Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh – Chương 65

[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh

Tác giả: Kim Nguyên Bảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ô Tiền Thanh càng xem càng vừa lòng chàng rể này, ăn cơm trưa xong liền chủ động tìm Hắc Tuyển Dực nói chuyện phiếm, tuy rằng con rể nói không nhiều lắm nhưng lại rất tôn trọng hắn, rất nghiêm túc nghe mỗi câu hắn nói, có đôi khi còn cho ý kiến, làm hắn đặc biệt cao hứng.

*

Ô Nhược ngồi ở bên kia cùng Ô Trúc nói đến chuyện rèn luyện: “Đại ca, ngươi sắp ra ngoài rèn luyện, là muốn đơn độc một mình hay là tính hợp thành một đội với người trong tộc?”

*

Đời trước Ô Trúc đi cùng với tiểu nhi tử của Nhị bá Ô Ngọc và tiểu nữ nhi của tứ thúc Ô Tình, cùng với Ô Lương của Đông Đại Viện và Ô Nghiêm của Tây Đại Viện, sau đó không biết thế nào lại chọc tới Ma tộc, khiến cho Ô Trúc chết thảm ở trong tay Ma tộc.

*

Ô Trúc cười nói: “Tiểu Ngọc nói muốn đi cùng ta ra ngoài rèn luyện.”

Ô Nhược nhíu mày: “Chỉ có hai người các ngươi sao?”

Ô Trúc biểu tình hơi ngưng trọng, gật gật đầu.

Đang chơi cùng Đản Đản Ô Hi nghe được bọn họ nói chuyện phiếm, nhịn không được quay đầu xen vào nói: “Nhị ca, ngươi biết không, vốn là Tình tỷ tỷ cùng hai vị đường ca của Đông Đại Viện và Tây Đại Viện nói muốn đi cùng đại ca, sau đó lại đột nhiên thay đổi chủ ý.”

Ô Nhược ấn đường khẽ động: “Nga? Có biết tại sao không?”

“Tiểu Hi.” Ô Trúc lên tiếng ngăn cản Ô Hi nói tiếp.

*

“Đại ca, việc này không cần phải giấu giếm Nhị ca.” Ô Hi tiếp tục nói: “Nhị ca, từ lần trước sau khi bọn đại bá giao trả sính lễ, ở học đường những người khác liền bắt đầu xa cách chúng ta, mới đầu chúng ta còn không biết tại sao, sau đó mới biết được bọn họ bởi vì Nam Đại Viện chúng ta thanh danh không tốt mới không muốn cùng chúng ta ở chung một chỗ, Nam Đại Viện lại bởi vì chúng ta hại bọn họ mất mặt ném danh dự mới xa cách chúng ta, kỳ thật trong lòng ta và đại ca rất rõ ràng, bọn họ xa cách chúng ta là bởi vì canh cánh trong lòng chuyện giao trả sính lễ, hiện tại chỉ có Tiểu Ngọc ca ca còn nguyện ý chơi với chúng ta.”

*

Ô Trúc liền nói: “Tiểu Nhược, ngươi không cần nghĩ nhiều, việc này cũng không phải chuyện của ngươi.”

*

Hắn lo lắng Ô Nhược bởi vì chuyện này mà tự trách.

Ô Hi hừ lạnh: “Đương nhiên không liên quan Nhị ca, là bọn họ không biết xấu hổ, lấy sính lễ người khác còn không biết xấu hổ ra mặt tỏ vẻ cho chúng ta xem. Ta mới không thèm theo chân bọn họ, đúng rồi, Nhị ca, ngươi nhất định không biết đi, các thúc thúc bá bá của Đông Đại Viện, Tây Đại Viện và Bắc Đại Viện kỳ thật đều có phần trong việc lấy sính lễ của ngươi, bọn họ thật sự là quá đáng”.

*

Ô Nhược cười cười, hỏi: “Hiện tại chỉ có Ngũ ca nguyện ý chơi cùng các ngươi?”

Ô Hi gật gật đầu: “Tiểu Ngọc ca ca không hổ là chính nhân quân tử, hắn không ngại người khác thấy chúng ta như thế nào, hơn nữa, còn thay phụ thân hắn xin lỗi ta, còn nói nhất định sẽ trợ giúp đại ca thành công rèn luyện trở về”.

