam nhân trên mặt đầy vảy đen từ trong xe đi xuống.

*

Ô Thăng ngẩn người, không nghĩ tới Hắc Tuyển Dực sẽ tự mình tới đón người, nhưng mà, như vậy càng tốt.

*

“Tiểu Nhược đâu?” Hắc Tuyển Dực nhàn nhạt liếc Ô Thăng.

“Ở trên lầu, nó tối nay uống quá nhiều, khuyên như thế nào cũng khuyên không được, cơm ăn đến một nửa, người liền uống say rồi.”

Ô Thăng vừa nói vừa đem người mang đến lầu ba nơi bọn họ ăn cơm, Trần Hậu cùng Ô An Thục, Ô Thụy của Bắc Đại Viện, cùng đệ tử của Tây Đại Viện lại vây quanh ở ngoài phòng không đi vào.

*

Ô Thăng ánh mắt hơi lóe, giả vờ không biết tình hình hỏi: “Sao các ngươi đều đứng ở bên ngoài không đi vào?”

*

Bọn Trần Hậu vẻ mặt xấu hổ.

Ô Thăng hỏi: “Rốt cuộc làm sao vậy?”

*

Trần Hậu chỉ chỉ phòng: “Thăng ca, chính ngươi nghe đi.”

Ô Thăng nghi hoặc đi đến cửa phòng, chỉ nghe trong phòng truyền ra tiếng r//ê//n rỉ cùng tiếng thở dốc, đặc biệt hưng phấn, nhiệt tình đến làm người mặt đỏ tim đập.

*

“Tiểu Nhược, nơi đó của ngươi thật chặt, kẹp ta thật thoải mái.” Người trong phòng nói.

Người bên ngoài nghe xong, khuôn mặt nóng lên.

*

Ô Thăng quay đầu, nhìn Hắc Tuyển Dực, lúng túng nói: “Này… Này sao lại thế này?”

*

Trần Hậu nhỏ giọng nói: “Ta cũng không biết sao lại thế này. Bọn ta đi nhà xí trở về, liền nghe được bên trong truyền ra thanh âm như vậy, bọn ta cũng không thể đi vào quấy rầy.”

*

Ô Thăng nhìn về phía Hắc Tuyển Dực.

*

Hắc Tuyển Dực mặt lạnh lùng, tiến lên một chưởng đập nát cửa phòng, chỉ thấy bên trong hai người nam nhân trần truồng đang hoan ái, trường hợp thập phần dơ bẩn.

Người ở trên ra sức rong ruổi, trong miệng còn không ngưng kêu ‘Tiểu Nhược’.

*

Một đám người đứng ở sau Hắc Tuyển Dực đều xem ngây người, sau đó, nhìn nhau che miệng cười trộm.

*

Trần Hậu quay đầu hướng dưới lầu nhìn thoáng qua, nhìn thấy có mấy người vội vàng đi lên, vội vàng ở bên tai Ô Thăng nhỏ giọng nói: “Phụ thân Ô Nặc cùng Ô An Dịch tới.”

*

Ô Thăng nghe vậy, cũng đi theo hướng dưới lầu nhìn thoáng qua, khi quay đầu lại, liền thấy Hắc Tuyển Dực cả người đầy sát khí đi lên, trực tiếp dùng sức một chân liền đem người ở trên đá văng ra.

*

“A!” Ba Sắc kêu thảm thiết một tiếng, cả người hung hăng đụng vào góc tường bên cạnh, chết ngất đi. Mà người bị hắn đè ở dưới thân, tóc rối hỗn độn dính vào trên mặt, thân thể trắng trẻo bị gặm đến một xanh một tím, trên người đầy chất lỏng màu trắng, vô cùng d//â//m đ//ã//n//g.

*

Ô Thăng và Ô An Thục đứng bên cạnh nhìn nhau một cái, thâm ý cười cười, đột nhiên, Trần Hậu hét lên một tiếng: “Tiểu Hạ.”

*

Ô Thăng sửng sốt: “Tiểu Hạ, làm sao vậy?”

*

Trần Hậu sắc mặt trắng bệch, khó có thể tin mà chỉ vào người trên mặt đất kêu lên: “Là tiểu Hạ, Thăng ca, người kia là tiểu Hạ.”

*

Ô Thăng nhanh chóng quay đầu nhìn về phía người bị Ba Sắc đè ở dưới thân, xuyên thấu qua sợi tóc lộn xộn, loáng thoáng nhìn đến bộ dáng của đối phương.

