Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh – Chương 12

[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh

Tác giả: Kim Nguyên Bảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit + beta: Leslie aka Cơm nhỏ

Cái hộp này…

Ô Nhược gần như không thể kềm chế nội tâm xúc động, thật muốn hét lên vì vui mừng.

Y nhớ rất rõ Trường Sinh bài mẹ đưa cho mình đúng là được đựng trong cái hộp này.

Nhìn thấy phản ứng kỳ quặc của Ô Nhược, Hắc Tuyên Dực vươn tay chọt chọt má y nhưng hắn cũng không thấy có điều gì khác thường, Ô Nhược lấy lại tinh thần, vui vẻ nói: “Đây là lần đầu tiên ta nhận được quà của ông ngoại”

Nếu trong hộp thực sự là Trường Sinh bài thì cũng không thể giấu giếm Hắc Tuyên Dực. Dù sao đi nữa thì sau này vẫn còn rất nhiều chuyện cần hắn hỗ trợ. Ngoại trừ những chuyện bí mật cần phải giữ kín, những chuyện khác vẫn có thể tha hồ  làm trước mặt Hắc Tuyên Dực, bởi vì như vậy mới có thể nhận được nhiều sự tin tưởng và giúp đỡ của hắn.

Hắc Tuyên Dực cầm lấy hộp, khẽ mở nắp để lộ ra một cái khe hở nhất, sau khi xác định chiếc hộp kia không có vấn đề gì mới nói với Ô Nhược: “Có thể mở được rồi”

“Được” Ô Nhược vội mở hộp ra.

Quả nhiên, bên trong hộp chính là một cái Trường Sinh bài bằng bạch ngọc dài một thước, rộng ba tấc.

Ông trời quả nhiên là ưu ái y, trong lúc đang gấp rút tìm Trường Sinh bài thì lập tức có người mang nó đến trước mặt y.

Hắc Tuyên Dực hoàn toàn không có hứng thú với Trường Sinh bài, nhưng khi thấy vẻ mặt cười tủm tỉm của Ô Nhược thì trong lòng hắn khẽ động. Khuôn mặt mập mạp kia vừa trắng trắng mềm mềm lại tròn xoe, khi cười rộ lên thì ánh mắt híp thành một đường thẳng, quả thực là rất ngây thơ và vui vẻ, làm cho hắn chỉ muốn xoa xoa bóp bóp đến khi chán mới thôi.

Ô Nhược hưng phấn vuốt vuốt ngọc bài.

Đời trước, y đã bỏ lỡ bảy tám năm tu luyện. Đời này, mặc kệ mọi việc ra sao, y cũng sẽ không giẫm lên vết xe đổ nữa.

Có điều, Trường Sinh bài sao lại ở chỗ của ông ngoại? Chẳng lẽ là ông chính là người đã y phong ấn linh lực của mình? Nhưng vì sao ông lại làm như vậy?

Ô Nhược nghĩ mãi cũng không tìm ra được đáp án. Cuối cùng, y chỉ có thể chờ khi có cơ hội sẽ bí mật hỏi mẹ mình một chút.

Ôm hộp trên tay, Ô Nhược nói với Hắc Tuyên Dực: “Ta về phòng nghỉ ngơi trước”

Hắc Tuyên Dực khẽ gật đầu.

Ô Nhược được thi phó dìu trở về hậu viện, trong lòng nóng như lửa đốt, hận không thể lập tức đập vỡ Trường Sinh bài ngay để lấy lại linh lực.

Thế nhưng tốc độ của thi phó cấp thấp vô cùng chậm chạp, chậm đến mức Ô Nhược nhịn không được mà lên tiếng thúc giục: “Các ngươi có thể nhanh tay một chút hay không?”

Thi phó thoáng cái tăng tốc.

Không ngờ, do Ô Nhược quá nóng vội mà không chú ý đến khung cửa hậu viện nhỏ hơn m//ô//n//g của y rất nhiều. Kết quá, Ô Nhược ngay lập tức bị mắc kẹt.

Thi phó cấp thấp không có năng lực suy nghĩ, bọn họ chỉ biết kéo mạnh Ô Nhược đi vào bên trong.

Ô Nhược bị kẹt đau vội la lên: “Các ngươi đừng kéo nữa, ta bị kẹt rồi có biết không?

Y thật sự là quá cao hứng đến mức quên mất khoảng thời gian vừa được gả vào Hắc phủ ở đời trước. Khi đó, y cũng thường xuyên bị kẹt m//ô//n//g ở cửa như thế này. Nhưng mà không thể trách Ô Nhược được, bởi ở đời trước y đã gầy xuống rất nhiều năm, còn hiện tại thi y chỉ mới được trùng sinh về nên tất nhiên là chưa thể thích ứng được với những chuyện này.

Thi phó ngoan ngoãn dừng lại động tác.

Ô Nhược nhíu mày: “Các ngươi mau đi gọi Hắc Tín, Hắc Can hoặc Hắc Tuyên Dực lại đây”

Thi phó gật đầu, xoay người trở lại đại sảnh.

Nhìn thấy bước đi của thi phó kia so với rùa còn chậm hơn, Ô Nhược tức đến nổ phổi.

Lúc này, đã về phòng nghỉ ngơi nên hắn cũng đi vào hậu viện.

Hắc Can đi theo phía sau Hắc Tuyên Dực thấy thi phó dìu Ô Nhược trở về phòng lại quay về liền nghi hoặc hỏi: “Tại sao ngươi quay lại đây?”

Nghe thấy tiếng của Hắc Can, Ô Nhược vội vàng kêu lên: “Hắc Can, mau tới đây giúp ta một cái, ta bị kẹt ở khung cửa rồi”

Hắc Càn nhìn nơi phát ra âm thanh liền thấy Ô Nhược bị kẹt ở cửa nhỏ đi vào hành lang giống như cái bánh rán kẹp thịt, khóe mắt y giật liên hồi.

Hắc Tuyên Dực: “……”

—– Hết chương 11 —–

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 173: . THÁNH CHỈ TỨ HÔN
Chương 174
Chương 174: . BÁI ĐƯỜNG THÀNH THÂN
Chương 175
Chương 175: . HỒI MÔN
Chương 176: . TIẾN CUNG DIỆN THÁNH
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (1)
Chương 196
Chương 197: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (2)
Chương 197
Chương 198: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (3)
Chương 198
Chương 199: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (4)
Chương 199
Chương 200: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC
Chương 200
Chương 201: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC (2)
Chương 201
Chương 202: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC (3)
Chương 202
Chương 203: . TỬ LINH QUỐC (1)
Chương 204: . TỬ LINH QUỐC (2)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...