Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh – Chương 100

[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh

Tác giả: Kim Nguyên Bảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nguyễn Trì Tranh chú ý thấy Ô Nhược đang nhìn mình, ho nhẹ một tiếng, vội vàng thu hồi cảm xúc của mình: “Ta nghe nói Ô gia có đại kiếp nạn, cho nên người Ô gia đều dọn ra ngoài tránh nạn, là thật vậy chăng?”

Ô Nhược gật gật đầu: “Đúng vậy, qua năm nay, người Ô gia sẽ lại dọn về Ô gia.

“Khoảng thời gian trước, cô cô ta tới Nguyễn gia tìm chúng ta.”. Nguyễn Trì Tranh khóe miệng gợi lên một mạt châm chọc: “Bọn họ đánh ta, còn đem người của ta đánh chết, hiện nay lại muốn dìu già dắt trẻ vào Nguyễn gia ở, ngươi nói có buồn cười hay không, cũng không biết nàng lấy từ đâu ra cái da mặt kia.”

Ô Nhược biết hắn nói chính là Nguyễn Lam Như, kỳ thật cậu trước đó đã nghe bọn Thi Diệc nói qua chuyện này: “Các ngươi là như thế nào cự tuyệt nàng?”

*

“Trực tiếp liền nói không có phòng cho bọn họ ở, dượng cùng đại biểu ca của ta rất sĩ diện, trực tiếp liền phất tay áo chạy lấy người.” Nguyễn Trì Tranh không thèm để ý nói: “Đi thì đi đi, dù sao từ khi bọn họ đánh ta, ta liền không nghĩ tới lại dựa vào bọn họ, cho nên, ta lần này tới là muốn cùng ngươi nói một tiếng, ta phải rời khỏi Cao Lăng thành một thời gian.”

*

Ô Nhược ánh mắt chớp động: “Đi đâu?”

*

Nguyễn Trì Tranh tự giễu cười: “Đi xem ai nguyện ý thu ta làm đồ đệ.”

*

Nghe được lời này, Ô Nhược trong nháy mắt có ý muốn khế ước với Nguyễn Trì Tranh, để hắn về sau đều nghe chính mình sai sử, chính là, cậu không muốn cùng người này có quá nhiều liên lụy, còn nữa, chính là sợ sau khi khế ước với người này, sẽ thay đổi vận mệnh của Nguyễn Trì Tranh, rốt cuộc tìm không được cái người muốn giết cậu kia.

*

“Ngươi lợi hại như vậy, khẳng định có người thu ngươi làm đồ đệ, đừng tức giận.”

*

Nguyễn Trì Tranh khóe miệng tràn ra cười, hắn thích Ô Nhược khen hắn như vậy, chỉ có ở trước mặt Ô Nhược, hắn mới cảm thấy chính mình hữu dụng, ít nhất sẽ không là phế vật giống Ô Nhược không có linh lực.”

*

Ô Nhược vỗ vỗ bờ vai của hắn, chờ hắn đối diện hai mắt của mình, lặng lẽ sử dụng linh ngôn chi thuật, đối hắn từng chữ từng chữ một hạ ám thị:  “Khi, tìm, thấy, sư, phụ, nhất, định, báo, cho, ta, một, tiếng”.

*

Nguyễn Trì Tranh biểu tình hoảng hốt, ngốc lăng lăng gật gật đầu “Được.”

Sau đó, người lại thanh tỉnh lại, đáy mắt hắn hiện lên nghi hoặc: “Ta vừa mới như thế nào……”

Hắn vừa rồi vì cái gì nói ‘ được ‘?

*

Ô Nhược chuyển dời lực chú ý của hắn, cười nói: “Ngươi sắp rời đi, mà chúng ta thời gian dài như vậy không gặp, ở chỗ này ăn cơm chiều lại đi, thế nào?”

*

Nguyễn Trì Tranh lắc đầu: “Không được, ta riêng lại đây cùng ngươi chào từ biệt, thuận tiện nhìn xem ngươi ở Hắc gia sống có được không, sau đó, liền phải lập tức rời đi Cao Lăng thành.”

*

Ô Nhược nhướng mày: “Gấp như vậy?”

*

“Hiện tại Cao Lăng thành trị an không an ổn, vẫn là sớm một chút rời đi thì hơn, không cần mỗi ngày đều nhìn đến người Ô gia đánh tới đánh lui. Còn tiếp tục như vậy, Ô gia sớm hay muộn cũng tiêu a.”

