Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ông Xã Thực Tập – Chương 29

Ông Xã Thực Tập

Tác giả: Mị Dạ Thủy Thảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tổng tài, đây là cuộc trò chuyện giữa Viêm tiên sinh và tình địch của ngài, xin ngài kiểm tra và kí nhận.” Văn Mẫn đem một phần tài liệu đặt ở trước mặt Bắc Đường Yên.

Bắc Đường Yên lộ ra nụ cười thoả mãn.

“Rất tốt, tiếp tục điều tra, nhưng nhớ giữ kín bí mật.” Bắc Đường Yên rất hài lòng, tài liệu này chính là cuộc nói chuyện giữa Viêm Liệt và Âu Nhược Nhã, nhưng mà cô cảm thấy người phụ nữ này không dễ dàng từ bỏ như vậy, hừ, gần đây vừa đúng lúc cô không có việc gì làm, có nên cho người phụ nữ này một vài cảnh cáo hay không đây.

“Văn Mẫn, nơi này có một bản báo cáo về tập đoàn Âu thị, em cầm đi xem một chút đi, có lẽ sẽ dùng được.” Đây là tài liệu có liên quan đến tập đoàn Âu thị mà hôm qua cô sai người đi điều tra, dùng cái này đả kích Âu thị sẽ đem lại kết quả rất tốt, Văn Mẫn là trợ thủ đắc lực của cô, đối với năng lực và sự trung thành của cô ấy cô rất yên tâm.

“Được.” Văn Mẫn không cần hỏi nguyên nhân, chỉ cần nhìn tổng tài cô cũng hiểu được vì sao, cô đi bên cạnh tổng tài cho đến hôm nay chẳng lẽ còn không hiểu rõ, tuy nhiều lúc tâm tình tổng tài lên xuống thất thường, nhưng chỉ cần nhìn vào cặp mắt kia là có thể biết cô ấy đang vui vẻ hay là tức giận, mà thủ đoạn của tổng tài tuyệt đối không nghĩ đến tình nghĩa, tập đoàn Bắc Đường có thể lớn mạnh gấp mười lần như ngày hôm nay là minh chứng tốt nhất chứng minh tổng tài tuyệt đối không phải là một người bình thường, cô đã chứng kiến nhiều lần tổng tài đương đầu với người khác, những thứ đó không thể gọi là thủ đoạn buôn bán bình thường được, xem ra lần này tổng tài vì Viêm tiên sinh sẽ làm ra những chuyện không ai ngờ được, cô cũng không biết tổng tài tính làm tới mức độ nào, nhưng mà nếu như tổng tài vì chuyện này mà làm tập đoàn Âu thị sụp đổ, cô cũng tin tưởng.

“Nhớ, chị không muốn nghe bất kỳ đề tài nào có liên quan đến tập đoàn Bắc Đường và Âu thị!” Bắc Đường Yên liếc mắt nhìn Văn Mẫn thật lâu, coi như cô thật sự có lòng muốn tập đoàn Âu thị phá sản, nhưng mà tuyệt đối không được cho người khác biết!

“Dạ, em nhất định làm xong, ngài yên tâm!” Từ trên người Bắc Đường Yên tản ra khí thế mạnh mẽ làm cả người Văn Mẫn chấn động, trong lòng không tránh khỏi xuất hiện sự kính nể, đây mới thật sự là Bắc Đường Yên, cô vừa kính vừa sợ tổng tài đại nhân!

. . . . . .

Sau khi Văn Mẫn đi ra ngoài, Bắc Đường Yên cầm điện thoại di động lên, do dự một lát sau đó gửi một tin nhấn.

Hôm nay anh có làm thêm giờ không, buổi tối có muốn cùng nhau ăn cơm hay không?

Một lát sau liền có tin nhấn trả lời của Viêm Liệt.

Anh không làm thêm giờ, anh chờ em dưới lầu.

Ừm, được, buổi tối gặp

Buổi tối gặp.

