Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ôm Trăng Sáng – Chương 86

Ôm Trăng Sáng

Tác giả: Quy Hồng Lạc Tuyết
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chuyển ngữ: Trầm Yên

............................................................

Hôm sau, khi Vương Điền thức giấc, đệm chăn bên cạnh đã lạnh ngắt, hiển nhiên Lương Diệp rời khỏi đây lâu rồi.

Vu Lang nghe tiếng thì bước vào, cầm theo áo bào màu đen: "Quần áo đã được hun ấm thưa công tử."

"Vất vả rồi." Vương Điền nhận lấy mặc vào.

Theo hành động của anh, vạt áo trước ngực bị kéo ra chút, thấp thoáng những dấu vết xanh tím như dấu răng.

Vu Lang hơi ngạc nhiên, định xem kỹ hơn, tuy nhiên Vương Điền đã mặc đồ xong, che đi toàn bộ những dấu vết ấy dưới lớp áo.

"Sao vậy?" Vương Điền thấy cậu ngẩn người thì cười quơ tay trước mặt cậu.

Vu Lang hoảng loạn cúi đầu: "Bộ đồ của công tử đẹp thật.

Ta chưa từng thấy kiểu dáng này ở Đại Đô."

"Làm bừa đấy." Vương Điền mặc thêm áo khoác, thắt đai lưng rồi vuốt v e chiếc mặt nạ đã được dán ổn thỏa: "Hôm nay ta về hơi muộn, dặn phòng bếp không cần phải chuẩn bị cơm nhé."

"Vâng." Vu Lang hỏi: "Công tử có cần ta đi theo không ạ?"

"Không cần, ngươi theo quản gia Chu đi lo liệu chuyện bên quán rượu đi." Vương Điền nói.

Vu Lang rời đi hơi lưu luyến, bản thân Vương Điền thì không dẫn theo người hầu, một mình vui vẻ thư thái ra khỏi phủ.

*

"Bên này Trọng Thanh ơi!" Tại phòng trà náo nhiệt, có một công tử mặt mày tuấn tú vẫy tay với anh.

"Ta đến muộn rồi ư?" Vương Điền cười đi tới.

Kỳ Minh cười đáp: "Không muộn, không muộn, ta vội muốn gặp cậu nên tới sớm thôi."

"Lạc Hoằng huynh thẳng thắn vậy, trái lại khiến ta xấu hổ rồi." Vương Điền bưng chén trà lên, pha trò: "Lấy trà thay rượu, mời huynh một chén."

"Ha ha ha, không đảm đương nổi, quả thực không đảm đương nổi." Kỳ Minh cười to: "Ngày ấy gặp gỡ tại phủ của thầy, ta và Trọng Thanh chỉ hận gặp nhau quá muộn.

Nếu không phải đang bận việc thì chắc chắn ta sẽ theo cậu về phủ."

Hôm ấy, Vương Điền đến thăm gặp Văn Tông, đúng lúc Kỳ Minh cũng ở đó.

Vì vậy, Văn Tông tiện thể giới thiệu người học trò này của ông với anh luôn.

Mặc dù trước đây Vương Điền đã từng gặp Kỳ Minh nhưng trong thân phận của Lương Diệp, thành thử hai người thân thiết đến mấy cũng bị ngăn cách bởi thân phận vua-tôi, thêm vào là nhiều bất tiện trong hoàng cung.

Bây giờ kết bạn bằng thân phận thật, hiển nhiên sẽ còn thân thiết hơn.

"Được thôi, tối nay hãy về phủ ta, ta mời huynh ăn cơm." Vương Điền đồng ý một cách dứt khoát.

"Ầy, nếu cậu nói vậy thì ta đi thật đấy." Kỳ Minh chỉ vào anh.

Vương Điền cười đáp: "Huynh mà không tới là ta không bao giờ mời huynh nữa đâu."

Hai người uống vài chén trà tại phòng trà, sau đấy cùng nhau đến Quốc Tử Giám.

*

Quốc Tử Giám của Đại Đô chiếm diện tích khá lớn tại phố Quang Lộc phía Đông thành đô.

Cổng lớn nguy nga hùng vĩ.

Vương Điền quan sát câu đối trước cổng, vừa nhã nhặn chính trực, vừa không mất đi khí thế sắc bén, bản thân nó lại chứa đựng phong thái hào sảng phóng khoáng.

Kỳ Minh giới thiệu cho anh: "Đây là câu đối do Phòng Vãn Thần - vị tướng nổi tiếng của tiền triều đích thân đề bút.

Năm ấy, vương triều Đại An tựa mặt trời ban trưa, Phòng Tương đi tuần phía Bắc thấy vùng đất này thiếu trường học nên đã tự mình đốc thúc xây dựng một ngôi trường.

