Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ông Xã Thực Tập – Chương 54

Ông Xã Thực Tập

Tác giả: Mị Dạ Thủy Thảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tương lai sẽ như thế nào, anh không dám đảm bảo, bây giờ anh chỉ có thể xác định là anh thích em, anh muốn ở cùng với em, cho nên, anh muốn thử một chút, Yên, anh chỉ cầu xin em, sau này nếu có chuyện gì thì nói cho anh biết một tiếng, anh biết em không thích anh nhắc đến chuyện của Âu Nhược Nhã, nhưng mà bọn anh thật sự chỉ là bạn học, anh biết cậu ấy thích anh, nhưng mà anh không có tình cảm gì với cậu ấy hết, hơn nữa, cậu ấy đã chết rồi, cũng mới có hai mươi bốn tuổi, cứ như vậy chết đi, hơn nữa còn bởi vì anh mới chết, anh rất đau lòng, nhưng mà anh có thể đảm bảo, sau này anh nhất định cách xa các cô gái, anh chỉ cần một mình em, không bao giờ. . . .nữa làm những cô gái kia có cơ hội đến gần, em nói vậy có được hay không?”

Viêm Liệt đảm bảo, anh lấy chân tình và tình yêu của mình ra đảm bảo, chuyện của Âu Nhược Nhã vẫn làm anh canh cánh trong lòng, anh đau lòng bởi vì một sinh mạng vì anh mà chết đi, nhưng mà anh không có trách Yên, anh chỉ oán giận mình, ban đầu không dùng thủ đoạn mạnh mẽ hơn để cự tuyệt, lại làm cho bọn họ lấy danh nghĩa bạn bè ở chung một chỗ hơn ba năm, để cho Âu Nhược Nhã không thể buông tha.

Chuyện Bắc Đường Yên làm anh đều hiểu, Yên muốn nói cho anh biết đối xử với tình cảm không thể mềm yếu như vậy, nếu không kết quả càng bết bát hơn, bây giờ anh đã hiểu, sau này anh nhất định không để loại chuyện như vậy xảy ra lần nữa.

Bắc Đường Yên lấy ánh mắt dò xét nhìn Viêm Liệt, cuối cùng nhẹ nhàng thở ra, lấy điện thoại di động của mình mở ra ba tin nhấn ngày đó cô nhận được đưa cho Viêm Liệt.

“Nhớ ngày đó sao, cái ngày mà một ngày một đêm không có tin tức của anh, lúc em gọi điện cho anh là một cô gái nhận điện thoại, nói anh đang tắm, sau đó ngày thứ hai em gọi điện cho anh thì nhận được ba tin nhấn này.”

Bắc Đường Yên nhìn Viêm Liệt, chờ xem phản ứng của anh.

Đầu tiên Viêm Liệt nghi ngờ cầm lấy điện thoại liếc mắt nhìn, sau đó trợn to hai mắt, bộ dáng không dám tin.

“Này, làm sao có thể!” Viêm Liệt nhớ mình chưa bao giờ có loại hình như vậy, hơn nữa nhìn xem nhật ký ngày gửi tin, hôm đó anh đang ở trong nhà trọ của mình mà, lúc đó anh còn cảm thấy không thoải mái ngủ cả một ngày, làm sao lại xảy ra chuyện như vậy đây.

“Là Âu Nhược Nhã làm, trong ký túc xá của anh cũng có camera, em đã sai người đi điều tra hết tất cả, mọi chuyện đều do Âu Nhược Nhã âm thầm bày mưu, lúc đó cô ta cho người ẩn nấp ở trong ký túc xá, thừa dịp anh chưa chuẩn bị liền đánh thuốc mê anh, sau đó dẫn anh đến căn phòng cô ta đã chuẩn bị sẵn, chụp ảnh, sau đó biến thành hiện trường vụ cướp làm anh không thể nghi ngờ, mà cô ta làm tất cả mọi thứ chỉ vì muốn khích bác quan hệ của chúng ta mà thôi, em làm như vậy cũng là muốn dạy dỗ cô ta biết, hơn nữa, em không thích bên cạnh anh có cô gái cứ vây quanh như vậy.”

Bắc Đường yên lấy giọng nói mềm nhũn nói với anh, đem chuyện mình biết nói cho anh nghe, tức giận qua đi, chuyện giữa hai người cũng nên nói rõ một chút.

Viêm Liệt khiếp sợ nhìn Bắc Đường Yên, trong đầu anh chỉ có một ý tưởng, đó chính là, thì ra là như vậy! Bây giờ đối với lời nói của Bắc Đường Yên một chút nghi ngờ anh cũng không có, Bắc Đường Yên là người khinh thường việc nói dối, anh vẫn luôn biết, bởi vì cô kiêu ngạo như vậy, hơn nữa Yên còn là người không muốn giải thích, nhưng mà bây giờ cô lại giải thích với anh chuyện đã xảy ra, đây coi là giải thích với anh sao.

