Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ôn Hương Diễm Ngọc – Chương 6

Ôn Hương Diễm Ngọc

Tác giả: Bạch Giới Tử
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Cải

Beta: Yuyu + Dii

_____________________

Lăng Kỳ Yến không cần đợi quá lâu thì đã có người dẫn Ôn Doanh tới, y ngước mắt nhìn hắn bước qua cửa, người này vẫn tỏ vẻ lạnh lùng và thờ ơ, dù đã tiến vào vương phủ, nhưng thái độ với Dục vương điện hạ là y cũng không khá hơn trước là mấy.

Ôn Doanh đang mặc quần áo thường ngày, là đồ do vương phủ ban tặng, nếu không phải đến gặp Lăng Kỳ Yến, hắn cũng sẽ không mặc thứ này.

Ôn Doanh mặc bộ đồ bằng lụa xa hoa lên thì trông đẹp hẳn, Lăng Kỳ Yến nghĩ thầm, nhưng tiếc là số mệnh hắn khổ, nếu xuất thân từ gia tộc có quyền thế, e là sẽ khiến toàn bộ cô nương trong kinh thành tranh nhau gả cho hắn.

Chậc, may mà hắn không phải.

Ôn Doanh nghiêm túc cúi đầu hành lễ rồi đứng sang một bên, Lăng Kỳ Yến hất cằm ra hiệu: "Ngồi xuống ăn cơm với bản vương đi."

Ôn Doanh không từ chối, y đã cho phép nên hắn thoải mái ngồi xuống.

Lăng Kỳ Yến lại sai người rót rượu cho họ: "Đây là rượu được lấy từ trong cung, ngươi chưa uống bao giờ, uống thử đi."

Ôn Doanh cảm ơn y: "Đa tạ điện hạ ban thưởng."

"Đây mà là ban thưởng cái gì." Lăng Kỳ Yến mỉm cười, khóe môi cong lên, "Nếu ngươi hầu hạ bản vương vui vẻ, bản vương sẽ thưởng cho ngươi vài thứ tốt."

Lần này y lấy được hai miếng da cáo màu bạc chất lượng tốt từ trong cung, giữ lại cũng vô dụng, nếu tối nay Ôn Doanh có thể giúp y đạt được mong ước, khiến y hài lòng, y sẽ tặng cho tên này vài thứ tốt, Dục vương điện hạ vẫn rất hào phóng.

Ôn Doanh vờ như không hiểu ẩn ý trong lời nói của Lăng Kỳ Yến, thản nhiên cầm chén rượu lên.

Lăng Kỳ Yến cười hỏi: "Bản vương bảo ngươi xem sách, ngươi đã xem chưa?"

Ôn Doanh bình tĩnh nhìn y: "Điện hạ nói cuốn đông cung đồ kia?"

Lăng Kỳ Yến không hề xấu hổ: "Thế nào?"

"Thô tục quá."

Lăng Kỳ Yến buồn cười nói: "Chuyện giường chiếu vốn là như vậy, chẳng lẽ lúc lên giường, mấy kẻ có học như các ngươi đều nhã nhặn lịch sự, theo nề nếp cũ à?"

Ôn Doanh không muốn thảo luận chuyện này với y, bèn đổi chủ đề: "Mấy ngày nay được người của điện hạ chăm sóc, học trò vô cùng cảm kích."

"Chỉ vô cùng cảm kích thì có tác dụng gì, ngươi muốn báo đáp bản vương thế nào đây?" Lăng Kỳ Yến nhìn hắn, cười sâu xa.

Đối diện với ánh mắt trần trụi của Dục vương điện hạ, Ôn Doanh bình tĩnh nói: "Nếu sau này điện hạ có việc gì cần nhờ đến học trò, thì tất nhiên dù phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng, học trò cũng sẽ không chối từ."

