Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ông Xã Thực Tập – Chương 47

Ông Xã Thực Tập

Tác giả: Mị Dạ Thủy Thảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ba người chấp nhận tuân theo lệnh điều động mà rời đi, Tôn Giai Giai và Mạnh Tuệ không nói gì nhưng Điền M//ô//n//g vẫn chưa từ bỏ ý định.

Hai người không gặp mặt ở trong công ty mà chọn một quán cà phê cách công ty không xa.

Viêm Liệt không biết nên nói cái gì, anh có chút đau lòng, nhưng mà anh lại cảm thấy mình không nên mở miệng nói lời áy náy với cô, anh chỉ yên lặng nhìn Điền M//ô//n//g đang ngồi ở đối diện.

“Em cứ nghĩ bọn anh không còn quan hệ.” Gương mặt Điền M//ô//n//g tràn đầy cô đơn, chuyện không thuận đường và điều động công việc làm cô bị đả kích rất lớn.

“. . . . .” Viêm Liệt trầm mặc, anh cũng cho là bọn họ đã không còn quan hệ gì rồi, nhưng mà khi anh đang thương tiếc cho tình yêu của mình cứ thế bị chết đi thì Bắc Đường Yên lại làm ra chuyện như vậy, cô làm cho anh rất tức giận, nhưng trong sự tức giận đó còn có một cảm giác không đúng lắm.

Bình tĩnh suy nghĩ lại một lần, Viêm Liệt cảm giác mình có chút xúc động, cho dù sự thật là Bắc Đường Yên muốn cản trở mọi cô gái đến gần anh, điều đó cũng có nghĩa là cô còn quan tâm anh phải không, hơn nữa bọn họ đã xảy ra quan hệ, như vậy Yên làm sao có thể ngốc nghếch đem chuyện như vậy làm thành trò chơi đây, nhưng những chuyện xảy ra lại làm đầu óc anh rối loạn, cho đến khi anh tỉnh táo lại thì mọi chuyện đã không còn cứu vãn được nữa rồi.

Chẳng qua là, Yên cũng không có giữ anh lại, cái loại uy hiếp mạnh mẽ đó giống như là đổ thêm dầu vào lửa, khi anh đối mặt với lời uy hiếp của cô thì càng không thể nào đáp ứng, hơn nữa coi như là Yên bỏ ra tình cảm cho anh thì đó cũng không phải là thứ tình cảm anh muốn, nếu không làm sao Yên lại không để ý đến suy nghĩ của anh mà làm ra chuyện làm anh cảm thấy thất vọng, giống như tập đoàn Âu thị và cô gái bị điều đi ở trước mặt anh.

“Tại sao không nói lời nào, anh không muốn nói gì với em sao?” Viêm liệt im lặng làm Điền M//ô//n//g cảm thấy bất đắc dĩ, bây giờ cô rất mờ mịt, cô không biết tại sao mọi chuyện lại biến thành như vậy, nhưng mà cô biết mình sai lầm rồi, cô chưa hiểu rõ quan hệ giữa Viêm Liệt và Bắc Đường Yên liền ngu muội mà đi vào, sau đó đụng phải họng súng, trở thành vật hi sinh để giết gà doạ khỉ, mà với kết quả như vậy, cô cũng chỉ có thể vui vẻ tiếp nhận.

“Tiểu M//ô//n//g, tôi chỉ có thể nói với kết quả như vậy tôi cũng thật bất ngờ, xin lỗi.” Nếu như là lỗi của anh, anh nguyện ý thừa nhận, nhưng chuyện này chẳng lẽ là lỗi của anh sao, cho nên, anh chỉ có thể nói xin lỗi, lại nói không ra có lỗi với cô ở đâu, hơn nữa anh cũng không vì chuyện này mà đi tìm Bắc Đường Yên, bởi vì nếu làm như vậy kết quả sẽ càng xấu hơn bây giờ.

Thông qua chuyện của Âu Nhược Nhã và Điền M//ô//n//g anh đã hiểu Bắc Đường Yên muốn gì.

Điện thoại vang lên, Viêm Liệt bởi vì nghe được tiếng chuông đặc biệt mà chấn động toàn thân.