Viêm Liệt cảm thấy lòng mình chua xót, cái loại cảm động đang nảy sinh trong lòng anh, ban đầu Âu Nhược Nhã đã làm gì cũng không quan trọng, Bắc Đường Yên đã làm gì anh cũng không muốn biết, Viêm Liệt cảm thấy lúc này anh chỉ muốn ôm Bắc Đường Yên vào trong ngực, sau đó nói cho cô biết, anh thật lòng yêu cô.

“Yên, thật xin lỗi, thật thật xin lỗi, ban đầu là anh không hỏi nguyên nhân mà đã nói những lời làm em đau lòng, anh rất hối hận, tha thứ cho anh được không, anh, thật rất thích em.”

“Em đã nói rồi, muốn ở chung một chỗ với em, muốn yêu em, anh cần phải làm được nhiều hơn bây giờ, cũng cần tín nhiệm và yêu em hơn bây giờ.” Bắc Đường Yên cười, chính là nụ cười hết sức dịu dàng, giống như mong đợi điều gì.

“Vậy chúng ta cùng nhau cố gắng có được không?”

“. . . . .Được!”

Hiểu lầm trong quá khứ rốt cuộc cũng được hoá giải, Viêm Liệt và Bắc Đường Yên nhìn nhau cười một tiếng, cảm giác ôn hoà nhàn nhạt lần nữa quay xung quanh hai người, lần này xảy ra mưa gió không lớn, mặc dù làm cho hai người cảm thấy đau khổ trong tình yêu, nhưng đau khổ qua đi lại là ngọt ngào hơn, say lòng người.

Hai ngày sau yến hội, Bắc Đường Yên và Viêm Liệt sống chung hết sức thoải mái, không giống cái loại nhẹ nhõm ngọt ngào trước kia, cũng không giống không khí trầm mặc nặng nề lúc trước, Viêm Liệt có chút cẩn thận, mọi chuyện đều quan sát phản ứng của Bắc Đường Yên, không hy vọng mình lại làm ra chuyện làm cô khó chịu, mà Bắc Đường Yên chỉ cười ôn hoà, chẳng phải lạnh như băng, cũng không quá thân mật, làm Viêm Liệt tiến thoái lưỡng nan, anh có chút bất an.

Nhưng mà, nhìn chung tổng thể lại rất tốt, hai người cũng đã tiếp xúc lẫn nhau, cảm giác tốt hơn rất nhiều, làm cho anh có cảm giác gia đình ấm áp.

Đối với chuyện hôm đó đã xảy ra, Viêm Liệt không để trong lòng, nhưng mà Bắc Đường Yên không như vậy, cô để trong lòng, trong vòng hai ngày liền làm tốt những chuyện nên làm, cũng không coi là quá đáng, Bắc Đường Yên và Lăng Ngạo Vũ cùng nhau chèn ép, một công ty không lớn không nhỏ liền biến mắt trước mắt mọi người, trở thành đề tài nho nhỏ trên tạp chí thương mại, cống hiến giá trị lần cuối cùng.

Thời gian lại đến hai ngày nghĩ, Viêm Liệt nhận được điện thoại của một thầy giáo gọi đến, là vấn đề liên quan đến luận văn, hai người nói chuyện với nhau khoảng mười phút liền giải quyết được luận văn, thầy giáo lại dẫn ra đề tài mới.

“Viêm Liệt, con cũng là người trong đội bóng rổ, lần này các con tốt nghiệp nhà trường quyết định tổ chức một cuộc thi đấu thể thao hữu nghị, thầy trò toàn trường đều có thể tham gia, cùng họp thành một đội, ý nghĩa kỷ niệm rất lớn, không biết con có hứng thú hay không, có thì nói cho thầy biết, thầy ghi danh dùm con.”

“Thầy giáo, khi nào thì diễn ra, bây giờ con còn công việc, không biết có gãnh hay không.” Viêm Liệt rất thích bóng rổ, nghe được tin tức này anh cũng rất vui vẻ, nhưng anh chỉ sợ mình không có thời gian.

“Buổi lễ tốt nghiệp, nếu như con có công việc thì xin nghĩ một ngày đi.” Thầy giáo rất thích đứa học trò như Viêm Liệt này, giọng nói ông buông lỏng.

“Được, vậy nhờ thầy ghi danh giúp con, đến lúc đó con nhất định tham gia.”

“Ừ, được.”

Buông điện thoại xuống, Viêm Liệt liền đem ánh mắt chuyển sang Bắc Đường Yên đang ngồi xem tin tức, mới vừa rồi nói về chuyện lễ tốt nghiệp anh mới nhớ, anh cũng muốn Yên tham gia, không biết Yên có gãnh hay không, có thể cự tuyệt anh hay không.

