Phải Lòng Gián Điệp Thái Tử Phi – Chương 9
Phải Lòng Gián Điệp Thái Tử Phi
Ngoại truyện - Góc nhìn của Tiêu Hành
"Điện hạ! Điện hạ hãy suy nghĩ lại! Thân phận của ả y nữ kia không rõ ràng, đột ngột lập làm phi tần, e rằng sẽ gây ra tranh cãi trong triều đình, càng sợ..."
"Đủ rồi!" Bút ngự phê gạch một vệt đỏ chói mắt trên tấu chương, mực gần như muốn thấm qua giấy. Ta ngắt lời vị lão thần tâm phúc đang lải nhải không ngừng, giọng nói lạnh như mặt sông đóng băng, "Cô đã quyết."
"Nhưng..."
"Nàng đã cứu mạng cô." Ta ngước mắt lên, ánh mắt lướt qua khuôn mặt đầy lo lắng dưới bậc thềm, "Thế là đủ rồi."
Đủ? Đương nhiên không đủ.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Đêm đó mưa như trút nước, trong Hồi Xuân Đường tràn ngập mùi thuốc cỏ dại rẻ tiền và mùi m.á.u tanh nồng nặc. Đầu ngón tay lạnh lẽo của nàng, lực mạnh khi bóp lấy cằm ta, và đôi mắt có vẻ hoảng sợ nhưng thực chất lại sâu không thấy đáy... giống như một con rắn độc ẩn mình trong bóng tối. Khi nàng mở miệng uy hiếp, mấy tiếng chim hót đột ngột và có quy luật ngoài cửa sổ giống như ám hiệu ngừng lại.
Một ả y nữ nhỏ bé, sao lại biết được hành tung của ta? Và sao lại dám, sao lại có thể trong tình huống đó, bóp trúng tử huyệt của ta một cách chính xác đến vậy?
Cái mạng lưới sau lưng nàng được dệt thật kín kẽ.
Cưới nàng? Tốt thôi. Chiếc lồng vàng của Đông cung này, để nhốt một con chim mang lòng dạ quỷ thì không gì thích hợp hơn. Cô sẽ xem xem, nàng có thể gây ra sóng gió gì.
Màn trình diễn vụng về của nàng thật buồn cười. Hất canh, lấy lòng, đêm khuya lén lút vào thư phòng... Mỗi lần "ngoài ý muốn" đều mang dấu vết được sắp đặt cẩn thận. Đằng sau đôi mắt có vẻ si mê đó, ẩn chứa quá nhiều sự tính toán muốn che đậy lại.
Trong đêm tân hôn, ta bóp lấy chiếc cổ mảnh mai của nàng. Cảm giác lạnh lẽo và yếu ớt, như chỉ cần dùng sức là có thể bẻ gãy. Sự kinh hãi đột nhiên hiện lên trong mắt nàng là thật, nhưng ở nơi sâu hơn, lại giống như một cái giếng cổ sâu thẳm, không chút gợn sóng. Ta nhìn nàng cố tỏ ra bình tĩnh, nhìn khuôn mặt nàng ửng đỏ vì ngạt thở, trong lòng không có nửa phần thương xót, chỉ có sự chế giễu lạnh lùng.
Vị trí này, nàng có thể ngồi vững mấy ngày?
Nàng quả nhiên không làm ta "thất vọng". Bị ám sát ở trường săn, động tác nàng lao tới đỡ tên, nhanh đến kinh ngạc, cũng... quyết liệt đến kinh ngạc. Xương vai bị xuyên thủng, m.á.u tươi ngay lập tức nhuộm đỏ bộ đồ cưỡi ngựa mỏng manh của nàng. Khoảnh khắc đó, ta ôm lấy cơ thể nàng đang co quắp và run rẩy vì đau đớn, nhìn khuôn mặt nàng tái nhợt ngay lập tức, bức tường băng giá trong lòng ta, vậy mà lại nứt ra một khe hở nhỏ.