Lăng Kỳ Yến mất hứng bĩu môi, y muốn ngày sau tên này nhảy vào dầu sôi lửa bỏng, máu chảy đầu rơi để làm gì chứ, y chỉ muốn có "người thân thiết" hầu hạ mình thoải mái tối nay thôi.

Nhưng Lăng Kỳ Yến vẫn không thay đổi vẻ mặt

,

chỉ kêu người rót thêm rượu cho hắn.

Ôn Doanh bình tĩnh uống mấy chén rượu liền, y không ngờ một tên thư sinh như hắn lại có thể uống nhiều như vậy, còn y mới uống vài chén đã ngà ngà say.

Giang Lâm biết tửu lượng của Lăng Kỳ Yến, y nghiện rượu, nhưng thật ra chẳng uống được bao nhiêu, trông thấy Lăng Kỳ Yến chưa chuốc say người ta mà mình đã say trước, bèn vội vàng khuyên ngăn y: "Điện hạ, uống ít rượu thôi, ăn thêm đồ ăn đi ạ."

Lăng Kỳ Yến giơ một tay chống đầu, hai má ửng hồng, mắt hoa đào long lanh, bên trong phủ hơi nước, còn tỏa sáng lấp lánh, y nghiêng đầu nhìn Ôn Doanh chăm chú.

Ôn Doanh vẫn đang uống rượu, đôi mắt biết cười của Lăng Kỳ Yến phản chiếu trong con ngươi tối đen của hắn.

Trông Lăng Kỳ Yến như đang giận, y mỉm cười giơ tay đè xuống đầu gối Ôn Doanh, sau đó nhẹ nhàng vén vạt áo hắn lên, ngón tay chầm chậm "châm lửa", rồi không biết là vô tình hay cố ý mà từ từ sờ dần vào bên trong.

Nếu y không có dáng vẻ vô cùng xinh đẹp, thì đây rõ ràng là hành vi của một tên biến thái háo sắc.

Nhưng dù vẻ ngoài của Lăng Kỳ Yến có đẹp hơn nữa thì y vẫn chỉ là một tên biến thái háo sắc.

Lúc bàn tay của Lăng Kỳ Yến dùng lực vừa đủ đè lên đùi trong của Ôn Doanh, cuối cùng hắn cũng không chịu nổi nữa mà đè tay y lại, trầm giọng nhắc nhở: "Điện hạ say rồi."

Đôi mắt hoa đào của y tràn ngập vẻ mê man, nốt ruồi son nơi đuôi mắt đỏ rực đầy quyến rũ: "Bản vương say hồi nào chứ?"

"Điện hạ không biết mình say hay không à?" Ôn Doanh rút tay y ra, đứng dậy lùi về sau một bước, chắp tay nói, "Đa tạ điện hạ đã ban thưởng tiệc rượu, học trò ăn no rồi, giờ xin cáo lui trước, không quấy rầy điện hạ nữa, điện hạ nghỉ ngơi sớm đi."

Nói xong hắn khom lưng hành lễ rồi xoay người rời đi.

Lăng Kỳ Yến sững sờ, quơ lấy chén rượu đã cạn bên cạnh, ném thẳng vào lưng hắn, lạnh lùng nói: "Đứng lại cho bản vương, ai cho phép ngươi đi?"

Ôn Doanh xoay người, giọng nói vẫn bình tĩnh như cũ: "Không biết điện hạ còn muốn dặn dò điều gì nữa?"

"Quay về đây."

Giằng co được một lúc thì Ôn Doanh trở lại, Lăng Kỳ Yến hờ hững nói: "Quỳ xuống."

Ôn Doanh dùng sức nắm chặt tay, quỳ xuống.

Lăng Kỳ Yến bóp cằm ép hắn ngẩng đầu lên, híp mắt lại, lạnh lùng nhìn hắn: "Ngươi không có tư cách làm bộ làm tịch với bản vương, hiểu chứ?"

Ôn Doanh thản nhiên nhìn lại: "Điện hạ muốn uống rượu nữa không? Học trò uống với ngài."