*

Trong lòng giật mình, cuống quít nhào tới, rẽ tóc của đối phương ra, khó có thể tin nói: “Tiểu Hạ, như thế nào lại là tiểu Hạ? Tiểu Hạ, ngươi mau tỉnh lại.”

*

Trừ bỏ đệ tử của Tây Đại Viện, những người khác sắc mặt biến đổi.

*

“Đã xảy ra chuyện gì?” Bị gọi tới Túy Nguyệt Lâu đón nữ nhi, Ô Tiền Thanh cùng Ô An Dịch chen qua đám người,

Vào nhà, nhìn thấy Ô Thăng ôm Ô Hạ trần truồng trên người đầy dấu hôn nôn nóng kêu to, mà ở góc tường chính là một nam nhân khác trần trụi nằm dưới sàn, tùy ý đoán, liền đại khái hiểu được đã xảy ra chuyện gì.

*

Trần Hậu hồi thần, vội vàng nhặt quần áo trên mặt đất lên, che lên người Ô Hạ, trong miệng lẩm bẩm nói: “Sao có thể, như thế nào sẽ là tiểu Hạ?”

*

Rõ ràng hắn và Ô Hạ cùng nhau đi xuống lầu, sau đó……

Ô Hạ nói muốn đi nhà xí, hắn liền không gặp qua ô Hạ.

*

“Bang” một tiếng, Ô Thăng bi thương phẫn nộ quăng một cái tát vào mặt Trần Hậu, quát: “Tiểu Hạ, không phải cùng ngươi ở bên nhau sao?”

*

“Tiểu Hạ nguyên bản là cùng ta ở bên nhau, sau đó nói muốn đi nhà xí, ta liền……” Trần Hậu càng ngày càng nói nhỏ: “Ta liền không có đi theo.”

*

“Nơi này làm sao vậy? Như thế nào nhiều người như vậy?” Một đạo thanh âm dễ nghe truyền vào.

Mọi người sôi nổi nhìn ra bên ngoài, Ô Nhược ôm Ô Hi vẫn có chút men say đi vào.

“Ô Nhược ——” Ô Thăng trừng đỏ đôi mắt hung hăng nhìn chằm chằm người vừa đi vào.

*

Ô Nhược nhìn hắn ta ôm Ô Hạ, lại nhìn Ba Sắc trần trụi ở mép tường: “Tiểu Hạ làm sao vậy? Di, Ba Sắc sao lại ở chỗ này?”

*

Hơn nữa, còn không mặc quần áo.

“Cái gì?” Ô An Dịch giận trừng mắt, chỉ vào người nam nhân trong một góc hỏi: “Người nam nhân này chính là Ba Sắc?”

*

“Đúng vậy, ta đã từng ở học đường gặp qua vài lần.”

*

“Con mẹ nó, tìm hắn lâu như vậy, thế nhưng ở chỗ này bị chúng ta tìm được.” Ô An Dịch đối Ô An Kỳ nói: “Đại ca, chúng ta bắt hắn lại.”

*

Ô An Kỳ gật gật đầu, cùng Ô An Dịch hợp lực đem người trói lại.

*

“……” Ô An Thục không thể ngăn trở, trơ mắt nhìn Ba Sắc bị người mang đi.

Ô Nhược ánh mắt rơi xuống trên người Hắc Tuyển Dực đang đứng không nói một lời, kinh ngạc nói: “Tuyển Dực, sao ngươi lại tới đây?”

*

Hắc Tuyển Dực tiến lên ôm cậu vào lòng: “Ngươi không sao chứ?”

*

Ô Nhược hơi hơi mỉm cười: “Ta không có việc gì.”

*

“Chúng ta trở về.” Hắc Tuyển Dực đem Ô Hi đẩy đến trong lồng ngực Ô Tiền Thanh, lôi kéo người rời đi.

*

Ô Tiền Thanh không muốn để nữ nhi nhìn đến loại trường hợp khó coi này, cũng nhanh đem người mang đi.

*

Dư lại những người khác bốn mắt nhìn nhau.

Đệ tử Tây Đại Viện nhỏ giọng nói: “Rốt cuộc sao lại thế này?’

*

Có người thông tri bọn họ tới nơi này xem kịch vui, chính là Ô Hạ cùng người khác tằng tịu với nhau?