Cất điện thoại di động vào trong túi, Bắc Đường Yên tiếp tục xử lý văn kiện, vừa làm việc vừa suy nghĩ, ngày mai là thứ bảy, công ty nghĩ làm, có nên hẹn hò Viêm Liệt ra ngoài đi chơi hay không đây, trong nhà đang tìm người sửa chữa phòng sách, chắc là đến thứ ba là sửa xong, còn có hai ngày nghĩ lễ, nên tìm một nơi xa một chút cùng Viêm Liệt bồi dưỡng tình cảm mới được, nhưng mà không biết nên đi chỗ nào mới tốt.

Mở máy tính ra, bây giờ Bắc Đường Yên mới cảm thấy có mạng thật sự là tốt.

. . . . . .

Buổi tối hai người cùng nhau dùng bữa tối, sau đó Viêm Liệt đưa Bắc Đường Yên về nhà, trên đường đi hai người dắt tay nhau rất là lãng mạng.

“Ngày mai được nghĩ, em có việc gì phải làm không?” Viêm Liệt không biết lịch làm việc và nghĩ ngơi của Bắc Đường Yên như thế nào, không biết thân phận là tổng tài cô có thể được nghĩ hay không.

“Nếu như là anh hẹn em, em không có việc nào phải làm hết.” Công việc luôn luôn làm không xong, tiền của cô đã nhiều lắm rồi, nếu vì công việc mà chậm trễ thời gian vui vẻ thì không đáng giá.

“Thật sẽ không quấy rầy đến công việc của em sao, nếu như em có chuyện phải làm thì không cần nghe lời của anh.” Viêm Liệt có chút bất an, anh không muốn vì mình mà ảnh hưởng đến công việc của Bắc Đường Yên.

“Đồ ngốc, đây không phải là nghe lời, ngày mai em không có việc gì phải làm hết, anh yên tâm, em sẽ không làm anh cảm thấy mình là gánh nặng.”

Viêm Liệt nghe Bắc Đường Yên nói như vậy, anh dừng bước nghiêm túc nhìn cô, “Yên, đừng đối xử với anh tốt như vậy, anh sợ.” Sợ mình sẽ đắm chìm trong dịu dàng của cô, không thể thoát ra được.

“Nói cái gì đó, anh là bạn trai em, em không đối xử tốt với anh chẳng lẽ đối xử tốt với người khác.” Bắc Đường Yên cảm thấy buồn bực, Viêm Liệt luôn bất an làm cô không biết nên làm gì mới đúng.

“Ngày mai chúng ta hẹn hò ở đâu đây, khu vui chơi hay là rạp chiếu phim, xin lỗi, anh chỉ biết những chỗ này, không có ý kiến nào hay.” Viêm Liệt đổi chủ đề, có một số việc nếu tạm thời không có cách nào thay đổi thì không cần hao tổn tâm trí mà suy nghĩ nữa, đối với cuộc sống, anh thật sự rất thích những điều mới lạ.

Bắc Đường Yên nhìn thấy trên mặt Viêm Liệt lộ ra nụ cười giống như ánh mặt trời rực rỡ liền cảm thấy cao hứng theo, hình như cô đối với nụ cười của Viêm Liệt không có lực miễn dịch, cho dù tâm tình không tốt đến đâu chỉ cần nhìn thấy nụ cười của anh cũng sẽ trở nên nhẹ nhõm vui vẻ.

“Đi rạp chiếu phim đi, thật ra thì em cũng không biết nên đi đâu, em ở trên mạng tìm kiếm một buổi chiều đa số mọi người đều khuyên nên đi rạp chiếu phim hay là công viên nào đó.” Thật ra thì Bắc Đường Yên còn có vài nơi chưa nói ra, còn có nhiều người nói hẹn hò có thể đi đến quán ăn khuya hay là quán bar, nhưng Bắc Đường Yên cảm thấy những nơi này không thích hợp nên không đề cập đến, hơn nữa lâu rồi cô chưa đi rạp chiếu phim coi phim, nếu cùng đi với Viêm Liệt thì thật tốt, cô có chút mong đợi.