Lăng Kỳ Yến bỗng nghẹn lời, mấy câu mắng chửi đã đến miệng rồi mà phải cố nuốt lại, ngón tay vô thức vuốt ve cái cằm nhẵn bóng của hắn một hồi, sau đó y buông Ôn Doanh ra, ra lệnh cho người hầu: "Đổi bình rượu khác đi."

Giang Lâm lo lắng khuyên nhủ: "Điện hạ, ngài uống ít thôi..."

Lăng Kỳ Yến không nghe theo: "Mang rượu lên."

Giang Lâm đành gọi người mang rượu tới, lần này Lăng Kỳ Yến muốn uống rượu mạnh, dứt khoát cầm bình rượu uống với Ôn Doanh.

Y không tin cái tên tú tài nghèo này không bao giờ say.

Một canh giờ sau, Lăng Kỳ Yến đỏ bừng mặt nằm úp sấp lên bàn, hai mắt nhắm chặt, một tay ôm bình rượu, tay còn lại siết chặt ống tay áo của Ôn Doanh, lầu bầu mấy lời không rõ: "Uống tiếp với... bản vương!"

Ôn Doanh đẩy tay y ra, Lăng Kỳ Yến không chịu buông, còn nắm chặt hơn, ngay cả cơ thể cũng nghiêng về phía hắn, tay len lỏi vào ống tay áo rồi lướt nhẹ lên phía trên, đến tận vạt áo hắn.

"Ngoan ngoãn để bản vương "yêu thương" nào, chỉ cần bản vương vui, sẽ ban tiền tài quyền lực cho ngươi..."

Lăng Kỳ Yến cứ nói linh tinh, Ôn Doanh bình tĩnh nhìn y, Giang Lâm gấp đến mức đổ mồ hôi nhễ nhại, vội gọi hai người đến định đỡ y về phòng, nhưng bị Lăng Kỳ Yến giận dữ đẩy ra: "Cút hết cho bản vương."

Mấy người hầu đó cũng không dám đụng vào nữa, Lăng Kỳ Yến còn đang bám chặt người Ôn Doanh như con bạch tuộc, mê man phun ra mấy lời nói thô tục, hắn lạnh mặt nghe một hồi, sau đó nói một câu "Điện hạ, xin thứ lỗi", rồi bế Lăng Kỳ Yến về phòng ngủ chính dưới ánh mắt chăm chú đầy ngỡ ngàng của đám người Giang Lâm.

Ném Lăng Kỳ Yến lên giường xong, Ôn Doanh xoay người ra hiệu với nhóm người hầu mờ mịt ở sau lưng: "Các ngươi hầu hạ điện hạ thay quần áo nghỉ ngơi đi."

Hắn nhấc chân định rời đi, thì Lăng Kỳ Yến vốn đang nằm lẩm bẩm nãy giờ trên giường bỗng sáp đến, ôm lấy cánh tay hắn, lôi về phía giường.

Trong mắt Ôn Doanh thoáng hiện lên vẻ bực bội, hắn dùng sức giãy khỏi tay y rồi lùi về sau một bước, khom lưng chắp tay: "Điện hạ say rồi, nghỉ ngơi sớm đi, học trò xin cáo lui trước."

Hắn nhanh chân bước ra ngoài, không hề cho Lăng Kỳ Yến cơ hội níu kéo nào.

Đến chỗ vắng người, đầu óc vốn căng thẳng mới dần thả lỏng hơn, Ôn Doanh ôm chặt cái bụng trướng đau, hắn nằm úp sấp lên hành lang không ngừng nôn mửa, ói ra gần hết số rượu vừa uống ban nãy, mùi vị cay nồng và hôi thối tràn ngập trong khoang miệng.

Sau một hồi lâu hắn mới giơ tay lên, lau mạnh miệng mình, rồi cụp mắt xuống, màn đêm yên tĩnh đã che khuất vẻ u ám dưới đáy mắt.