Nhưng, chuyện này cũng rất kinh ngạc, không nghĩ tới Ô Hạ sẽ thích nam nhân, thậm chí chạy đến tửu lầu cùng nam nhân lén làm ra chuyện đồi phong bại tục như vậy.

*

Có người nói: “Chuyện thoạt nhìn không giống mặt ngoài đơn giản như vậy a.”

*

Ô Thăng nghe được bọn họ nói chuyện, phẫn nộ rống to: “Lăn, các ngươi đều cút ra ngoài cho ta.”

*

Ô An Thục và Ô Thụy vội vàng đem người của Tây Đại Viện đều đuổi ra ngoài, cảnh cáo bọn họ không được nói bậy, sau đó lại đem cửa đóng lại.

*

Lúc này, Ô Hạ tỉnh lại, nhìn thấy Ô Thăng đang ôm mình, đáy mắt hiện lên nghi hoặc: “Ca, ta làm sao vậy?”

*

Nói xong, hắn phát hiện thanh âm của mình vô cùng khàn, yết hầu cũng khô khốc đến khó chịu.

*

Ô Thăng giả vờ trấn định nói: “Ngươi chỉ là uống say té xỉu.”

*

Muốn hắn nói là đệ đệ của hắn bị một người nam nhân làm bẩn như thế nào, nếu như bị Ô Hạ biết được chân tướng, nhất định điên mất.

*

“Ca, thân thể của ta đau quá, đặc biệt là……” Ô Hạ cảm giác như nơi đó nóng rát, xấu hổ đến hắn căn bản nói không nên lời.

*

Ô Thăng cúi đầu không nói, thay đệ đệ mặc tốt quần áo.

*

“Ta rốt cuộc làm sao vậy?” Ô Hạ cúi đầu, liền nhìn đến trên ngực mình một khối xanh một khối tím.

*

Mọi người cúi đầu, cũng không dám nhìn hắn, cũng không dám nói chuyện.

“Ta có phải hay không bị người đánh?” Ô Hạ khó hiểu nói: “Nếu ta bị đánh, ta đây như thế nào một chút ấn tượng đều không có? Ta nhớ rõ ta cùng Trần Hậu cùng nhau đi xuống lầu, sau lại……”

*

Cũng không biết nghĩ tới cái gì, hắn sắc mặt càng ngày càng khó coi, đột nhiên, bi giận mà kêu to một tiếng.

*

Ô Thăng vội vàng hỏi: “Tiểu Hạ, ngươi làm sao vậy?”

*

“Ta nhớ ra rồi, ta nhớ ra rồi.” Ô Hạ nhớ tới khi mình cùng Trần Hậu tách ra, là đi nhà xí, lúc sau không biết làm sao vậy thân thể của hắn đột nhiên không nghe hắn sai khiến, sau đó, từ hậu viện trực tiếp bò đến lầu ba, từ cửa sổ phòng khác đi vào phòng lúc trước bọn họ ăn cơm.

*(O_O)*

Tiếp theo, hắn đã bị Ba Sắc ôm vào trong lồng ngực, dùng sức hôn lấy đôi môi của hắn.

Hắn muốn phản kháng, chính là thân thể không nghe sai khiến, thậm chí muốn càng nhiều.

*(O_O)*

Ba Sắc động tác vô cùng thô lỗ, không chỉ cắn gặm, trong miệng còn không dừng kêu Ô Nhược, cuối cùng khúc nhạc dạo cũng không làm, liền trực tiếp dùng đồ vật kia xỏ xuyên qua thân thể hắn, điên cuồng ở trên người hắn trừu động.

*(O_O)*

Ô Hạ nghĩ đến đây, la lên một tiếng, dùng sức đẩy Ô Thăng, đôi mắt đỏ hồng trừng mọi người, thống khổ quát: “Các ngươi đều thấy được đúng không? Nhìn thấy ta bị nam nhân đè ở dưới thân, có phải hay không?”

*

Vết thương trên người cũng không phải bị người đánh, mà là bị nam nhân ghê tởm hôn ra tới, còn có phía sau, là bị nam nhân cắm đến phát đau, Trần Hậu vội vàng phủ nhận: “Không có, chúng ta cái gì cũng không có nhìn thấy.”

*

“Các ngươi đến bây giờ còn muốn gạt ta, ta đều đã nhớ ra.”

*

Ô Thăng nhanh chóng an ủi: “Tiểu Hạ, không phải như ngươi nghĩ.”