*

Ô Nhược nghe vậy, đáy lòng cười lạnh, cái gì chính nhân quân tử, hắn là ngụy quân tử mới đúng.

Nói cũng kỳ lạ, người khác đều xa cách đại ca cùng tiểu muội, Ô Ngọc lại không, cũng không biết đang có âm mưu gì, có thể cái chết của đại ca đời trước cùng hắn có quan hệ hay không?

Không được, cậu không thể để đại ca cùng Ô Ngọc đi rèn luyện.

*

“Đại ca, ngươi cảm thấy Ngũ ca như thế nào?”

Ô Trúc đối Ô Ngọc ấn tượng không tồi: “Hắn rất nhiệt tình, ai có khó khăn, hắn đều ra tay giúp đỡ, đối chúng ta cũng nho nhã lễ độ, làm người cũng hài hước, cùng hắn kết bạn đồng hành, khẳng định sẽ không nhàm chán.”

*

Ô Nhược hỏi: “Nếu hắn không giống như mặt ngoài các ngươi thấy thì sao?”

*

Ô Trúc và Ô Hi ngẩn người, khi Ô Nhược còn đang hỏi.

“Phanh!”

Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng nổ mạnh, chấn đến phòng ốc đều rung lên.

“Có chuyện gì vậy?” Ô Tiền Thanh bỗng chốc đứng lên hỏi người bên ngoài.

Những người khác cũng khẩn trương đứng lên, nhanh chóng rời khỏi đại sảnh, sợ phòng ốc sập đè người.

*

Hộ vệ vội vàng nói: “Tiểu nhân liền đi xem xét.”

Chưa bao lâu, người liền trở lại: “Lão gia, nhị công tử đại gia gia và An Nhuận thiếu gia Bắc Đại Viện đánh nhau rồi.”

*

Ô Nhược nghe vậy, hơi hơi mỉm cười.

Ô Tiền Thanh hỏi: “Có biết bọn họ vì sao muốn đánh nhau?”

*

“Không biết.”

*

Quản Đồng hỏi: “Thanh, ngươi muốn đi xem hay không.”

*

“Ân.” Ô Tiền Thanh rời Thư Thanh Viện.

Ô Hi hiếu kỳ, vội vàng lôi kéo Ô Trúc đi xem náo nhiệt.

Ô Nhược cũng muốn biết cụ thể tình huống, lệnh cho bọn Thi Nguyên dìu cậu đi ra ngoài, xa xa, liền nghe được tiếng đánh nhau cùng với tiếng kêu nôn nóng của Tang Đông Di cùng ô Mẫn: “Đừng đánh, các ngươi đừng đánh nữa.”

*

“Sao lại thế này a? Sao đang êm đẹp lại đánh nhau?” Người của các viện khác đều chạy lại đây.

Ô Tiền Cạnh trực tiếp đi lên kéo người ra: “Ô An Nhuận, ngươi là người của Bắc Đại Viện sao lại chạy tới Nam Đại Viện gây rối?”

*

Ô An Nhuận cả giận nói: “Vậy phải hỏi xem nhi tử tốt của ngươi đã làm chuyện vô sỉ gì.”

*

Ô Sở không nói một lời tức giận nhìn hắn.

Ô Tiền Cạnh phi thường bất mãn với thái độ của Ô An Nhuận, nhưng xem tình huống hình như là nhi tử nhà mình làm chuyện không đúng: “Có chuyện gì, chúng ta vào nhà nói.”

*

“Ta không đi vào, ta phải ở chỗ này nói cho rõ ràng, cho mọi người phân xử cho ta”.

Ô An Nhuận chỉ vào Ô Sở nói: “Nhi tử tốt của ngươi biết rõ Trang Thu Dung ở Hoài An Thành là vị hôn thê của ta, lại sau lưng câu dẫn Trang Thu Dung, còn gạt ta là người ở xa nói Trang Thu Dung vừa xấu lại vô dụng, mục đích chính là muốn ta từ hôn, may mắn, ta tự mình  đi Hoài An Thành một chuyến, bằng không đã bị tiểu nhân này lừa gạt.”

Sắc mặt Ô Tiền Cạnh đặc biệt khó coi, quay đầu nhìn về phía Ô Sở, tàn khốc hỏi: “Việc này có phải thật hay không?”