*

Nguyễn Trì Tranh vừa nói vừa trên dưới đánh giá Ô Nhược: “Ngươi hiện tại đều gầy đi, người cũng tuấn tiếu, trượng phu ngươi hẳn là sẽ đối với ngươi tốt hơn chút đi.

*

Ô Nhược cố ý tự giễu nói: “Một người không có linh lực, lớn lên lại đẹp có ích lợi gì?”

*

Nguyễn Trì Tranh nghe lời này, tức khắc, thư thái rất nhiều, cho rằng Hắc Tuyển Dực đối cậu không tốt, liền an ủi cậu: “Ngươi cũng đừng nản chí, trượng phu ngươi sớm hay muộn sẽ phát hiện cái tốt của ngươi, canh giờ không còn sớm, ta phải đi.”

*

“Vậy được, ta đưa ngươi đi ra ngoài.”

Ô Nhược hận không thể cho hắn nhanh lên rời đi, đem người đưa đến cổng lớn, nhìn đến Nguyễn Trì Tranh lên xe ngựa mới yên tâm.

Nguyễn Trì Tranh vén màn xe hô: “Tiểu Nhược, chờ ta ổn định liền viết thư cho ngươi, ngươi nếu là ở Hắc gia sống không vui, liền tới tìm ta.”

*

“Được, ngươi thuận buồm xuôi gió.” Ô Nhược đối hắn vẫy vẫy tay, thẳng đến nhìn không tới xe, mới xoay người hồi Hắc phủ.

Cậu nguyên bản muốn phái người theo dõi Nguyễn Trì Tranh, nhưng nếu như bị sư phụ tương lai của nguyên Trì Tranh mà phát hiện liền không tốt, cho nên, cậu liền đánh mất cái ý niệm này.

*

Nguyễn Trì Tranh buông màn xe, thu hồi tươi cười trên mặt, châm chọc nói: “Dung mạo lớn lên so trước kia tuấn tiếu thì thế nào, còn không phải một cái phế vật.”

*

Xe ngựa rời đi Hắc phủ không lâu, đột nhiên, ngừng lại.

Bên ngoài Nguyễn Thắng nói: “Thiếu gia, ta nhìn đến người của Tây Đại Viện cùng Nam Đại Viện đang cải nhau, rất có khả năng sẽ đánh lên, chúng ta là muốn qua đi, vẫn là đổi con đường khác đi?”

*

Nguyễn Trì Tranh đẩy ra màn xe nhìn nhìn, liếc mắt một cái liền nhìn đến Ô Huyền Nhiên cùng vài tên hộ vệ.

Tùy tiện, ánh mắt hắn vừa động, ở bên tai Nguyễn Thắng nói: “Đợi lát nữa ngươi tìm người cùng Ô Huyền Nhiên nói, con thứ ba của hắn nhớ hắn, mời hắn đến thanh phủ ở.”

*

Ha hả.

Hắn cùng Ô Nhược là ‘ hảo huynh đệ ’, trước khi rời đi Cao Lăng thành, như thế nào cũng muốn đưa đại lễ cho cậu, làm cuộc sống của Ô Nhược náo nhiệt một chút, lúc này mới không làm thất vọng phần tình cảm huynh đệ của cậu. Nguyễn Thắng gật gật đầu: “Chúng ta hiện tại……”

*

“Đổi đường đi.”

Nguyễn Trì Tranh còn chưa rời đi Cao Lăng thành, vẫn cứ có người giám thị nhất cử nhất động của hắn, cho nên, chuyện hắn tìm người nói cho Ô Huyền Nhiên rằng Ô Tiền Thanh nhớ cha rất nhanh liền truyền tới tai Ô Nhược.

*

Ô Nhược cười lạnh: “Thật là hảo huynh đệ.”

*

Lần đầu tới Hắc phủ thăm viếng, liền quà tặng cũng không mang theo, phải rời khỏi Cao Lăng thành, còn không quên đưa cho cậu ‘ lễ ’ lớn như vậy, có thể nói không phải hảo huynh đệ sao?

*

Nhưng mà, cho dù Nguyễn Trì Tranh không làm chuyện này, thói quen ở tại trong đại viện Ô Huyền Nhiên cũng sẽ chịu không nổi hiện tại nhà ở nhỏ hẹp, sớm hay muộn có một ngày sẽ tìm tới cha cậu, cho nên, Ô Nhược không tính toán ngăn cản Ô Huyền Nhiên.

