Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Phần 1] Chạm Tay Thành Yêu – Chương 142

[Phần 1] Chạm Tay Thành Yêu

Tác giả: Viêm Thủy Lâm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Viêm Cảnh Hi đứng dậy, gõ đầu cô một cái.

"Sao đánh tớ?" Chu Gia Mẫn bưng đầu của mình.

"Thích em, không cần lí do." Viêm Cảnh Hi nói, ngồi xuống đầu giường, ôm vai Chu Gia Mẫn, kéo vào trong lòng, liếc xéo khuôn mặt hồng hồng của Chu Gia Mẫn, nói: "Chị đi phấn đấu đây."

"Ơ, phấn đấu cái gì?" Chu Gia Mẫn hậu tri hậu giác.

Viêm Cảnh Hi lim dim mắt nhìn cô, trong mắt tràn ngập thượng một tầng sương mù, mặt hơi đỏ lên, ngại nói ra khỏi miệng.

"À." Chu Gia Mẫn tỉnh ngộ, cười toe toét, nói với Viêm Cảnh Hi: "Cố lên nha, con gái."

"Hơ." Mắt Viêm Cảnh Hi nheo lại, nở nụ cười nhẹ.

Chu Gia Mẫn thấy cô không động chút nào, khuôn mặt tươi cười hạ xuống, thúc giục: "Sao còn không đi?"

Viêm Cảnh Hi hắng giọng một cái đứng lên, mở túi, nhìn thấy bên trong ví da còn có 2600, nhíu mày, cắn cắn môi dưới, suy tư: Hẳn là đủ mời anh ăn bữa cơm, rồi đi xem phim.

Viêm Cảnh Hi thở ra một hơi, điều chỉnh hô hấp của mình.

Dù sao hôm qua cự tuyệt anh, anh cũng đã vứt bỏ, bây giờ bản thân chủ động, có chút gì đó, ngại ngùng.

Viêm Cảnh Hi đi đến cửa.

"Đợi chút, quay lại." Chu Gia Mẫn vẫy vẫy tay Viêm Cảnh Hi.

Viêm Cảnh Hi quay đầu lại, "Sao vậy?"

"Cậu cứ đi như vậy à, lôi thôi lếch thếch, đổi một bộ đồ xinh đẹp gợi cảm, sau đó trang điểm tinh tế, cũng là lễ phép đối với người khác." Chu Gia Mẫn đi qua kéo Viêm Cảnh Hi.

"À." Viêm Cảnh Hi đáp một tiếng.

Chu Gia Mẫn kéo Viêm Cảnh Hi đến trước va li, cô đảo qua va li của Viêm Cảnh Hi, làm đồ của cô văng khắp nơi.

"Con gái, làm ơn dịu dàng với quần áo của ta, ta còn chưa có coi tiền bạc là rác rưởi." Viêm Cảnh Hi nhắc nhở.

"Tìm được rồi, cái này." Chu Gia Mẫn lấy bộ quần áo lần trước Lục Mộc Kình mua cho cô ra, trêu chọc nói: "Biết gì không? Đàn ông thích tặng đồ cho phụ nữ, mục đích, chính là có một ngày cởi nó ra."

Viêm Cảnh Hi đỏ mặt lên, "Cút ngay."

Cô đoạt lại bộ đồ trên tay Chu Gia Mẫn, xếp rồi bỏ vào trong va li, xếp lại từng bộ từng bộ đồ mà Chu Gia Mẫn vừa ném loạn xạ, chọn một chiếc quần trắng thanh lịch.

Hai tay Chu Gia Mẫn khoanh trước ngực, ghét bỏ lắc đầu.

Viêm Cảnh Hi thay một chiếc váy hoa dài.

Chu Gia Mẫn cũng lắc đầu, suy nghĩ một chút.

Cô đi đến hành lý của mình, từ bên trong chọn một chiếc đầm bó bao lấy m//ô//n//g phong cách Hàn Quốc, đưa đến trước mặt Viêm Cảnh Hi.