*

Ô Sở không lên tiếng, tương đương đồng ý với lời Ô An Nhuận nói.

Ô Tiền Cạnh tức giận giơ tay tát một cái, “Bang” một tiếng, đánh Ô Sở ngã xuống đất.

*

Tang Đông Di nhìn thấy khóe miệng nhi tử bị đánh chảy máu, đau lòng muốn chết, lập tức vọt tới trước mặt Ô Tiền Cạnh, cả giận nói: “Ô Tiền Cạnh, ngươi không thể hỏi rõ ràng tình huống rồi mới động thủ sao?”

*

Bị phu nhân mình gọi thẳng họ tên, Ô Tiền Cạnh càng tức giận: “Được, ngươi kêu hắn nói rõ ràng, rốt cuộc chuyện ra làm sao?”

*

Tang Đông Di nâng Ô Sở dậy: “Tiểu Sở, ngươi mau nói xem rốt cuộc chuyện như thế nào.”

*

Ô Sở lau sạch khóe miệng, giải thích nói: “Nương, ta không có đoạt vị hôn thê của đường ca, trước khi bọn họ đính hôn, ta đã quen biết Thu Dung.”

*

“Được, các ngươi là trước khi chúng ta đính hôn đã quen biết, vậy sau khi đính hôn ngươi có phải nên tránh tị hiềm hay không? Chính là ngươi không có, ngược lại lại càng cùng nàng dính vào nhau, sau còn tính kế hãm hại làm tổn hại danh dự của ta, muốn cho nhà gái hiểu lầm ta là tên hạ lưu đê tiện, làm cho nhà gái chủ động giải trừ hôn ước, ngươi thật là đủ đê tiện vô sỉ.”

*

Tang Đông Di mặt trầm xuống hỏi: “Tiểu Sở, hắn nói có phải sự thật hay không?”

Ô Sở lại lần nữa cam chịu với lời Ô An Nhuận nói.

Lúc ấy, hắn cũng là bị ma xui quỷ ám mới có thể nghe người khác nói, ném Ô An Nhuận hôn mê tới kỹ viện, làm cho nhà gái hiểu lầm Ô An Nhuận không phải người đáng tin cậy.

*

Tang Đông Di tức giận nói: “Tiểu Sở, sao ngươi lại làm chuyện như vậy.”

*

Ô An Nhuận cười lạnh: “Giết người diệt khẩu đều dám làm, hắn còn có cái gì không dám làm.”

*

Ô Sở sửng sốt: “Ta làm chuyện giết người diệt khẩu khi nào?”

Ô An Nhuận trào phúng nói: “Như thế nào? Dám làm không dám nhận a? Nếu không phải ta mạng lớn, ta hôm nay căn bản không về được Ô gia, Ô Sở, chuyện này ta sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy, ta sẽ báo cho tằng tổ phụ, để hắn hảo hảo xử phạt ngươi, chúng ta đi.”

*

Hắn xoay người mang theo người của mình rời khỏi Nam Đại Viện.

Ô Tiền Cạnh cả giận nói với Ô Sở: “Ngươi còn ngại không đủ mất mặt xấu hổ a? Ngươi còn không mau cút vào cho ta.”

*

Lúc này, Lục Tử Đỉnh đi ra nói: “Nhạc phụ, ta còn có chuyện quan trọng trong người, không thể ở trong phủ quấy rầy.”

Cũng không đợi Ô Tiền Cạnh đáp lại, xoay người liền rời đi.

Ô Tiền Cạnh hơi hơi sửng sốt.

Trước kia con rể phi thường tôn trọng hắn, sao hôm nay lại thất lễ như vây.

Ô Mẫn vội vàng đuổi theo: “Tử Đỉnh, Tử Đỉnh, từ từ đợi ta.”

Ô Sở thật sự không có mặt mũi ở lại, cũng đi theo rời đi.

Tang Đông Di vội vàng hô: “Tiểu Sở, Tiểu Sở, ngươi đi đâu?”

Ô Tiền Cạnh đen mặt cả giận nói: “Đi, đều đi hết cho ta, có giỏi thì đừng trở về.”