*

Cùng nhị gia của Tây Đại Viện đánh một trận Ô Huyền Nhiên không biết Nguyễn Trì Tranh đang tính kế lão, vết thương chồng chất về đến nhà, lập tức liền nghe được mấy nhi tử cùng con dâu đang cãi nhau, căn bản không người quan tâm lão đang mang một thân thương tích, chỉ có bạn già nhanh lấy thuốc thoa cho lão, trong lòng tức giận cùng khổ sở nói không nên lời, sinh nhiều con như vậy, thế nhưng không một đứa nào hiếu thuận với lão.

*

Lúc này, có người tới báo, nói là con thứ ba của lão Ô Tiền Thanh nhớ lão, muốn mời lão đến thanh phủ.

Ô Huyền Nhiên vừa nghe, đầu tiên là tức giận, sang đó, trong lòng đặc biệt đắc ý, cho rằng con thứ ba vẫn là không thể rời khỏi lão, lại nghĩ đến con thứ ba hiện tại ở trong ngôi nhà lớn, lại càng là vui vẻ vô cùng, liền cùng Mục Tú Uyển thương lượng muốn sang đó ở hay không.

*

Mục Tú Uyển lo lắng nói: “trước khi chuyển nhà, chúng ta đã tuyệt tình nói, không theo bọn họ, hiện tại đi qua bên đó, được không?”

*

Ô Huyền Nhiên đúng lý hợp tình nói: “Chúng ta là cha mẹ nó, nói khó nghe, vẫn là cha mẹ của nó, huống chi hiện tại là nó mời chúng ta, không phải chúng ta mặt dày mày dạn cầu xin.”

*

Quan trọng chính là, lão đã thật sự chịu không nổi nơi này rồi, thường xuyên ngửi được mùi phân heo cùng mùi phân trâu ở phụ cận bay tới, quả thực thối chết người, nửa đêm còn có tiếng chó sủa, căn bản là ngủ không an ổn.

*

Mục Tú Uyển ngẫm lại cũng đúng, nhưng mà vẫn còn muốn làm cao, liền cố ý kéo hai ngày sau mới đi sang.

*

Bọn Ô Tiền Cạnh thấy cha mẹ bao lớn bao nhỏ dọn lên xe liền lập tức đoán được bọn họ muốn đi nơi nào: “Cha, nương, các ngươi có phải muốn đi đến chỗ Tam đệ hay không?”

*

Ô Huyền Nhiên có chút xấu hổ, lúc trước là hắn nói không muốn cùng Ô Tiền Thanh, hiện tại lại dọn đến thanh phủ, quả thực chính là tự vả mặt.

*

“Tam đệ của ngươi cầu chúng ta sang ở mấy ngày”

*

Ô Tiền Đồng cả giận nói: “Ở mấy ngày cần mang nhiều đồ vật như vậy sao? Cha, lúc trước chính là cha nói không ở cùng hắn, hiện tại ném chúng ta qua một bên có ý tứ gì?”

*

Ô Huyền Nhiên cùng Mục Tú Uyển chột hai người muốn cùng Tam ca, chúng ta đây không ngăn cản nhưng, hai người đi rồi, ta muốn cho con của bọn con vào ở.

*

“Ở đi, ở đi.” Ô Huyền Nhiên căn bản là không có nghĩ tới lại trở về, thừa dịp mấy đứa con trai không ngăn cản, nhanh đánh xe rời đi.

*

Ô Tiền Đồng tức giận nói: “Tứ ca, ngươi như thế nào để cha mẹ đi rồi.”

*

Ô Tiền Bân nói: “Không cần chúng ta nuôi bọn họ, không phải thực tốt sao?”

Mọi người không hề lên tiếng.

Ô Huyền Nhiên cùng mục uyển tú hưng phấn mà đi vào thanh phủ, không ngờ, lại bị hộ vệ ngăn ở ngoài cửa: “Chúng ta không có nghe lão gia mời ai tới trong phủ ở cả, các ngươi vẫn là mời trở về đi.”

*

Ô Huyền Nhiên khách khí nói: “Ta là cha mẹ của lão gia nhà các ngươi, ngươi chỉ cần đi vào thông báo một tiếng, lão gia nhà các ngươi chắc chắn mời chúng ta đi vào.”

*

“Lão gia và phu nhân nhà ta đã đi ra ngoài, không ở trong phủ, hơn nữa, cha mẹ của lão gia nhà ta cũng đã nói qua sẽ không ở cùng với lão gia, hai người hiện tại lại nói là cha mẹ của lão gia, rốt cuộc có rắp tâm gì, tại sao lại giả mạo người thân.”