“Vậy sáng ngày mai anh lại đón em, chín giờ được không?”

“Được, nhưng mà chín giờ đi xem phim có phải quá sớm hay không?” Bắc Đường Yên thấy người ta đều đi xem phim vào buổi chiều, mình đi buổi sáng hình như rất kỳ lạ.

“Trước đó chúng ta có thể đi dạo phố, sau đó ăn cơm, rồi sau đó mới đi xem phim.” Viêm Liệt đối với tình yêu rất không có kinh nghiệm, anh chỉ có thể nghĩ được những bước này.

“Được, vậy chúc cho buổi hẹn hò ngày mai của chúng ta thành công.” Bắc Đường Yên vui vẻ nói như vậy, Viêm Liệt sửng sốt sau đó cười to.

“Giống như bài diễn văn mở đầu.”

“Đúng là giống thật.” Bắc Đường Yên đồng ý, hai người nhìn nhau cười, nhiệt độ tình cảm đang dần tăng lên.

Thứ bảy

Viêm Liệt nhìn mình trong gương, anh cảm thấy thật lo lắng, đây là lần đầu tiên anh hẹn hò với bạn gái, anh cảm thấy mình cần phải ăn mặc đẹp một chút mới được, nhưng mà trừ tây trang dùng để đi làm ra, quần áo của anh chỉ toàn là áo sơ mi và quần jean, mặc như vậy đi ra ngoài nhìn giống như là sinh viên đại học còn chưa tốt nghiệp, hình như không xứng với Yên, anh có chú ý tới quần áo Yên hay mặc, đều là những thiết kế đơn giản nhưng rất nổi tiếng, làm cho Yên vừa xinh đẹp lại sang trọng, còn để lộ ra sự mạnh mẽ của người làm ăn, nhưng mà anh nhìn mình trong gương, nhìn thế nào cũng nhìn ra bộ dáng sinh viên đại học. . . .

Ai, quên đi, cứ mặc như vậy đi, anh chọn áo sơ mi màu lam đậm và quần dài màu đen, Viêm Liệt cảm thấy mình phải tìm một ngày nghĩ đi mua mấy bộ quần áo, ít nhất phải đem mình biến thành thành thục một chút mới được.

Mà bên này Bắc Đường Yên cũng không có lo lắng như vậy, cô đã sớm chuẩn bị xong mọi thứ, nếu là cùng Viêm Liệt đi ra ngoài hẹn hò, cô dĩ nhiên muốn bọn họ xứng đôi một chút, cho nên cô chọn áo sơ mi màu trắng có tay, quần jean và thắt lưng, mang giày thể thao, tóc dài được buộc lên thật cao, nhìn mình trong gương, Bắc Đường Yên hết sức hài lòng gật đầu một cái, hừ, cô mặc bộ này ra ngoài tuyệt đối không trên hai mươi lăm tuổi!

Thật ra thì, cô cũng không quan tâm những chuyện này lắm, từ nhỏ đến lớn cô vẫn lấy mình làm trung tâm, không quan tâm những ánh mắt của người khác, nhưng cô cảm thấy mình nên vì Viêm Liệt suy nghĩ một chút, chuyện này đối với Bắc Đường Yên mà nói là rất khó thấy được, có thể suy nghĩ cho Viêm Liệt như vậy đã nói rõ sự yêu thích và coi trọng của cô đối với anh!

Chín giờ đúng, Bắc Đường Yên đi ra khỏi chung cư liền nhìn thấy Viêm Liệt, nụ cười sáng lạn của anh dưới ánh mặt trời có vẻ chói mắt khác thường, làm cho Bắc Đường Yên không tự chủ lộ ra nụ cười.