Màu hồng phấn, bên phải ngực đặt một lỗ nhỏ, dùng mảnh nhỏ màu trắng xanh đính lên, dẫn ba dây qua, thắt dây trước ngực, có chút cảm giác phóng khoáng.

"Cái này, thể hiện rõ vóc người, chân tớ ngắn, mặc không đẹp, tặng cho cậu." Chu Gia Mẫn sảng khoái nói.

Viêm Cảnh Hi liếc nhìn cô.

"Mau thay đi, thật xấu xí." Chu Gia Mẫn nhét váy vào trong tay Viêm Cảnh Hi.

Viêm Cảnh Hi thay.

"Oa, quá đẹp, hoàn mỹ, nữ thần." Chu Gia Mẫn khen nói.

Viêm Cảnh Hi kéo vạt váy, nhăn mày, "Có phải quá ngắn không?"

"Bây giờ đều mặc như thế. Cậu mặc quần mặc váy là được rồi." Chu Gia Mẫn lấy túi trang điểm ra, cười đùa nói: "Tớ trang điểm cho cậu."

Viêm Cảnh Hi nhíu mày, nhìn chằm chằm đôi mắt giảo hoạt của cô ấy, bất đắc dĩ nói: "Vậy có phải cho cậu chụp ảnh không?"

Chu Gia Mẫn cười hề hề, gật đầu, nước miếng đều chảy ra khỏi khóe miệng.

Viêm Cảnh Hi: "..."

*

Cô đã ở cửa phòng 805 bồi hồi ba phút rồi.

Hít vào, thở ra, hít vào, lại thở ra.

Lục Mộc Kình bận bịu giúp cô như thế, cô nói cảm ơn, rất đơn giản mà.

Sao lại có loại cảm giác dưới chân nặng nề nhưng mang ngàn vàng vậy.

Viêm Cảnh Hi vỗ vỗ mặt.

Sợ cái gì.

Da mặt dày như vậy, uổng công tu luyện sao?

Cố lên!

Viêm Cảnh Hi nhấn chuông cửa, đứng ở cửa, xoa xoa tay lo lắng chờ.

Đợi một lúc, chưa có người mở cửa.

Viêm Cảnh Hi nhíu nhíu mày, lại nhấn chuông cửa.

Vẫn không có người nào mở cho cô.

Chẳng lẽ không có người?

Viêm Cảnh Hi cũng không rõ tâm trạng của bản thân là gì.

Mất mát, lo nghĩ, hay là may mắn?

Cô xoay người, cúi đầu, đi về phía thang máy.

Cửa thang máy mở ra.

Lục Hựu Nhiễm từ trong thang máy đi ra, một tay đút trong túi, một thân thanh quý.

Anh ta nhìn thấy Viêm Cảnh Hi, trong con ngươi thoáng qua kinh diễm, trầm giọng hỏi: "Em tìm tôi sao?"

Viêm Cảnh Hi sửng sốt, vén tóc qua bên mặt, tròng mắt mờ ảo từ từ trở nên rõ ràng, trong suốt, khóe miệng chậm rãi mở ra, mắt trở nên mị hoặc, cười nhẹ.

Đúng rồi, cô và Lục Hựu Nhiễm còn có hiệp nghị, Lục Hựu Nhiễm không bội ước trước, cô vẫn phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, miễn cho, bồi lăn mười lần, không ổn.

Viêm Cảnh Hi gật đầu, rộng rãi nói: "Lúc trước anh rời đi sớm, giám đốc Khương nói tôi và Gia Mẫn trực tiếp tham gia vòng thứ ba, cũng muốn cảm ơn anh đã giúp."

"Chủ yếu vẫn là em chiếm được di động của Lý Âu, những gì tôi làm đều là vô dụng." Lục Hựu Nhiễm nói xong, trong mắt thoáng qua nghi ngờ, hỏi: "Làm sao mà em có được di động của Lý Âu?"