Ô Hạ khóe mắt tẫn nứt: “Không phải như vậy, là loại nào? Đều là các ngươi ra mưu ma chước quỷ, vì đem Ô Nhược hẹn ra tới, buộc ta cùng hắn xin lỗi, nói muốn mượn cơ hội này hãm hại Ô Nhược, nhưng bây giờ thì sao? Ô Nhược ở nơi nào? Bị người nhìn thấy bị cưỡng hiếp lại là ai? Ngươi nói a, các ngươi nói a.”

*

Lúc này, hắn có ý nghĩ muốn chết.

Tiếng hô tê tâm liệt phế làm Ô Thăng đau lòng nóng nảy, hắn ta hồng hốc mắt, nức nở nói: “Chúng ta không nghĩ tới chuyện sẽ như vậy, chúng ta……”

*

“Hiện tại giải thích có ích lợi gì? Ta bị nam nhân đè ở dưới thân đã là sự thật, còn bị nhiều người như vậy nhìn thấy, về sau ta sao còn có mặt mũi đi gặp người.”

*

Ô Hạ khóe mắt đỏ đậm trượt xuống hai hàng nước mắt tức giận, đột nhiên một cái xoay người, từ cửa sổ nhảy xuống.

*

“Tiểu Hạ.” Ô Thăng cuống quít vọt tới phía trước cửa sổ, chỉ thấy Ô Hạ đã cưỡi ngựa rời khỏi Túy Nguyệt Lâu.

*

Hắn quay đầu lại, đối Trần Hậu cả giận nói: “Các ngươi còn không mau đuổi theo.”

“Dạ.” Vài người vội vàng lao ra ngoài.

*

Ô Thăng phẫn hận nhìn về phía Ô An Thục: “Ngươi có phải hay không nên giải thích chuyện này, ngươi rõ ràng nói Ba Sắc thích Ô Nhược, cũng nói tốt là cùng ta cùng nhau đối phó Ô Nhược, hiện tại thì sao? Ngươi muốn ta trở về làm sao cùng phụ thân ta nói rõ ràng chuyện này.”

*

Ô An Thục: “……”

*

Hắn biết chuyện hai huynh đệ Ô Thăng và Ô Nhược bất hòa, liền lợi dụng bọn họ hẹn Ô Nhược ra, đem người chuốc say, chuyện khác, chính là giao cho Ba Sắc, nhưng không nghĩ tới kết quả sẽ là như thế này, nơi này rốt cuộc ra vấn đề gì?

*

“Ô An Thục, nếu là tiểu Hạ có bất trắc gì, chúng ta Đông Đại Viện cùng các ngươi Bắc Đại Viện thề không đội trời chung.”

*

Ô Thăng một chân đá ngã lăn cái bàn bên cạnh, xoay người rời đi.

*

“Đại ca, này rốt cuộc sao lại thế này a?” Ô Thụy bị dọa đến không rõ.

Trước khi tới nơi này, đại ca nói muốn hắn mang người đến Túy Nguyệt Lâu xem trò hay, như thế nào biến thành Bắc Đại Viện cùng Đông Đại Viện kết hạ thâm thù?

*

Ô An Thục thở dài: “Chúng ta đi về trước cùng phụ thân nói rõ ràng chuyện này, cho phụ thân bọn họ có cái chuẩn bị.”

*

Lúc này đây, Đông Đại Viện khẳng định sẽ không bỏ qua cho hắn.

Thật là vận số năm nay không may mắn, bọn họ đêm qua mới cùng người của Nam Đại Viện ‘bắt tay làm hòa’, hôm nay liền cùng Đông Đại Viện nháo ra chuyện như vậy.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 173: . THÁNH CHỈ TỨ HÔN
Chương 174
Chương 174: . BÁI ĐƯỜNG THÀNH THÂN
Chương 175
Chương 175: . HỒI MÔN
Chương 176: . TIẾN CUNG DIỆN THÁNH
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (1)
Chương 196
Chương 197: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (2)
Chương 197
Chương 198: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (3)
Chương 198
Chương 199: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (4)
Chương 199
Chương 200: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC
Chương 200
Chương 201: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC (2)
Chương 201
Chương 202: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC (3)
Chương 202
Chương 203: . TỬ LINH QUỐC (1)
Chương 204: . TỬ LINH QUỐC (2)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh
Chương 90

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 90
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...