“Liệt, anh có biết không ánh mắt của anh cũng biết nói chuyện?” Đúng lúc Viêm Liệt đang do dự, Bắc Đường Yên lên tiếng.

“Có ý gì?” Viêm Liệt không phản ứng kịp.

“Bởi vì mỗi lần anh không biết có nên hỏi hay không đều sẽ nhìn em, ánh mắt đó giống như là đang hỏi, anh đừng nói với em là, anh làm như vậy chỉ vì cảm thấy chơi rất vui.” Bắc Đường Yên dựa vào ghế sa lon, khẽ ngẩng đầu, giọng nói nhạo báng chọc cười Viêm Liệt.

“Tháng sáu này học viện Hoàng Gia sẽ tổ chức lễ tốt nghiệp, anh muốn mời em tham gia, nhưng lại sợ em không có thời gian, bởi vì cần một ngày mới đủ, hôm đó trường học cũng tổ chức thi đấu bóng rổ!”

Viêm Liệt đi tới, ngồi bên cạnh Bắc Đường Yên, nhẹ nhàng nắm tay cô.

“Tốt, em sẽ nói với Văn Mẫn để trống ngày đó, Liệt, lần giải phẫu của cha anh đã chuẩn bị tốt, tất cả nhân viên đều được gọi đến, Mặc Kỳ Tĩnh nói với em ba ngày sau sẽ tiến hành, đến lúc đó anh xin nghĩ đi xem một chút đi.”

“Ừm, mấy ngày nay anh cũng có liên lạc với cha mẹ, mẹ nói tất cả của cha đều rất tốt, tỷ lệ phẩu thuật thành công cũng rất cao, lần này đều phải cám ơn em, nếu như không phải em nói cho anh biết bệnh tình của cha anh, có lẽ cho đến bây giờ anh cũng không biết.”

Khi Viêm Liệt biết cha không muốn nói cho anh biết bệnh tình của ông, anh thật sự sợ hãi, không khỏi nghĩ đến sẽ có một ngày truyền đến tin dữ của cha, có lẽ anh sẽ chịu không nổi, thật may là có Bắc Đường Yên.

Anh nhẹ nhàng ôm lấy Bắc Đường Yên, dùng hành động để nhắn nhủ cảm kích của mình.

Bắc Đường Yên cười cười, đối với lòng biết ơn của Viêm Liệt cảm thấy chột dạ, lúc ấy tại vì muốn khống chế Viêm Liệt cho nên cô mới quan tâm nhiều chuyện như vậy, chuẩn bị xong tất cả cho cha Viêm Liệt cũng là điều kiện trao đổi với anh, nhưng nhìn xem bây giờ Viêm Liệt không có oán trách cô, ngược lại còn cảm ơn cô chân thành như vậy, cũng không làm cô nghĩ đến chuyện Âu Nhược Nhã nữa, có lúc một số chuyện sẽ kỳ diệu như vậy, lúc ngươi cảm thấy mình đã làm đúng, người khác sẽ cho rằng ngươi sai, nhưng mà khi ngươi cảm thấy mình đã làm sai, người khác lại cho rằng ngươi làm đúng, vẫn cùng một người, nhưng khác chuyện, khác tâm tình, khác luôn cách đối xử, đây chính là điều kỳ diệu của thế giới này.

“Anh không oán trách em lúc đầu lấy chuyện đó ra uy hiếp anh sao?” Suy nghĩ một chút, Bắc Đường Yên vẫn đem nghi vấn của mình hỏi anh.

“Không oán, lúc đó anh chỉ cảm thấy trong lòng đau đớn một chút, em dùng cách thức như vậy đối xử với anh, nhưng mà anh cảm thấy anh là người có lỗi trước, hơn nữa, anh. . . .tốt lắm, chuyện lúc trước đừng nhắc đến nữa, chúng ta suy nghĩ một chút buổi tối nên ăn cái gì đi, gần đây anh cũng có lại chỗ Hàn đại ca học nấu nướng, mặc dù bởi vì thời gian quá ít mà không học được bản lãnh gì, nhưng tiến bộ rất nhanh, anh làm cơm rang trứng rất ngon, em có muốn nếm thử một chút hay không?” Viêm Liệt dừng lại chuyện muốn nói, lúc trước là anh nghi ngờ tình cảm Bắc Đường Yên dành ình, khi đó thái độ của cô lạnh như băng làm anh cảm thấy cô không có yêu anh, nói thật, đối với tình yêu, có lúc anh không tin tưởng cô, có lẽ là bởi vì thân phận hai người, cô ưu tú như vậy làm anh rất không an tâm.