Ô Huyền Nhiên tức khắc tức đến đỏ mặt: “Bọn ta xác thật là cha mẹ của lão gia nhà các ngươi, nếu không tin, ngươi có thể cho hạ nhân trước kia của Thư Thanh Viện ra đây, liền biết chúng ta là thật là giả.”

*

Hộ vệ mặt trầm xuống: “Các ngươi lại không đi, chúng ta liền phải động thủ đuổi các ngươi rời đi.”

*

Mục Tú Uyển cũng sốt ruột: “Chúng ta thật là cha mẹ của lão gia nhà các ngươi.”

Dẫn đầu hộ vệ lập tức hạ lệnh: “Đánh cho ta.”

*

Ô Huyền Nhiên giận dữ: “Các ngươi dám! Ta chính là phụ thân của lão gia nhà các ngươi”.

Các hộ vệ trực tiếp liền đánh, hơn nữa là đánh gần chết mới thôi.

Hắc Tín phái tới hộ vệ đều là cao thủ, Ô Huyền Nhiên sao có thể là đối thủ của bọn họ, qua nữa nén hương, bọn Ô Huyền Nhiên đã bị đánh cho tơi bời, cuống quít ngồi xe ngựa rời đi.

*

Trên xe ngựa, Mục Tú Uyển sầu thối ruột: “Chúng ta hiện tại làm sao bây giờ?”

“Còn có thể làm sao bây giờ? Chúng ta hiện tại chỉ có thể……”

*

Ô Huyền Nhiên nói đến một nửa ngừng lại, bọn họ khi dọn ra, vô cùng cao hứng mà ngồi xe ngựa rời đi, hiện tại nào có mặt trở về.

Lão càng nghĩ càng khó lòng hạ cơn tức trong lòng, che lại cái mặt bị đánh sưng nổi trận lôi đình nói: “Vương bát đản, nhất định là Ô Tiền Thanh cố ý cho người đánh chúng ta.”

*

Mục Tú Uyển cũng đặc biệt tức giận, nghĩ lại lại không đúng  “Lấy ta hiểu biết về Tiền Thanh nó tuyệt đối không phải là người như vậy, ngươi nói chúng ta có thể hay không là bị những người khác lừa? Ngươi ngẫm lại, người tới trong nhà truyền tin tức không là người của Thư Thanh Viện, cũng không phải người chúng ta quen biết. Nếu Tiền Thanh thật muốn mời chúng ta, cũng nên để Ô Tự tới mời chúng ta không phải sao?”

*

Ô Tiền Thanh từ trước đến nay hiếu thuận bọn họ, cho dù tức giận, cũng tuyệt đối làm không ra chuyện đánh cha mẹ.

“Không phải hắn thì còn có ai?”

*

Mục uyển tú nghĩ nghĩ: “Chúng ta khi dọn ra, Tiền Cạnh cũng không ngăn cản, mà Tiền Bân lập tức bảo phòng của chúng ta cho bọn nhỏ ở, ngươi nói có phải hay không bọn họ cố ý tìm người nói là Tiền Thanh mời chúng ta đến trong phủ, sau cướp đi phòng ở của chúng ta? Hoặc là không muốn lại nuôi chúng ta?”

*

Ô Huyền Nhiên sửng sốt, nghĩ nghĩ, cảm thấy lời này không phải không có lý.

“Mẹ, bọn họ càng là muốn cho chúng ta dọn đi, chúng ta càng không dọn, chúng ta hiện tại liền trở về.”

*

Bọn họ rời đi, hộ vệ canh giữ ở thanh phủ lập tức liền đem chuyện này báo cho Ô Nhược.

Ô Nhược nghe xong, cong cong khóe môi, về sau không bao giờ có người quấy rầy cha mẹ cậu.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 173: . THÁNH CHỈ TỨ HÔN
Chương 174
Chương 174: . BÁI ĐƯỜNG THÀNH THÂN
Chương 175
Chương 175: . HỒI MÔN
Chương 176: . TIẾN CUNG DIỆN THÁNH
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (1)
Chương 196
Chương 197: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (2)
Chương 197
Chương 198: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (3)
Chương 198
Chương 199: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (4)
Chương 199
Chương 200: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC
Chương 200
Chương 201: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC (2)
Chương 201
Chương 202: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC (3)
Chương 202
Chương 203: . TỬ LINH QUỐC (1)
Chương 204: . TỬ LINH QUỐC (2)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh
Chương 100

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 100
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...