"Ha ha." Viêm Cảnh Hi khóe miệng mở rộng, nở nụ cười tươi đẹp, ngón tay chỉ vào mặt, nói: "Thiên cơ bất khả lộ, đáp ứng chuyện của người khác thì không thể tùy tiện nói ra, thứ lỗi nha."

Trên mặt Viêm Cảnh Hi thoạt nhìn nhẹ nhõm vui mừng, nhưng tim lại đập nhanh.

Hoàn hảo, Lục Hựu Nhiễm không hỏi tiếp, nhìn về phía đồng hồ trên cổ tay, ngưng trọng nhìn về phía Viêm Cảnh Hi, nói: "Lát nữa cùng tôi trở về một chuyến, không có vấn đề chứ."

"Hả?" Viêm Cảnh Hi không hiểu.

"Mẹ tôi cũng nên gặp em một chút ." Lục Hựu Nhiễm xác định nói.

"Hả?" Mắt Viêm Cảnh Hi mở lớn, cằm mở, đôi mắt trong suốt dần dần trở nên mờ ảo. Trong lòng vô cùng kinh ngạc, cự tuyệt nói: "Cái này, không ổn đâu. Hiệp nghị của chúng ta là từ sau khi tốt nghiệp mới bắt đầu."

Lục Hựu Nhiễm nghe thấy cô cự tuyệt, vẻ mặt lạnh xuống, nghi ngờ nhìn Viêm Cảnh Hi, nói: "Sau khi tốt nghiệp là đính hôn, trước khi đính hôn, em cảm thấy có phải nên gặp người nhà của tôi một chút không? Hay là..."

Lục Hựu Nhiễm tiến thêm một bước về phía Viêm Cảnh Hi, đến khoảng cách 10 cm an toàn, mắt nhìn xuống đôi mắt đẹp của cô, trong mắt xẹt qua một tia tà nịnh, chậm rãi nhìn về phía môi của cô, nói: "Em muốn bội ước?"

Viêm Cảnh Hi nghe ra ý của anh ta, mấy phần nguy hiểm, cô nuốt một ngụm nước đắng, kéo kéo nụ cười, lui về sau một bước, tới khoảng cách an toàn bên ngoài, giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo nói: "Phiền anh sau này loại chuyện như này, vẫn mong Lục thiếu gia thông báo sớm một chút, trái tim này yếu đuối, bây giờ đã nhảy lên rồi."

Lục Hựu Nhiễm liếc nhìn hai mắt linh động của cô, trầm giọng nói: "Em không giống như là người yếu tim."

Viêm Cảnh Hi chắp tay thi lễ như tiểu thư cổ đại, trêu chọc nói: "Đa tạ khen ngợi, ta sẽ tiếp tục cố gắng, để trái tim của ta và da mặt càng ngày càng tăng."

Khóe miệng Lục Hựu Nhiễm giơ giơ lên, nụ cười rất nhanh, Viêm Cảnh Hi ngẩng đầu, nụ cười của anh đã biến mất.

"Chúng ta bây giờ đi, em chờ tôi một chút, tôi trở về phòng thay đồ." Lục Hựu Nhiễm nói.

"A. Được." Viêm Cảnh Hi ở ngoài cửa, không đi vào, tròng mắt nhìn chằm chằm căn phòng 805, mấy phần mê man.

Có phải cô nên trực tiếp gửi tin nhắn nói cám ơn anh không.

Sau khi nói cảm ơn thì sao?

Lục Hựu Nhiễm mở cửa, Viêm Cảnh Hi lấy lại tinh thần.

Anh ta thay một chiếc áo chui đầu cổ tim ở nhà, sau khi cởi bỏ tây trang màu đen, hơn mấy phần nhu hòa, thân sĩ, vẫn mang theo khí chất người lạ chớ đụng như cũ.

Viêm Cảnh Hi duy trì một khoảng cách với anh ta, chột dạ nói: "Chuyện gặp mẹ anh, anh có muốn =suy nghĩ thêm một chút không, thật ra, tôi cảm thấy, hôn nhân thực sự không thể đùa, 2 năm, đối với anh, với tôi, đều là đang tiêu hao tuổi rẻ."

