Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh – Chương 20

[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh

Tác giả: Kim Nguyên Bảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit + Beta: Leslie aka Cơm nhỏ

"Ta không hề biết gì về việc này cả" Vẻ mặt của Quản Đồng mờ mịt: "Con nói Trường Sinh bài phong ấn linh lực của mình? Nói như vậy con vốn là có linh lực sao?"

Nàng vội vàng hỏi: "Vậy con đã đập vỡ nó chưa?"

Ô Nhược gật đầu: "Con đã làm rồi. Hiện giờ, con đã giải được phong ấn linh điền"

"Vậy là con đã có thể tu luyện rồi sao?" Quản Đồng mừng rỡ nắm chặt tay Ô Nhược, nàng nức nở nói: "Thật tốt quá, thật tốt quá, rốt cuộc Tiểu Nhược đã có thể cùng tu luyện với đại ca và muội muội của con rồi"

Việc tiểu nhi tử của nàng từ lúc sinh ra không hề có linh lực đã làm cho nàng rất khó chịu. Hơn nữa, y càng lớn lại càng béo ra làm cho rất nhiều người khinh thường. Từ trước đến giờ Quản Đồng luôn cảm thấy bản thân nàng rất vô dụng vì không cho tiểu nhi tử một thân thể tốt.

Cho tới bây giờ, nàng vẫn thường xuyên mơ thấy cảnh tiểu nhi tử khi còn bé khóc hỏi nàng vì sao không có linh lực. Mỗi khi tỉnh giấc, lòng của nàng liền khó chịu vô cùng.

Biết Quản Đồng vì chuyện thân thể của mình mà thường xuyên mất ngủ, Ô Nhược đau lòng mà lau khóe mắt nàng: "Vâng, sau này con đã có thể tu luyện cùng với đại ca và tiểu muội, mẹ cũng sẽ không cần lo lắng về chuyện của con nữa. Hơn nữa, bây giờ ngoài việc con có linh lực, trong đầu con còn có bảy bí thuật"

"Cái gì?" Quản Đồng sửng sốt: "Con vừa nói cái gì?"

"Con nói trong đầu con có bảy bí thuật, ngoại trừ ảnh......"

"Không được nói" Quản Đồng vội vàng che miệng của Ô Nhược lại. Nhìn nhìn bốn phía thấy cửa đang mở, nàng vội chạy ra nhìn xem bên ngoài có người hay không, sau đó Quản Đồng đóng cửa lại, nàng thận trọng nói với Ô Nhược: "Chuyện trong đầu con có bí thuật tuyệt đối không được nói cho bất kỳ ai nghe"

Ô Nhược hỏi: "Ngay cả cha cũng không được nói sao?"

Đời trước, mẹ y cũng nói với y giống như vậy. Khi đó Ô Nhược lại cho rằng Nguyễn Trì Tranh rất đáng tin cậy nên đã kể tất cả cho hắn nghe.

"Không được!" Quản Đồng lắc đầu: "Cho dù là ai cũng không được. Từ giờ cho đến khi con mạnh lên, con tuyệt đối không được kể với bất kỳ ai, nghe rõ không?"

Ô Nhược gật đầu: "Con hiểu rồi, vậy mẹ có biết ảnh......"

Quản Đồng lập tức cắt ngang: "Ta không thể tiết lộ bất cứ điều gì, con đừng hỏi"

Ô Nhược chưa từ bỏ ý định: "Mẹ thật sự không thể nói?"

Đời trước, bởi vì không biết việc Trường Sinh bài là do ông ngoại đưa đến nên y cứ nghĩ Quản Đồng thật sự không biết gì cả và cũng không hỏi nhiều. Nhưng mà đời này, Ô Nhược biết là người nào tặng nên y đương nhiên muốn biết tất cả mọi việc. Ô nhược đặc biệt muốn biết rốt cuộc là có chuyện gì với Ảnh Thiết bí thuật.

Quản Đồng cười khổ: "Trước khi rời tộc, ta từng lập độc thệ rằng không thể tiết lộ ra bất cứ chuyện gì của tộc"

Ô Nhược ngẩn ra rồi thở dài: "Con hiểu rồi"

Quản Đồng cầm tay Ô Nhược thành khẩn nói: "Tiểu Nhược, tuy hiện giờ con xuất phát chậm hơn nhiều năm so với người khác nhưng sau này, mỗi khi thấy người ta thi triển pháp thuật, con nhất định phải chuyên tâm nhìn cho kỹ cách thức họ thi triển. Có như vậy, con mới có thể tiến bộ mau chóng, có hiểu không?"

Ô Nhược cố gắng ghi nhớ lời của mẹ mình trong lòng bởi vì y cảm thấy được những lời này của mẹ là ngầm chỉ điểm cho mình. Có điều, nàng lại không thể trực tiếp giải thích rõ cho y nghe nên chỉ có thể nói như thế.

"Mẹ, con hỏi hỏi người một việc được không?"

Quản Đồng suy nghĩ một chút rồi nói: "Được, con hỏi đi"

Ô Nhược hỏi: "Trước kia,mẹ cũng có linh lực, cũng sử dụng huyền thuật được như những người khác có phải không?"

Cho đến tận bây giờ, ông bà nội và mọi người vẫn luôn coi thường mẹ của y vì họ cho rằng mẹ y chỉ là một người bình thường, không xứng với cha y.

Quản Đồng do dự một chút rồi gật gật đầu.

"......" Ô Nhược không biết nói cái gì hơn nữa, sự hy sinh của mẹ vô cùng to lớn. Chỉ vì muốn ở bên trượng phu mà nàng nguyện ý mất toàn bộ tu vi, thậm chí là rời tộc để thành thân. Khó trách cha y vẫn luôn nói rằng ông nợ phu nhân của mình rất nhiều.

"Mẹ, chúng ta ra ngoài thôi"

Quản Đồng vừa dìu Ô Nhược ra khỏi hậu viện liền có người hầu đến hồi báo: "Nhị thiếu gia, có Nguyễn thiếu gia tới tìm người. Hiện tại, hắn đang chờ ở đại sảnh"

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 173: . THÁNH CHỈ TỨ HÔN
Chương 174
Chương 174: . BÁI ĐƯỜNG THÀNH THÂN
Chương 175
Chương 175: . HỒI MÔN
Chương 176: . TIẾN CUNG DIỆN THÁNH
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (1)
Chương 196
Chương 197: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (2)
Chương 197
Chương 198: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (3)
Chương 198
Chương 199: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (4)
Chương 199
Chương 200: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC
Chương 200
Chương 201: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC (2)
Chương 201
Chương 202: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC (3)
Chương 202
Chương 203: . TỬ LINH QUỐC (1)
Chương 204: . TỬ LINH QUỐC (2)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...