Về sau thế sự xoay vần, chiến hỏa liên miên, thế nhưng thư viện này lại được bảo tồn một cách thần kỳ.

Sau nữa, Hoàng đế Thánh Tổ* xây dựng thêm thư viện Vạn Huyền, cũng chính là Quốc Tử Giám ngày nay."

*Thường là những vị vua đưa triều đại đến độ thịnh trị.

Vương Điền từng thấy tên Phòng Vãn Thần trong ghi chép về các danh tướng trong cung.

Sau triều Lễ, triều Đại An được thành lập.

Trải qua hai đời ngai vàng không yên, khi ấy bậc đế vương đã cao tuổi, chìm đắm trong việc theo tiên hỏi đạo, không màng chuyện triều chính, qua đời vì lạm dụng đan dược.

Đế vương còn thơ bé kế vị, thiên hạ rung chuyển.

Phòng Vãn Thần tiếp nhận nhiệm vụ vào phút lâm nguy, gánh vác giúp vị vua nhỏ tuổi chuyện triều chính, ba lần xuất chinh dẹp yên cơn sóng giữ, nâng vương triều Đại An nguy ngập mối đe dọa lên thẳng đỉnh núi, kéo dài tới tận 369 năm sau.

Chẳng qua, điều khiến người ta bàn luận hăng say nhất trong dã sử chính là mối quan hệ khó bề phân biệt giữa danh tướng này và vị vua nhỏ tuổi mà hắn tự mình nâng đỡ.

Thậm chí có người còn quy tội vua Lệ tiền triều lập nam hậu khiến triều Đại An bị hủy diệt hẳn là do tác phong tổ tiên hơn ba trăm năm trước của ông ấy không đàng hoàng...

Vương Điền và Kỳ Minh vừa đi vào, vừa bàn luận về việc này.

Kỳ Minh nói: "Tuy nhiên theo ta thấy, việc An Lệ đế lập nam hậu chẳng qua chỉ là một cái cớ bị phóng đại thôi.

Từ đời An Linh đế, triều Đại An đã có xu hướng suy tàn.

Thiên tai mấy năm dai dẳng không ngớt, chức quan khắp triều đình rườm rà tạp nham, mầm mống thối nát mọc lên lan tràn.

Hai đời vua liên tiếp đều vô cùng hiếu chiến, nơi nơi phất cờ khởi nghĩa.

Dẫu Phòng Vãn Thần có sống lại cũng khó cứu vãn được đà suy tàn này."

Vương Điền gật đầu tán thành: "Chuyện tình cảm của bậc đế vương luôn dễ liên hệ hơn tình hình triều đình.

Giờ đã qua biết bao năm, ai mà biết được sự thật ra sao? Cũng chỉ là kể lại chuyện cũ."

Tiếng đọc sách lanh lảnh vang ra từ căn phòng.

Hai người vừa đi vừa trò chuyện.

Khi quẹo qua hành lang dài, thấy một cây tùng xanh tươi đang đứng thẳng ngạo nghễ, Kỳ Minh nhớ lại thuở xưa: "Năm ấy, khi cùng học tập tại Quốc Tử Giám, ta và sư đệ luôn thích trèo tường ở đây trốn học ra ngoài.

Cảm giác như mới ngày hôm qua, ấy vậy mà chớp mắt đã đến tuổi nhi lập.

Các bạn học cùng khóa giờ cũng rải rác muôn phương, không còn nghe được tiếng đọc sách năm nào, chỉ thấy duy độc cây tùng xanh đứng thẳng đón gió tuyết."

Vương Điền vỗ vai y: "Đời người là những lúc hợp tan.

Xin chớ buồn thương, bạn thuở xưa đi rồi nhưng vẫn còn những người trước mắt."

Kỳ Minh thấy anh nghiêm mặt chỉ vào mình thì không khỏi cười nói: "Trọng Thanh ơi là Trọng Thanh, cậu đúng là một người kỳ diệu mà."

"Kỳ diệu hay không còn chờ kiểm chứng đã.

Ta không thể cứ nhìn huynh cạn lời cứng họng với cây tùng ở đây mãi được." Vương Điều đùa vui: "Ta tới vì có công chuyện phải làm đó."

"Xem trí nhớ của ta này." Kỳ Minh vỗ tay một phát, rảo bước dẫn anh đi về phía trước: "Cháu cậu năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Không biết Lưu Sách chuẩn bị những sách gì, ta nên hỏi kỹ cậu."

"Tầm năm, sáu tuổi." Vương Điền đáp: "Tạm coi là biết ít chữ, siêu nhát gan, cả ngày nói không nổi một câu."

"Ôi chao, vậy phải mời một người thầy dạy dỗ cẩn thận thôi." Kỳ Minh nói: "Tiểu Lục nhà ta cũng sàn sàn tuổi cháu cậu mà cả ngày ríu ra ríu rít như chim ri, hận không thể lật luôn nóc nhà lên."