Ánh mắt Lục Hựu Nhiễm đột nhiên lạnh xuống, nghi ngờ khóa cô, hỏi: "Ý gì?"

"Anh cũng không thích tôi, không phải sao?" Viêm Cảnh Hi khuyên nhủ: "Hơn nữa, hôn nhân là chuyện hai gia đình, ly hôn, cũng không quang vinh, tái hôn, cũng không hay, không phải bị bất đắc dĩ, chúng ta không cần cùng nhau nhảy vào phần mộ, thế giới vẫn rất đẹp..."

Viêm Cảnh Hi phát hiện, mỗi một câu nói của mình, sắc mặt của anh ta lại lạnh đi một phân, thật ra cô còn có rất nhiều đạo lý, cứng rắn không có nói ra.

Lục Hựu Nhiễm lạnh lùng đi ở phía trước.

Viêm Cảnh Hi không hiểu anh ta.

Rõ ràng hôn nhân của bọn họ không mang lại lợi ích gì cho anh ta, anh vẫn khư khư cố chấp nguyên nhân là cái gì?

Chẳng lẽ, anh ta thực sự tin cô có mệnh cách mẫu nghi thiên hạ.

Cô đuổi theo, mở thang máy cho Lục thiếu gia.

Thang máy lại lần nữa mở ra.

Lục Mộc Kình đang cùng trợ lí Tần và giám đốc Khương đi ra thang máy.

Ánh nắng buổi trưa từ ngoài cửa sổ chiếu vào, rơi vào trên người tự phụ của anh, bao phủ lên một tầng sáng màu vàng. Dưới chân, giống như đạp hoa cỏ, sặc sỡ huyến lệ.

Người trợ lí Tần hơi nghiêng, nghe Lục Mộc Kình phân phó cái gì đó.

Lúc Viêm Cảnh Hi nhìn thấy anh, tim đập nhanh hơn, như nhảy tới cổ họng, thoáng cái quên mất hô hấp.

Lục Mộc Kình ở bên cạnh đi qua cô.

"Nhân viên đã sắp xếp xong chưa, buổi chiều cậu về công ty ra thông cáo, chú ý quan sát cảm xúc nhân viên một chút, thứ sáu tổ chức vũ hội, có thể mang theo người nhà, làm phúc lợi cho nhân viên." Giọng nói thuần hậu của Lục Mộc Kình truyền tới.

"Vâng." Trợ lí Tần cung kính trả lời.

Viêm Cảnh Hi cụp mắt đứng tại chỗ, cảm giác được anh không hề dừng lại một khắc nào đã rời đi.

Thậm chí con mắt anh cũng không liếc nhìn cô một cái.

Không hiểu sao, trong lòng cô có chút cảm giác mất mát cay đắng.

Lục Mộc Kình trong một ngày ngắn ngủn đã thu dọn được tình cảm của cô, cô lại chủ động, có phải là tự rước lấy nhục không.

12

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3S.Com

Trước Sau

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Muốn xem dây lưng của tôi, cô trả nổi không?
Chương 2: Giúp tôi bảo quản
Chương 2
Chương 3: Lên
Chương 3
Chương 4: Gần đây cô khá cô đơn?
Chương 4
Chương 5: Chơi như thế nào?
Chương 5
Chương 6: Là cô bắt đầu trước, sao lại bắt tôi tự làm?
Chương 6
Chương 7: Chú út, nhớ lại thôi đã choáng váng rồi!
Chương 7
Chương 8: Cô đáng giá sao?
Chương 8
Chương 9: Chú đã nhìn trúng cô ấy, cô ấy cũng chỉ có thể làm người phụ nữ của chú!
Chương 9
Chương 10: Rất thích.
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100: Người phụ nữ của tôi, trừ tôi ra, ai cũng không được phép bắt nạt!
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Phần 1] Chạm Tay Thành Yêu
Chương 142

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 142
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...