“Đi thôi, ngày hẹn hò của chúng ta bắt đầu.” Chủ động dắt tay Viêm Liệt, một ngày tốt đẹp chính thức bắt đầu.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Bắc Đường Tổng Giám Đốc
Chương 2
Chương 2: Thực Tập Sinh(Thượng)
Chương 3
Chương 3: Thực Tập Sinh (Hạ)
Chương 4
Chương 4: Thực tập sinh làm việc vặt
Chương 5
Chương 5: Giấc mộng của thực tập sinh
Chương 6
Chương 6: Quái dị
Chương 7
Chương 7: Bữa tiệc trong công ty
Chương 8
Chương 8: Lần đầu tiên tiếp xúc thân mật
Chương 9
Chương 9: Trận chiến tình yêu
Chương 10
Chương 10: Chạy trối chết
Chương 11
Chương 11: Gặp lại ở thang máy
Chương 12
Chương 12: Tôi là Nghiêm Túc
Chương 13
Chương 13: Xì-căng-đan (scandal)
Chương 14
Chương 14: Tặng hoa
Chương 15
Chương 15: Lần đầu ăn chung (thượng)
Chương 16
Chương 16: Lần đầu tiên ăn chung ( hạ )
Chương 17
Chương 17: Theo đuổi
Chương 18
Chương 18: Chúc ngủ ngon, hoàng tử của em !
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20: Tôi đồng ý!
Chương 21
Chương 21: Yêu
Chương 22
Chương 22: Tình yêu dưới ánh mặt trời
Chương 23
Chương 23: Bữa trưa tình nhân
Chương 24
Chương 24: Cùng ăn trưa
Chương 25
Chương 25: Vì anh. . .làm thêm giờ
Chương 26
Chương 26: Cùng đi thang bộ
Chương 27
Chương 27: Hấp dẫn lẫn nhau
Chương 28
Chương 28: Nợ đào hoa
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30: Ước hẹn (hạ)
Chương 31
Chương 31: Trước giờ giông bão
Chương 32
Chương 32: Mưa gió (1)
Chương 33
Chương 33: Mưa gió (2)
Chương 34
Chương 34: Mưa gió (3)
Chương 35
Chương 35: Mưa gió (4)
Chương 36
Chương 36: Mưa gió (5)
Chương 37
Chương 37: Mưa gió (6)
Chương 38
Chương 38: Độc thân có hại họp mặt
Chương 39
Chương 39: Trở về nước
Chương 40
Chương 40: Quà sinh nhật (thượng)
Chương 41
Chương 41: Quà sinh nhật (hạ)
Chương 42
Chương 42: Bữa ăn tối sinh nhật (thượng)
Chương 43
Chương 43: Bữa ăn tối sinh nhật (hạ)
Chương 44
Chương 44: Điền M//ô//n//g xuất hiện
Chương 45
Chương 45: Trò chơi bắt đầu
Chương 46
Chương 46: Quy tắc trò chơi là em định đoạt
Chương 47
Chương 47: Tỉnh ngộ
Chương 48
Chương 48: Dạy dỗ ngọt ngào
Chương 49
Chương 49: Vô tình gặp mặt
Chương 50
Chương 50: Điều kiện trao đổi (thượng)
Chương 51
Chương 51: Điều kiện trao đổi (hạ)
Chương 52
Chương 52: Dự tiệc
Chương 53
Chương 53: Trêu hoa ghẹo nguyệt
Chương 54
Chương 54: Hoà thuận
Chương 55
Chương 55: Chỉ cười với em
Chương 56
Chương 56: Tình địch xuất hiện
Chương 57
Chương 57: Bắt cóc (thượng)
Chương 58
Chương 58: Bắt cóc (hạ)
Chương 59
Chương 59: Cả nhà thân nhau
Chương 60
Chương 60: Ngọt ngào như thế
Chương 61
Chương 61: Buổi lễ tốt nghiệp
Chương 62
Chương 62: Đối đầu
Chương 63
Chương 63: Đính hôn (thượng)
Chương 64
Chương 64: Đính hôn (hạ)
Chương 65
Chương 65: Chuyến đi Bắc Âu
Chương 66
Chương 66: Gặp nạn
Chương 67
Chương 67: Tạm biệt

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ông Xã Thực Tập
Chương 29

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 29
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...