“Tôi nhận điện thoại.” Anh đứng dậy đi tới bên cửa quán cà phê mới bắt điện thoại.

“Ba phút, ba phút sau nếu anh vẫn ở chung một chỗ với cô gái kia, em sẽ đưa cô ta đến nơi mà anh nghe cũng chưa từng nghe qua.” Giọng nói Bắc Đường Yên vang lên, sau khi dứt lời liền cúp điện thoại.

Viêm Liệt nhíu mày, anh cảm thấy hô hấp của mình có chút khó khăn, nhưng mà anh cũng không chậm trễ, lập tức xoay người trở lại quán cà phê, sau đó nói với Điền M//ô//n//g, “Tôi có một số việc cần phải làm, thật xin lỗi, tôi phải rời đi bây giờ, Điền M//ô//n//g, cậu là một cô gái tốt, nên buông tha cho tôi thì tốt hơn.”

Viêm Liệt nói hết những lời cần nói, không đợi Điền M//ô//n//g phản ứng liền thanh toán tiền và rời đi, ở ngoài quán cà phê, anh hít một hơi thật sâu, đi về khu ký túc xá.

Viêm Liệt biết có người đang theo dõi mình, mặc dù anh không thấy được bóng người, tài năng theo dõi của người đó hết sức cao siêu, nhưng mà thông qua việc Bắc Đường Yên hiểu rõ mọi hành động của anh, anh có thể xác định có người theo dõi mình, cảm giác như vậy làm toàn thân anh khó chịu, nhưng anh lại không thể cự tuyệt, trừ khi anh đi tìm Bắc Đường Yên nếu không liền không có biện pháp nào kết thúc chuyện này!

Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên Viêm Liệt cảm thấy vô lực như vậy, mặc dù điều kiện nhà anh không phải là rất tốt, nhưng mà không tính là kém cỏi, từ nhỏ anh lại luôn cố gắng học tập, vẫn luôn là học trò ngoan hiền học giỏi ở trong lòng thầy cô, hơn nữa anh cũng thường giúp đỡ mọi người và xem đó là niềm vui, lạc quan sáng sủa, tình cảm giữa bạn học cũng rất được khen ngợi, có thể nói cuộc sống của anh trải qua rất yên bình ấm áp cho đến bây giờ, anh còn làm cho người khác hâm mộ, học ở trường đại học tốt nhất nước, chưa tốt nghiệp đã có thể đến công ty tốt nhất thực tập, bề ngoài xuất sắc, năng lực nổi bật, chỉ cần nhìn cũng tính trước được năm năm sau anh có thể công thành danh toại, có phòng có xe.

Nhưng mà, chưa nói đến chuyện sau này thì ngay bây giờ anh đã gặp phải một đại phiền toái, không biết nên giải quyết như thế nào.

Nghĩ lại những lúc ở chung với Yên anh cảm thấy thật vui vẻ, rất dễ dàng cũng rất hạnh phúc, nhưng đột nhiên lúc đó lại xảy ra chuyện liên quan đến Âu Nhược Nhã, anh kinh ngạc phát hiện giữa bọn họ hình như tồn tại một vấn đề rất nghiêm trọng, anh đau lòng đồng thời cũng đem trách nhiệm đẩy đến trên người Bắc Đường Yên, thật ra thì anh biết rõ Bắc Đường Yên là hạng người gì, cô là thần tượng của anh ba năm rồi, anh làm sao có thể không hiểu cô!

Bắc Đường Yên, nữ vương trên thương trường, khôn khéo quả quyết, mạnh mẽ vô tình, vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn, bởi vì kế hoạch của cô làm không ít công ty phá sản, bao nhiêu người bởi vì cô mà thân bại danh liệt, báo chí không dám làm lớn nhưng vẫn có người biết, huống chi là đường dây tin tức học viện Hoàng Gia rất nhanh nhậy, hơn ba năm anh nghe được rất nhiều tin đồn liên quan tới cô, mặc dù có lúc cảm thấy thật kinh khủng nhưng lại không thể không bội phục, một triệu người thì chỉ có một người như cô, mà thương trường chính là chiến trường!