Sáng hôm sau, khi trời vừa tờ mờ sáng, Ôn Doanh lại đến khu nhà chính để tạ tội với Lăng Kỳ Yến.

Lăng Kỳ Yến uể oải dựa vào ghế quý phi uống trà, đêm qua y say rượu, còn ngủ không ngon, lại thêm dậy sớm nên đang rất khó chịu, mệt mỏi cả người.

Ôn Doanh vô tình ngước lên, trông thấy đôi mắt mơ màng phủ hơi nước của Lăng Kỳ Yến, nhìn dáng vẻ lười biếng và hai hàng lông mi không ngừng rung rinh của y, hắn ngừng một lúc rồi mới bắt đầu nói: "Đêm qua điện hạ uống quá nhiều, nếu học trò lỡ đắc tội, ngạo mạn với điện hạ, mong điện hạ thứ lỗi."

Vừa nãy Lăng Kỳ Yến đã nghe nói đêm qua mình bị thằng nhóc này khiêng về, người này còn vô cùng thô lỗ và xấc xược với vị Dục vương điện hạ là y, có gan thật đấy.

"Ngươi đâu chỉ ngạo mạn với bản vương mỗi chuyện này." Lăng Kỳ Yến buột miệng nói, đêm qua y còn chưa gạ được người này lên giường mà đã tự uống say đến bí tỉ, nói không bực bội là xạo, nhưng giờ y cũng hết hứng so đo với người này rồi.

Ôn Doanh cúi đầu không tiếp lời, ánh mắt Lăng Kỳ Yến rơi xuống người hắn, nhìn một lúc lâu. Hôm nay người này đã đổi sang đồng phục của Quốc Tử Giám, hình như là muốn đến thư viện, bèn hỏi hắn: "Đọc sách ở Quốc Tử Giám vui không?"

Ôn Doanh không tán thành, khẽ nhíu mày: "Sao có thể bàn việc đọc sách của thánh nhân vui hay không được, câu này của điện hạ quá ngạo mạn."

Lăng Kỳ Yến phản bác: "Bản vương thấy ngươi là một nhân tài phóng khoáng tự do. Sao lại học theo dáng điệu chua chát của đám thư sinh kia thế? Cái gì mà đọc sách thánh nhân, bàn tới nói lui cũng vì tiền đồ sự nghiệp sau này thôi, nói văn vẻ như thế để làm gì."

Y ghét đọc sách, từ nhỏ đã không thích rồi, cứ thấy mấy con chữ to bằng cái đấu là nhức đầu. Lăng Kỳ Yến không cần dựa vào học tập để tìm kiếm danh lợi nên tất nhiên là không thèm đọc. Dù sao y cũng không hứng thú với việc làm hoàng đế gì đó, đến tranh cũng lười tranh nữa là.

Lăng Kỳ Yến biết tham gia thi cử là con đường tắt duy nhất để đám tú tài nghèo có xuất thân thấp kém như Ôn Doanh thay đổi vận mệnh, nhưng y ghét dáng vẻ làm bộ như nói lời thánh nhân của họ, thổi phồng càng cao càng khiến y cảm thấy dối trá.

Ôn Doanh ngước mắt nhìn y, bình tĩnh nói: "Điện hạ như vậy là do ngài có xuất thân cao quý, nên mới dám nói ngông cuồng, không coi ai ra gì."

Thế mà hắn lại dám thốt ra mấy lời cực kỳ vô lễ này.

Lăng Kỳ Yến cũng không để ý, y mỉm cười: "Ngươi biết xuất thân của bản vương cao quý là được rồi, đây là số mệnh riêng của mỗi người, dù ước cũng chẳng có, không thì ngươi cứ cầu xin kiếp sau được đầu thai vào nhà tốt, hoặc là, ngươi đi theo bản vương, bản vương có thể cho ngươi danh lợi tiền tài..."

Ôn Doanh vẫn im lặng.

Đối diện với vẻ mặt đưa đám của hắn, khóe miệng đang cong lên của Lăng Kỳ Yến chợt cứng đờ, y giơ chân đạp vào lòng hắn: "Cút."

