PHẢI! CHÍNH TÔI ĐÃ ĂN THỊT NÓ! – Chương 10
PHẢI! CHÍNH TÔI ĐÃ ĂN THỊT NÓ!
Căn hầm rung lên dữ dội. Mỗi tấm sàn gỗ cũ kêu lên như muốn nuốt chửng tôi. Tôi đứng thẳng, mồ hôi chảy dài, tay siết chặt thanh gỗ mà tim vẫn đập dồn dập. Không còn ánh sáng, chỉ bóng tối dày đặc tràn khắp hầm, và thứ từng là em trai tôi – giờ đã biến dạng hoàn toàn – đang quan sát tôi. Đôi mắt xanh lấp lánh, miệng vẫn nở nụ cười méo mó, khiến tôi thấy cả m.á.u lạnh chảy về tim.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận rõ rệt nỗi đói khát trong mắt nó, nhưng đồng thời… có gì đó khác. Một thứ cảm xúc tôi không thể định nghĩa – như sự tò mò, hoặc thậm chí là một chút gắn kết còn sót lại.
“Anh… thật sự… không sợ?” giọng nó vang lên, run run, nhưng vẫn lộ rõ bản năng săn mồi.
Tôi nuốt khô cổ họng, cố hít thật sâu. Đây là khoảnh khắc quyết định. Tôi biết một sai lầm nhỏ thôi cũng có thể biến tôi thành bữa tối của nó.
1. Sự thật cuối cùng hé lộ
Tôi giật cuốn nhật ký cha ra, tay run rẩy, lật đến trang cuối cùng – phần chưa đọc kỹ từ trước. Mực còn nhòe vì nước mắt và mồ hôi của cha tôi. Những dòng chữ run rẩy nhưng rõ ràng như một lời thú nhận ghê rợn:
“Tôi đã biến con mình thành thứ quái dị để bảo vệ thằng lớn. Tôi đã cho thằng lớn ăn một phần để nó không chọn làm mồi. Nếu thằng lớn sống sót và đối mặt, chỉ có một cách để kết thúc: thằng lớn phải nhận ra m.á.u mủ vẫn tồn tại trong nó, và dùng chính sự thông minh để nhốt lại thứ quái dị này.”
Tôi chấn động. Cha tôi… cha đã tạo ra tất cả: từ việc nhốt, dạy, đến nấu nướng… để chuẩn bị cho khoảnh khắc này. Không chỉ để cứu tôi, mà còn để bảo vệ trật tự ghê rợn trong gia đình.
Tôi chợt nhận ra: mọi hành động ghê rợn trước đây đều có lý do, và giờ là lúc tôi phải hiểu toàn bộ bức tranh. Những hành động tưởng như vô lý, những cánh cửa khóa chặt, những bữa ăn kinh khủng, tất cả đều nhằm chuẩn bị cho một cuộc đối mặt cuối cùng.
2. Cuộc đối mặt trong bóng tối
Thứ quái dị bước tới, từng bước đều đặn trên sàn gỗ cũ, mắt xanh lấp lánh, miệng vẫn nở nụ cười ghê rợn. Tôi giơ thanh gỗ, nhưng không lao vào. Một phần trong tôi run sợ, nhưng phần còn lại biết rằng chạy là vô vọng. Căn hầm đã trở thành một bẫy khép kín, mọi cửa ra đều biến mất, và nó hiểu rõ từng bước di chuyển của tôi.
Tôi hít một hơi sâu, giọng run run nhưng cứng rắn:
“Em… là em trai tôi. Và dù em đã biến dạng, em vẫn là gia đình. Nhưng em sẽ không ăn được tôi.”
Khoảnh khắc ấy kéo dài như vô tận. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt xanh sáng rực, cảm nhận bản năng săn mồi trong nó, nhưng cũng nhận ra một phần con người cũ còn sót lại. Nó lùi lại một bước, im lặng, như đang cân nhắc giữa bản năng và mối ràng buộc gia đình.