“Cơm chiên trứng? Nghe rất ngon, chỉ cần anh xác định có thể ăn, em muốn nếm thử một chút.” Bắc Đường Yên nhíu mày, cũng không có hỏi nửa đoạn biến mất mà Viêm Liệt đang tính nói, ngược lại đi theo đề tài Viêm Liệt đã đổi, hai người vừa mới tốt lên một chút, còn rất nhiều thứ cần phải từ từ hiểu rõ.

“Yên tâm đi, anh chuẩn bị nhiều thuốc đau dạ dày lắm, chờ anh một tiếng.” Viêm Liệt khoa trương đảm bảo, đứng lên đi về phía phòng bếp, Bắc Đường Yên nhìn bóng lưng Viêm Liệt, cô không có đi theo anh vào mà dời đi ánh mắt, tiếp tục xem tin tức trên TV.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Bắc Đường Tổng Giám Đốc
Chương 2
Chương 2: Thực Tập Sinh(Thượng)
Chương 3
Chương 3: Thực Tập Sinh (Hạ)
Chương 4
Chương 4: Thực tập sinh làm việc vặt
Chương 5
Chương 5: Giấc mộng của thực tập sinh
Chương 6
Chương 6: Quái dị
Chương 7
Chương 7: Bữa tiệc trong công ty
Chương 8
Chương 8: Lần đầu tiên tiếp xúc thân mật
Chương 9
Chương 9: Trận chiến tình yêu
Chương 10
Chương 10: Chạy trối chết
Chương 11
Chương 11: Gặp lại ở thang máy
Chương 12
Chương 12: Tôi là Nghiêm Túc
Chương 13
Chương 13: Xì-căng-đan (scandal)
Chương 14
Chương 14: Tặng hoa
Chương 15
Chương 15: Lần đầu ăn chung (thượng)
Chương 16
Chương 16: Lần đầu tiên ăn chung ( hạ )
Chương 17
Chương 17: Theo đuổi
Chương 18
Chương 18: Chúc ngủ ngon, hoàng tử của em !
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20: Tôi đồng ý!
Chương 21
Chương 21: Yêu
Chương 22
Chương 22: Tình yêu dưới ánh mặt trời
Chương 23
Chương 23: Bữa trưa tình nhân
Chương 24
Chương 24: Cùng ăn trưa
Chương 25
Chương 25: Vì anh. . .làm thêm giờ
Chương 26
Chương 26: Cùng đi thang bộ
Chương 27
Chương 27: Hấp dẫn lẫn nhau
Chương 28
Chương 28: Nợ đào hoa
Chương 29
Chương 29: Ước hẹn (thượng)
Chương 30
Chương 30: Ước hẹn (hạ)
Chương 31
Chương 31: Trước giờ giông bão
Chương 32
Chương 32: Mưa gió (1)
Chương 33
Chương 33: Mưa gió (2)
Chương 34
Chương 34: Mưa gió (3)
Chương 35
Chương 35: Mưa gió (4)
Chương 36
Chương 36: Mưa gió (5)
Chương 37
Chương 37: Mưa gió (6)
Chương 38
Chương 38: Độc thân có hại họp mặt
Chương 39
Chương 39: Trở về nước
Chương 40
Chương 40: Quà sinh nhật (thượng)
Chương 41
Chương 41: Quà sinh nhật (hạ)
Chương 42
Chương 42: Bữa ăn tối sinh nhật (thượng)
Chương 43
Chương 43: Bữa ăn tối sinh nhật (hạ)
Chương 44
Chương 44: Điền M//ô//n//g xuất hiện
Chương 45
Chương 45: Trò chơi bắt đầu
Chương 46
Chương 46: Quy tắc trò chơi là em định đoạt
Chương 47
Chương 47: Tỉnh ngộ
Chương 48
Chương 48: Dạy dỗ ngọt ngào
Chương 49
Chương 49: Vô tình gặp mặt
Chương 50
Chương 50: Điều kiện trao đổi (thượng)
Chương 51
Chương 51: Điều kiện trao đổi (hạ)
Chương 52
Chương 52: Dự tiệc
Chương 53
Chương 53: Trêu hoa ghẹo nguyệt
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55: Chỉ cười với em
Chương 56
Chương 56: Tình địch xuất hiện
Chương 57
Chương 57: Bắt cóc (thượng)
Chương 58
Chương 58: Bắt cóc (hạ)
Chương 59
Chương 59: Cả nhà thân nhau
Chương 60
Chương 60: Ngọt ngào như thế
Chương 61
Chương 61: Buổi lễ tốt nghiệp
Chương 62
Chương 62: Đối đầu
Chương 63
Chương 63: Đính hôn (thượng)
Chương 64
Chương 64: Đính hôn (hạ)
Chương 65
Chương 65: Chuyến đi Bắc Âu
Chương 66
Chương 66: Gặp nạn
Chương 67
Chương 67: Tạm biệt

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ông Xã Thực Tập
Chương 54

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 54
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...