Ôn Doanh vội vàng đứng dậy bước ra ngoài. Sắp ra tới cửa thì Lăng Kỳ Yến quát lên: "Quay lại đây."

Hắn khựng lại một lúc, rồi xoay người đi về phía y.

Lăng Kỳ Yến giơ chân lên, ra hiệu cho hắn: "Chân bản vương bị đau rồi, ngươi xoa bóp giúp bản vương đi."

Ôn Doanh kiên nhẫn ngồi quỳ xuống, ôm lấy cái chân vừa đạp lên người mình, dùng lực vừa phải xoa bóp cẳng chân cho y.

Lăng Kỳ Yến vui vẻ, dựa lưng vào ghế quý phi, hai tay đặt chồng lên bụng, nhắm mắt r//ê//n rỉ thoải mái.

"Ngươi nhẹ tay chút, ừ, ừ, mạnh hơn một xíu..."

Giọng y ngấy đến phiền, Ôn Doanh chỉ làm như bị điếc.

Trong lúc mơ màng, Lăng Kỳ Yến nghĩ, Dục vương điện hạ dễ tính thật, với cái tính nết được đà lấn tới này của Ôn Doanh, nếu đổi thành người khác, thì đã giết quách hắn từ lâu rồi, vậy mà thàng nhóc này còn không biết ơn, thật sự là...

___________________

Tác giả có lời muốn nói

: Chương thứ hai của ngày hôm nay, buổi trưa sẽ có thêm chương nữa, các bạn đừng quên đón đọc nhé (≧◡≦) ♡

Dii có lời muốn r//ê//n: Chuyện là con bé beta tổng (là em) nó vào năm học rồi, chương sẽ được đăng chậm lại.... Yến ơi chú mày cứ mạnh miệng làm càn nữa đi, sau này lại rụt cổ im thin thít như chim cúc c//u thôi....

Hết chương 06.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3: Nỗi niềm khó nói
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7: Nam nhan họa thủy*.
Chương 8
Chương 8: Sóng ngầm phun trào
Chương 9
Chương 9: Cậy sủng mà kiêu
Chương 10
Chương 10: có pass, truy cập baychimcuadang.wordpress.com để giải pass và đọc.
Chương 11: Lạnh lẽo tàn nhẫn
Chương 11
Chương 12: Nhịp thở dồn dập
Chương 12
Chương 13: Miệt mài hại thân
Chương 13
Chương 14: Nổi giận
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16: Dùng hình phạt riêng
Chương 16
Chương 17: Tính tình bạc bẽo
Chương 17
Chương 18: Nốt ruồi đỏ tươi
Chương 18
Chương 19: Nhập mạc chi tân*
Chương 19
Chương 20
Chương 20: Ban chỉ* bằng ngọc bích
Chương 21: Không được trêu chọc ta
Chương 21
Chương 22: Không có gì cả
Chương 22
Chương 23
Chương 23: Tiện tay giúp đỡ
Chương 24
Chương 24
Chương 25: Vô lễ với bề trên (2)
Chương 25
Chương 26: Không hiểu cũng tốt
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31: có H nên được đặt pass, chỉ đăng ở WordPress, các bạn vui lòng sang đó giải pass và đọc. Gợi ý: Thứ mà Lăng Kỳ Yến mang từ trong cung về cho Ôn Doanh dùng. Không hoa và có dấu.
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34: Ghen ghét dữ dội
Chương 34
Chương 35: Không phải nỗi nhục
Chương 35
Chương 36: Phiền chán
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41: Ngày sinh nhật
Chương 41
Chương 42: Mệnh hại người thân
Chương 42
Chương 43
Chương 43: Rất giống tiên đế
Chương 44: Nên trả lại
Chương 44
Chương 45: Trò hề
Chương 45
Chương 46: Lấy ơn báo oán
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ôn Hương Diễm Ngọc
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...