Nhưng mà rõ ràng lại rõ ràng, lúc đương sự là anh, anh tự nhiên sẽ không lạnh lùng ngồi xem như vậy nữa, xem ra bản thân anh còn chưa đủ thành thục, muốn cùng Bắc Đường Yên chiến đấu, kết quả tốt nhất có lẽ là lưu lại một cái mạng đầy đủ!

Nụ cười tự giễu xuất hiện trên mặt Viêm Liệt, có vẻ cô đơn đến tột cùng.

Chẳng qua là, khi tỉnh táo lại, tất cả mọi chuyện đều thay đổi, anh xúc động chất vấn làm cho Yên đối với mình thất vọng, khi đó anh chỉ lo nghĩ đến cảm thụ của bản thân mà bỏ quên ánh mắt thất vọng của cô, bây giờ nghĩ lại, Yên cũng cảm thấy uỷ khuất đúng không, anh kích động đem tất cả trách nhiệm đổ trên người cô, chính là thật sự cho rằng Yên không nên bởi vì Âu Nhược Nhã mà thu mua tập đoàn Âu thị, nhưng mà anh cũng không nên đem cái chết của Âu Nhược Nhã cũng đẩy lên người Yên, là Âu Nhược Nhã tự sát, trước kia chẳng phải anh luôn cho rằng tự sát là sự trốn tránh hèn yếu sao, tại sao lúc đó lại oán trách Yên đây.

Ha ha, là bởi vì quá quan tâm phải không, cho đến nay anh luôn cẩn thận duy trì quan hệ giữa hai người, bởi vì thân phận của Yên và anh khác nhau thật xa, anh không thể không duy trì tôn nghiêm của mình đồng thời nhận thức phần tình cảm ngọt ngào khó có được này, nhưng mà cho dù đang ở trong ngọt ngào vẫn làm anh lo lắng như trước, lo lắng sẽ có chuyện không tốt nào đó xảy ra, sau đó chuyện xảy ra, lo lắng của anh trở thành sự thật, sau đó áp lực kiềm nén trong lòng rốt cuộc cũng được bộc phát.

Mà anh là người xúc động nói lời chia tay, anh hối hận nhưng cũng không hối hận, anh vẫn thích Bắc Đường Yên như cũ, vẫn yêu Bắc Đường Yên, cho dù hai người tách ra cũng tốt, bọn họ ở chung một chỗ vẫn không thích hợp, anh cẩn thận từng li từng tí, Bắc Đường Yên lại không giống như mọi ngày, lúc hai người ở chung một chỗ, Yên vì anh mà không lái xe nữa, mỗi ngày đều cùng nhau đi bộ, cũng vì phối hợp với anh mà lựa chọn phòng ăn một cách tuỳ ý để dùng cơm, hơn nữa mỗi lần đều cười nói là ăn rất ngon, làm sao lại ăn ngon đây, anh còn không thích thức ăn như vậy nữa mà.

Trong lúc bất chợt Viêm Liệt cảm thấy mặt mình có chút lành lạnh, anh đưa tay sờ vào mới phát hiện là nước mắt. . . .thì ra anh khóc!

Trời ơi, anh đang làm cái gì, vốn là anh không hối hận chút nào nhưng lúc này đây anh lại cảm thấy mình ngu xuẩn, cho nên anh thật sự nghĩ rằng Bắc Đường Yên ở chung một chỗ với mình chỉ là trò chơi, cho nên ở ngày sinh nhật của cô nói lời chia tay, cho nên anh tổn thương cô, cho nên làm tổn thương cô gái mà anh thích nhất.

Tất cả mọi chuyện trong nháy mắt đều thay đổi, khi Viêm Liệt nghĩ ra trong chuyện này người bị tổn thương không phải một mình anh, anh cảm thấy hết sức hối hận, nhưng mà hối hận cũng đã muộn rồi, bây giờ thái độ của cô đối với anh lạnh nhạt như vậy, đã sớm không có sự dịu dàng như lúc đầu, bây giờ cô chỉ muốn khống chế tất cả của anh, điên cuồng muốn nhưng không có nghĩa là yêu!

Bây giờ Viêm Liệt thật sự muốn hỏi Bắc Đường Yên một chuyện, cô còn thương anh không?