Là khổ nhục kế sao? Để lấy lòng tin của ta? Cái giá phải trả quá lớn.
Khi thái y xử lý vết thương, nàng đau đến vã mồ hôi lạnh, hàng mi dài ướt đẫm, cắn chặt môi dưới không chịu lên tiếng. Vẻ quật cường đó, vậy mà lại khiến ta có một thoáng thất thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Nỗi nghi ngờ sâu sắc hơn lại nảy sinh trong lòng. Hướng nàng lao tới, thời điểm... quá chính xác. Hơn nữa, chiếc ngọc bội hình rồng cực kỳ quan trọng ở thắt lưng ta... không cánh mà bay trong lúc hỗn loạn. Tìm kiếm không có kết quả.
Là nàng.
Chút cảm giác kỳ lạ vừa dâng lên trong lòng ngay lập tức bị sự cảnh giác lạnh lùng bao phủ. Thủ đoạn hay lắm. Tô Linh.
Số lần nàng lén lút vào thư phòng ngày càng thường xuyên. Mỗi lần, ta đều "tình cờ" "ngủ say" trên ghế tựa. Lắng nghe tiếng bước chân rất nhỏ gần như hòa vào màn đêm, cảm nhận ánh mắt đó dừng lại trên mặt ta thật lâu. Nàng tưởng rằng thần không biết quỷ không hay.
Cho đến đêm hôm đó.
Ánh trăng lạnh lẽo. Ta nhắm mắt, hơi thở dài và đều đặn. Động tác nàng phác họa bản đồ phòng thủ biên giới rất nhẹ, rất tập trung. Tiếng giấy sột soạt rất nhỏ trong thư phòng c.h.ế.t lặng đặc biệt rõ ràng.
Xong rồi. Nhưng nàng lại không rời đi ngay.
Một luồng hơi thở rất nhẹ, mang theo mùi thuốc cỏ thoang thoảng lại gần. Nàng dừng lại bên ghế tựa. Rất gần. Gần đến mức ta có thể cảm nhận được hơi ấm yếu ớt tỏa ra từ người nàng.
Nàng đang nhìn ta.
Ánh mắt đó không còn là sự dò xét lạnh lùng, không còn là sự lấy lòng cố ý. Một sự tập trung kỳ lạ, có nhiệt độ, lướt qua mặt ta như lông vũ. Thời gian dường như ngưng đọng. Nàng nhìn rất lâu. Lâu đến mức... ta gần như không thể kiểm soát nhịp tim của chính mình.
Một bàn tay lạnh lẽo, mang theo một chút run rẩy khó nhận ra, từ từ nâng lên, lơ lửng phía trên giữa hai lông mày của ta.
Nàng muốn làm gì?
Khoảnh khắc đó, lớp băng trong lòng dường như phát ra tiếng nứt vỡ rất nhỏ. Một sự rung động kỳ lạ, mang theo sự nóng bỏng, đột nhiên va vào lồng ngực, gần như khiến ta mất kiểm soát. Ta đã dùng một ý chí cực lớn để duy trì vẻ ngoài "ngủ say".
Cuối cùng nàng vẫn thu tay lại. Nàng bỏ chạy như một con thỏ hoảng sợ.
Trong bóng tối, ta từ từ mở mắt, nhìn về phía cánh cửa bí mật nơi nàng biến mất, trong lồng n.g.ự.c còn sót lại sự rung động kỳ lạ đó và một chút... mất mát mà ngay cả bản thân ta cũng chưa từng nhận ra.
Tô Linh, rốt cuộc nàng là ai? Và muốn... có được gì từ ta?
Tin tức về cuộc binh biến ở quân doanh kinh thành truyền đến khi ta đang phê duyệt tấu chương. Vết mực son trên đầu bút lan ra trên giấy một mảng đỏ chói mắt như một điềm báo.
--------------------------------------------------