3. Mùi m.á.u và ký ức ghê rợn
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Căn hầm tràn đầy mùi m.á.u khô, mùi thịt cháy lẫn mùi mốc của thời gian. Tôi cố giữ bình tĩnh, nhưng ký ức về những gì cha tôi làm ùa về: những bữa ăn kinh hoàng, những sợi xích nhốt chặt, tiếng gào thét của thứ quái dị khi bị bỏ đói. Tất cả những hình ảnh ấy dồn dập, trộn lẫn với mùi hôi thối khiến tôi muốn nôn.
Tôi nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy cái tủ bếp khóa sắt, nhớ nhật ký cha tôi ghi:
“Nó gào đòi anh nó. Tôi không dám mở tủ. Tôi đã nấu nó để bảo vệ thằng lớn.”
Tôi đứng sững, tay siết chặt thanh gỗ. Mọi thứ giờ đã rõ: thứ quái dị này tồn tại nhờ gia đình, nhờ m.á.u mủ, nhưng cũng bị ràng buộc bởi tình cảm còn sót lại. Nó đói, nhưng không thể phá hủy trọn vẹn sự ràng buộc đó ngay lập tức.
4. Cái bẫy cuối cùng
Nhớ lại dòng cuối nhật ký cha tôi, tôi nhận ra giải pháp: không phải đấu vật với nó, mà dùng chính sự chuẩn bị của cha để nhốt lại.
Tôi bước nhanh về phía tấm sàn nhà, tìm chốt giấu mà cha tôi từng để lại. Tay run rẩy, nhưng tôi cố gắng bình tĩnh. Tôi nói với nó, giọng cứng rắn:
“Vào đây… và không được ra nữa.”
Nó ngập ngừng, đôi mắt lóe lên ánh nhận ra. Bóng nó trượt xuống, tấm sàn lún, khóa chặt. Không còn tiếng cười, không còn tiếng bước chân. Căn hầm yên lặng, mùi m.á.u và thịt khô vương vãi. Tôi đứng nhìn, tim vẫn đập dồn, cảm giác vừa sợ hãi vừa nhẹ nhõm.
5. Nỗi ám ảnh không bao giờ rời
Tôi bật khóc, ngồi xuống sàn, mắt nhắm nghiền. Tất cả những bí mật ghê rợn cuối cùng cũng được giải quyết. Cha tôi đã làm tất cả để bảo vệ tôi, nhưng giá phải trả là biến em trai tôi thành một thứ quái dị đói khát.
Tôi đứng lên, bước ra khỏi hầm. Bình minh nhạt nhòa ngoài kia, ánh sáng yếu ớt chiếu vào căn nhà cũ kỹ. Sự sống vẫn tiếp tục, nhưng ký ức về bữa tối ghê rợn, về m.á.u mủ biến dạng, về sự kinh hoàng mà cha tạo ra… sẽ không bao giờ rời bỏ tôi.
Tôi nhìn ra cửa sổ, hít một hơi thật sâu, cố gắng xua tan mùi m.á.u và ký ức ghê rợn. Nhưng tôi biết: bóng tối và ám ảnh vẫn tồn tại, âm ỉ như một phần gia đình, như một phần không thể xóa nhòa trong tôi.
6. Kết thúc tạm thời
Căn nhà trở lại yên tĩnh. Tôi không còn sợ hãi trực tiếp nữa, nhưng sự im lặng này mới là thứ đáng sợ nhất. Nó là lời nhắc rằng, dù tôi đã chiến thắng trong khoảnh khắc, nhưng gia đình tôi… gia đình này luôn ẩn chứa bóng tối, bí mật, và sự khủng khiếp mà không ai ngoài tôi hiểu.
Tôi bước ra ngoài, nhìn bình minh nhạt nhòa, biết rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn. Nhưng nỗi ám ảnh về bữa tối cuối cùng, về m.á.u mủ và bóng tối, sẽ sống mãi bên tôi, như một phần không thể tách rời của gia đình.
--------------------------------------------------













