Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ông Xã, Ôm Một Cái – Chương 142

Ông Xã, Ôm Một Cái

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lộ Lê nghe thấy tiếng động, thấy anh đi vào, hướng về phía anh vẫy tay, ý bảo đừng lại đây quấy rầy.

Trì Thầm Yến lui ra ngoài.

Chừng nửa tiếng sau, Lộ Lê từ thư phòng bước ra.

Lúc nãy là thư ký Chu gọi điện báo cáo cho cô.

Sau khi nghe xong cái gì mà “Đây là quá khứ thuộc về tôi”, “Chạm mặt ai kia cũng bình thường”, “Phù hợp với thân phận của anh ấy”, toàn lời thoại kinh điển của đám sen trắng, Lộ Lê ngây ngẩn cả người. Nếu cô không phải người trong cuộc, hẳn đã giơ ngón cái với cô ta rồi.

Trì Thầm Yến hít vào một hơi, sắc mặt không tốt lắm.

Sở dĩ bảo thư ký Chu đi, là vì anh không muốn phải tỏ ra quá nhiều thái độ, coi như nhắc nhở cô ta tém tém lại một chút. Ai ngờ, nghe được phản hồi của cô ta, trong lòng dâng lên một loại chán ghét.

Lộ Lê nhìn Trì Thầm Yến, đang định nói không cần so đo với thứ bông sen trắng chi rồi tức ngực, nhưng lại nghĩ, hình như cái này không áp dụng cho đàn ông được (*).

Lộ Lê liền sáp lại chỗ Trì Thầm Yến: “Anh nhìn đi, em tốt thế này, anh có thấy hối hận hồi xưa không gặp em sớm hơn một chút không?”

“A, nhưng mà lúc đó có gặp được em thì làm được gì chứ, lúc đó anh lớp 12 em mới lớp 9, còn là học sinh cấp hai.”

“Nhưng mà học sinh cấp hai thì sao chứ.” Cô lại tiếp tục phủ định lời nói của mình, lầm bầm “ Học sinh trung học thì không có sức hấp dẫn sao, lớn lên xinh đẹp lại ngoan hiền, lúc em học cấp hai có rất nhiên nam sinh cấp ba theo đuổi đó.”

Trì Thầm Yến nhìn Lộ Lê lầm bầm đầy nghiêm túc, ôm cô vào lòng.

“Ừ.” Anh nói. “Anh hối hận.”

Lộ Lê ghé vào n.g.ự.c anh, ngón tay mân mê cúc áo, nhịn không được cười: “Học sinh cấp hai mà cũng lọt mắt anh hả, thật biến thái.”

Trì Thầm Yến ôm Lộ Lê, trên mặt cũng hòa hoãn hơn, biểu cảm dần trở nên dịu dàng.

Lộ Lê ngáp một cái, lười biếng nói: “Đã cảnh cáo rồi, lần sau cô ta còn như vậy, liền ném qua Châu Phi được không?”

Trì Thầm Yến: “Được.”

Lộ Lê cảm thấy dựa vào cách Bạch Thiên Nghênh phản ứng với cô, cô cũng nên có gì đó đáp lại. Cách đáp lại trà xanh sen trắng tốt nhất là gì nào, chính là khoe ân ái.

Trước kia thì hoặc là đơn phương hoặc là bị chụp lén, đều không có quan minh chính đại hai người cùng khoe.

Giờ thì sao khoe đây?

Bắt Trì Thầm Yến đăng ký tài khoản Weibo, đăng một câu “Anh yêu em” sau đó tag cô vào, sau đó cô cũng đăng “Em cũng vậy”?

Lộ Lê thấy sến mà muốn rớt da gà luôn.

Lại còn tạo Weibo chỉ để khoe ân ái, cũng giả quá rồi.

Trì Thầm Yến đến cái Super Topic là gì còn không biết, đồ thứ lạc hậu.

Hay là đăng một tấm hình chụp chung?

Tự nhiên đăng hình chụp chung, cũng cố quá rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Hay là khoe Trì Thầm Yến làm bữa tối cho cô?

Lộ Lê nhớ lúc trước cô đăng trong vòng bạn bè, kết quả lại bị Kiều Giai Nhất hỏi là đi ra quen thằng nào ngoài đường, thế nên cô quyết định gạch bỏ phương án này.

Cô đột nhiên phát hiện muốn khoe ân ái cũng khó ghê.

Lộ Lê ngồi trên sô pha, một mình khổ sở, chân đặt trên đùi Trì Thầm Yến, bàn tay anh lướt qua vuốt vuốt đôi chân trơn bóng của cô, sau đó lại nắm chân cô bóp qua bóp lại.

Lộ Lê đột nhiên nghĩ ra cái gì đó, thu chân về, đứng lên: “Anh đợi em một chút!”

Trì Thầm Yến bàn tay trống không, không biết Lộ Lê lại muốn làm gì.

Lát sau, Lộ Lê chạy về, trong tay còn cầm theo cái gì đó.

Trì Thầm Yến: “Em lấy cái gì vậy?”

Lộ Lê đưa đồ trong tay cho anh, sau đó ngồi vào bên cạnh, đặt chân lên đùi anh.

Trì Thầm Yến nhìn cái hũ nhỏ trong tay: “Sơn móng tay?”

Lộ Lê gật đầu: “Đúng rồi.”

“Anh sơn giúp em được không?” Cô chỉ vào chân mình, “Sơn móng chân á.”

Cô cũng không thích sơn móng tay lắm, móng tay thường hay để trần, mười ngón tay cắt tỉa gọn gàng, tròn tròn mềm mềm, rất đáng yêu.

Hôm nay không hiểu vì sao tự nhiên nổi hứng muốn sơn móng tay.

Lộ Lê: “Ngày mai em mang giày hở ngón, cho nên anh nhớ sơn đẹp một chút đó.”

Trì Thầm Yến nhịn không được cười một chút: “Biết rồi.”

Anh rõ ràng chưa từng làm chuyện này, nâng chân cô lên, cúi đầu, lấy cọ cẩn thận mà quét sơn lên móng chân của cô, bộ dạng nghiêm túc.

Lộ Lê móc điện thoại ra: “Em chụp một tấm được không?”

Trì Thầm Yến: “Được.”

Cô liền chụp trọn khoảnh khắc anh đang cắm cúi sơn móng chân cho cô.

Trì Thầm Yến cẩn thận sơn hết một bàn chân, đang định nói cô đổi qua chân khác, Lộ Lê liền rút chân về: “Được rồi, không cần nữa đâu.”

Ý chính là được rồi, cô cũng không nhất định phải sơn móng chân.

Lộ Lê biểu tình nghiêm túc nhìn điện thoại.

Trì Thầm Yến tay lại trống không, không biết Lộ Lê bận cái gì, đành phải đóng chai sơn móng tay lại, sau đó nhìn vào điện thoại của cô.

Lộ Lê chụp hình sau đó chỉnh ảnh một chút, làm mờ mặt anh đi, đưa cho Trì Thầm Yến xem.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ông Xã, Ôm Một Cái
Chương 142

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 142
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...