Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh – Chương 14

[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh

Tác giả: Kim Nguyên Bảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi ngủ, Ô Nhược mơ một giấc mộng dài.

Y mơ thấy cảnh tượng đời trước của mình, khi người Ô gia đưa thi thể Ô Trúc về Thư Thanh Viện. Lúc ấy, cả nhà y cực kỳ bi thống, không một ai có thể chấp nhận chuyện chuyện Ô Trúc thật sự chết đi. Một năm sau đó, người Thư Thanh Viện cũng vượt qua được đau thương mất mát. Cho đến lúc Ô Hi thành thân, Thư Thanh Viện mới vui vẻ lên được một chút,. Dần dần tâm tình của cha mẹ y cũng nguôi ngoai. Nhưng không ngờ, hai năm sau, họ lại nhận được tin dữ của Ô Hi. Liên tiếp mất đi hai người con, cha mẹ Ô Nhược nhất thời già đi rất nhiều. Khi bọn họ đến nhà phu quân của nàng, thi thể Ô Hi đã bị hỏa táng, chỉ còn lại nấm mồ quạnh quẽ.

Kể từ đó, Thư Thanh Viện hoàn toàn chìm trong u buồn. Cha mẹ y chỉ vui lên được một chút nữa khi Ô Nhược vô tình đạp vỡ Trường Sinh bài và giải phóng linh lực. Thân là người Ô gia, Ô Nhược vô cùng giản dị. Mỗi ngày, y vừa học tập bí thuật trong đầu, vừa học tập âm dương thuật của Ô gia: triệu hồi thần linh, ký kết khế ước. Nhờ vậy mà Ô Nhược kết giao được rất nhiều bằng hữu, cũng có chút danh tiếng trong giới Huyền Thuật. Nhưng y không ngờ rằng, cuối cùng mình chết trong tay bằng hữu tốt nhất Nguyễn Trì Tranh.

Khi mơ đến lời nguyền cuối cùng của mình trước khi chết, y liền giật mình tỉnh giấc. Đột nhiên trước mặt Ô Nhược là đôi mắt không có tròng trắng. Y sợ tới mức nhảy dựng lên, nhưng bởi vì thân thể quá béo nên koong bật dậy nổi mà lại ngã ra trên giường.

"Tiểu bàn tử, ngươi triệu hoán bổn tọa là có thỉnh cầu gì?"

Chủ nhân của đôi mắt không có tròng trắng là một đứa nhỏ chừng năm sáu tuổi, trên tay đang ôm một quả trứng màu trắng thật to. Hắn mặc y bào màu đỏ hoa lệ, trên đầu thắt rất nhiều b//í//m tóc, khuôn mặt tinh xảo đáng yêu. Thế nhưng, vẻ mặt hắn lại cực kỳ kiêu ngạo. Hắn bay lơ lửng giữa không trung, dùng ánh mắt khinh thường nhìn Ô Nhược.

"Ta triệu hoán ngươi?" Ô Nhược đầu đầy mồ hôi. Không phải trước đó y đang ngủ sao? Y triệu hoán đứa nhỏ này lúc nào? Chẳng lẽ là trong lúc ngủ y không cẩn thận mà triệu hoán hắn tới?

Ô Nhược âm thầm đánh giá đối phương, ánh mắt y lướt qua đôi mắt không có tròng trắng. Nếu đứa nhỏ này không phải là Quỷ tộc thì cũng là Ma tộc. Hơn nữa, càng nhìn Ô Nhược càng cảm thấy đứa nhỏ này trông rất quen, cách ăn mặc rất giống với ma tộc mà y đã ký khế ước ở kiếp trước.

Ô Nhược càng nhìn hắn càng cảm thấy giống. Cuối cùng, y chắc chắn đối phương chính là Ma tộc mà y đã ký kết khế ước ở đời trước - Kinh Hi.

Trong lòng Ô Nhược vô cùng vui vẻ, y rất muốn gọi tên đối phương nhưng lại nhớ rằng từ trước đến nay tính tình của hắn rất kiêu ngạo. Bởi vì cho dù y có nổi tiếng, hắn cũng không nhất định bắt tay với y mà ngược lại còn nghi ngờ mình. Đời trước cũng vậy, trải qua rất nhiều chuyện thì Kinh Hi mới miễn miễn cưỡng cưỡng đồng ý Bình Đẳng khế ước với Ô Nhược.

Ô Nhược nén vui sướng, lộ ra vẻ áy náy: "Thật có lỗi, có thể là trong mơ ta không cẩn thận triệu hoán ngươi ra"

"Trong mơ triệu hoán ta?" Kinh Hi nghi ngờ nheo lại mắt nhìn chằm chằm Ô Nhược, hiển nhiên là hắn không tin lời y nói.

Có điều, lúc hắn bị triệu tới, người này quả thật là đang ngủ, chung quanh cũng không có bố trí trận pháp triệu hoán, không lẽ thật sự là triệu hoán hắn trong mơ?

Ô Nhược tỏ thái độ thành khẩn: "Đúng vậy"

Kinh Hi hài hước nói: "Tiểu bàn tử, ngươi có từng nghe qua câu “Thỉnh ma thì dễ, đuổi ma thì khó” chưa?"

Tiểu tử kia thật sự đã triệu hoán hắn đến đây thì không dễ gì mà đuổi hắn đi đâu.

Ánh mắt Ô Nhược khẽ động, điều y muốn chính là Kinh Hi ở lại đây. Ma tộc này pháp lực rất cao, có sự trợ giúp của y giống như hổ mọc thêm cánh.

"Vậy ngươi muốn gì?"

Kinh Hi lạnh mắt nói: "Ngươi không sợ ta sẽ giết ngươi sao?"

Ô Nhược không lên tiếng.

Y biết rõ Ma tộc này, tuy rằng máu lạnh nhưng cũng rất kiêu ngạo. Kiêu ngạo đến nỗi coi thường việc sát hại nhân loại thấp kém.

Thấy sắc mặt của Ô Nhược vô cùng bình tĩnh, Kinh Hi cảm thấy được không còn hứng thú. Hắn vứt quả trứng trong tay vào ngực Ô Nhược: "Quả trứng này của ngươi, ta trả lại đây"

----- Hết chương 13 -----

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 173: . THÁNH CHỈ TỨ HÔN
Chương 174
Chương 174: . BÁI ĐƯỜNG THÀNH THÂN
Chương 175
Chương 175: . HỒI MÔN
Chương 176: . TIẾN CUNG DIỆN THÁNH
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (1)
Chương 196
Chương 197: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (2)
Chương 197
Chương 198: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (3)
Chương 198
Chương 199: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (4)
Chương 199
Chương 200: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC
Chương 200
Chương 201: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC (2)
Chương 201
Chương 202: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC (3)
Chương 202
Chương 203: . TỬ LINH QUỐC (1)
Chương 204: . TỬ LINH QUỐC (2)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...