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Bắc Đường Tổng Giám Đốc
Chương 2
Chương 2: Thực Tập Sinh(Thượng)
Chương 3
Chương 3: Thực Tập Sinh (Hạ)
Chương 4
Chương 4: Thực tập sinh làm việc vặt
Chương 5
Chương 5: Giấc mộng của thực tập sinh
Chương 6
Chương 6: Quái dị
Chương 7
Chương 7: Bữa tiệc trong công ty
Chương 8
Chương 8: Lần đầu tiên tiếp xúc thân mật
Chương 9
Chương 9: Trận chiến tình yêu
Chương 10
Chương 10: Chạy trối chết
Chương 11
Chương 11: Gặp lại ở thang máy
Chương 12
Chương 12: Tôi là Nghiêm Túc
Chương 13
Chương 13: Xì-căng-đan (scandal)
Chương 14
Chương 14: Tặng hoa
Chương 15
Chương 15: Lần đầu ăn chung (thượng)
Chương 16
Chương 16: Lần đầu tiên ăn chung ( hạ )
Chương 17
Chương 17: Theo đuổi
Chương 18
Chương 18: Chúc ngủ ngon, hoàng tử của em !
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20: Tôi đồng ý!
Chương 21
Chương 21: Yêu
Chương 22
Chương 22: Tình yêu dưới ánh mặt trời
Chương 23
Chương 23: Bữa trưa tình nhân
Chương 24
Chương 24: Cùng ăn trưa
Chương 25
Chương 25: Vì anh. . .làm thêm giờ
Chương 26
Chương 26: Cùng đi thang bộ
Chương 27
Chương 27: Hấp dẫn lẫn nhau
Chương 28
Chương 28: Nợ đào hoa
Chương 29
Chương 29: Ước hẹn (thượng)
Chương 30
Chương 30: Ước hẹn (hạ)
Chương 31
Chương 31: Trước giờ giông bão
Chương 32
Chương 32: Mưa gió (1)
Chương 33
Chương 33: Mưa gió (2)
Chương 34
Chương 34: Mưa gió (3)
Chương 35
Chương 35: Mưa gió (4)
Chương 36
Chương 36: Mưa gió (5)
Chương 37
Chương 37: Mưa gió (6)
Chương 38
Chương 38: Độc thân có hại họp mặt
Chương 39
Chương 39: Trở về nước
Chương 40
Chương 40: Quà sinh nhật (thượng)
Chương 41
Chương 41: Quà sinh nhật (hạ)
Chương 42
Chương 42: Bữa ăn tối sinh nhật (thượng)
Chương 43
Chương 43: Bữa ăn tối sinh nhật (hạ)
Chương 44
Chương 44: Điền M//ô//n//g xuất hiện
Chương 45
Chương 45: Trò chơi bắt đầu
Chương 46
Chương 46: Quy tắc trò chơi là em định đoạt
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48: Dạy dỗ ngọt ngào
Chương 49
Chương 49: Vô tình gặp mặt
Chương 50
Chương 50: Điều kiện trao đổi (thượng)
Chương 51
Chương 51: Điều kiện trao đổi (hạ)
Chương 52
Chương 52: Dự tiệc
Chương 53
Chương 53: Trêu hoa ghẹo nguyệt
Chương 54
Chương 54: Hoà thuận
Chương 55
Chương 55: Chỉ cười với em
Chương 56
Chương 56: Tình địch xuất hiện
Chương 57
Chương 57: Bắt cóc (thượng)
Chương 58
Chương 58: Bắt cóc (hạ)
Chương 59
Chương 59: Cả nhà thân nhau
Chương 60
Chương 60: Ngọt ngào như thế
Chương 61
Chương 61: Buổi lễ tốt nghiệp
Chương 62
Chương 62: Đối đầu
Chương 63
Chương 63: Đính hôn (thượng)
Chương 64
Chương 64: Đính hôn (hạ)
Chương 65
Chương 65: Chuyến đi Bắc Âu
Chương 66
Chương 66: Gặp nạn
Chương 67
Chương 67: Tạm biệt

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ông Xã Thực Tập
Chương 47

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 47
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...