*

Hắn nổi giận đùng đùng lôi kéo Tang Đông Di đi vào Thư Cạnh Viện, cũng lệnh cho hạ nhân đóng cửa lại, không cho mọi người nhìn nhà bọn họ mà chê cười.

*

Ô Tiền Ly cùng Ô Tiền Bân liếc nhau, sau đó, từng người trở về viện của mình.

Ô Tiền Thanh cũng mang theo con cái nhà mình trở lại Thư Thanh Viện.

*

Ô Hi thắc mắc nói: “Ta nghe hạ nhân nói Mẫn tỷ tỷ cùng Tử Đỉnh tỷ phu muốn ở Ô gia mấy ngày, sao hôm nay vừa tới đã muốn đi.”

*

Ô Nhược ánh mắt lóe lóe. Xem ra nhân sâm cậu đưa có hiệu quả.

Nhớ rõ đời trước khi năm mới, Ô Tiền Cạnh ở trước mặt bọn họ vẫn luôn không ngừng khen Lục Tử Đỉnh đưa ngọc Phật có bao nhiêu tốt, kỳ thật cũng là ngọc phật giá trị khoảng trên dưới một ngàn lượng, lại đem con rể khen đến trời cao, lúc ấy, cha vợ con rể quan hệ tốt đến làm người thật ngưỡng mộ.

*

Cho nên, cậu tặng riêng một nhánh nhân sâm giá trị quý hơn ngọc Phật cho Ô Tiền Cạnh. Bởi vì cậu tính chuẩn Ô Tiền Cạnh sẽ cho rằng cậu đưa nguyên liệu cực phẩm, sau đó khi mở hộp quà ra, nhìn thấy chỉ là một nhánh nhân sâm, nhất định sẽ rống cổ lên mắng cậu keo kiệt, tuy rằng không phải mắng Lục Tử Đỉnh, nhưng người nghe có ý, cảm tình giữa cha vợ và con rể cũng theo đó tạo thành vết nứt.

*

Ô Trúc nhẹ nhàng gõ gõ đầu Ô Hi: “Tiểu Hi muội muội, ngươi có thể đừng chuyện gì cũng tò mò hay không.”

*

“Ta chỉ nói mà thôi, cũng không biết An Nhuận đường ca sau khi đem chuyện nói cho tằng tổ phụ, tằng tổ phụ sẽ xử lý Sở ca ca như thế nào.”

Ô Trúc trêu ghẹo nàng: “Muốn đưa ngươi đến trước mặt tằng tổ phụ hỏi xem xử lý Tam ca như thế nào không?”

*

Ô Hi nhanh chóng lắc đầu: “Ta mới không thèm đi gặp tằng tổ phụ.”

Đang chờ bọn họ trở về Quản Đồng lập tức hỏi: “Biết bọn họ vì cái gì đánh nhau rồi sao?”

*

Ô Hi đơn giản nói một lần.

Ô Tiền Thanh thở dài: “Không liên quan chuyện của chúng ta, vẫn là không nên để ý thì tốt hơn.”

*

Gần đây, hắn cùng huynh đệ khác là càng ngày càng xa cách, nếu tùy ý xen vào, chỉ sợ là rước lấy một thân tanh, vẫn là cái gì không cần lo thì không lo.

*

Ô Trúc gật gật đầu: “Ta đồng ý với cha.”

Ô Nhược không phát biểu ý kiến, bất quá, khi cậu ăn xong cơm chiều chuẩn bị rời đi, lại nhận được tin tức Ô Sở ở tửu lầu uống rượu gây gổ cùng người khác, sau đó bị người hủy đi linh điền.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 173: . THÁNH CHỈ TỨ HÔN
Chương 174
Chương 174: . BÁI ĐƯỜNG THÀNH THÂN
Chương 175
Chương 175: . HỒI MÔN
Chương 176: . TIẾN CUNG DIỆN THÁNH
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (1)
Chương 196
Chương 197: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (2)
Chương 197
Chương 198: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (3)
Chương 198
Chương 199: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (4)
Chương 199
Chương 200: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC
Chương 200
Chương 201: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC (2)
Chương 201
Chương 202: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC (3)
Chương 202
Chương 203: . TỬ LINH QUỐC (1)
Chương 204: . TỬ LINH QUỐC (2)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh
Chương 65

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 65
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...