Vương Điền nhìn y, hơi hoảng hốt: "Tiểu Lục? Lạc Hoằng huynh có mấy đứa con rồi?"

Kỳ Minh cười tủm tỉm đáp: "Không nhiều lắm, không nhiều lắm đâu.

Ba con gái, hai con trai, bé lớn nhất năm nay đã mười tuổi."

Vương Điền chắp tay ngưỡng mộ.

"Nhắc mới nhớ, nhà cậu có mấy đứa?" Kỳ Minh cười nói: "Hai năm sau là con gái nhà ta đến tuổi bàn chuyện hôn nhân rồi.

Nếu Trọng Thanh không chê thì có lẽ chúng ta thành thông gia được đấy."

"..." Vương Điền nhìn y, một lời khó nói tỏ: "Ta chưa cưới vợ."

Lần này đến lượt Kỳ Minh ngạc nhiên.

Y hỏi mà không thể tin nổi: "Cậu chưa cưới vợ?"

Vương Điền lặng lẽ quay mặt đi.

Bấy giờ, Kỳ Minh mới bất giác nhận ra phản ứng của mình hơi quá đà, bèn ho khẽ một tiếng, nói: "Trọng Thanh phong lưu phóng khoáng, cưới vợ muộn chút cũng không sao."

Vương Điền cười khẽ, lại nghe Kỳ Minh nói tiếp: "Kể ra năm nay Bệ hạ của chúng ta đã hai mươi sáu mà hậu cung vẫn vắng bóng phi tần, dưới gối cũng không có mụn con nào.

Trước đây Thôi Thị nắm quyền, ép buộc bệ hạ đến bước đường này.

Hiện nay Thôi Thị bị lật đổ rồi, Bệ hạ nên nạp phi mở rộng hậu cung, sinh con nối dõi, thế mà giờ vẫn chưa thấy động thái gì, đúng là khiến người ta sốt ruột."

Nụ cười trên môi Vương Điền hơi chững lại: "Nếu Bệ hạ không có con nối dõi thì sao đây?"

"Không được nói những lời này đâu Trọng Thanh à." Kỳ Minh nói: "Bệ hạ đang độ trẻ trung mạnh khỏe, sao lại không có con nối dõi cho được?"

Vương Điền lặng lẽ nhíu mày: "Ồ."

"Ta nghe nói hôm ấy tại điện Nghị Sự, Thôi Thị chỉ ra và xác nhận nhị công tử Thôi Kỳ của nhà họ Thôi đích thực là người con trai thứ mười sáu của Tiên đế, còn có một hoàng tôn không rõ tung tích.

Mặc dù lời nói dối của Thôi Thị đã được nhị công tử nhà họ Thôi tự mình vạch trần nhưng khó ngăn được về sau có người lấy việc này ra để bàn tán." Kỳ Minh lo lắng: "Hiện nay, các thế gia lớn đều đang rục rịch.

Nếu Bệ hạ tuyển tú, nạp con gái thế gia vào làm phi thì sẽ có thể ủi an lòng người, đồng thời lấp kín miệng lưỡi thế gian...!Tiếc rằng thầy đã khuyên can vài lần nhưng Bệ hạ vẫn không nghe lọt tai."

"Chắc là Bệ hạ có dự định riêng." Vương Điền cất giọng lạnh lùng.

"Ngày mai vào chầu, ta sẽ tiếp tục khuyên Bệ hạ cùng thầy." Kỳ Minh vỗ bờ vai anh, cười nói: "Trọng Thanh à, Bệ hạ xem trọng cậu cực kỳ, cậu cũng nên khuyên nhủ Bệ hạ nhiều hơn mới đúng."

Vương Điền nhếch môi: "Ta không xen vào chuyện nhà của Bệ hạ."

"Hồ đồ rồi Trọng Thanh.

Đây đâu chỉ là chuyện nhà của Bệ hạ.

Đây chính là việc nước liên quan đến toàn bộ Đại Lương đó." Kỳ Minh lắc đầu nói: "Việc này tuyệt đối không thể theo tính tình Bệ hạ được."

*

Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi đến chỗ lấy sách.

Bỗng, có một thanh niên mặc đồng phục học sinh Quốc Tử Giám xông ra.

Vương Điền bất ngờ bị đối phương đụng cho lảo đảo.

Đối phương chắp tay qua quýt: "Xin lỗi."

Nói xong đi thẳng không thèm ngoảnh đầu.

"Ý Viễn! Sở Ý Viễn! Sở Canh, cậu đứng lại đó cho ta!" Có người đuổi từ trong phòng ra, bị Kỳ Minh túm chặt.

"Trạch Phàm." Kỳ Minh nhìn người đang trong cơn giận dữ: "Chuyện gì thế?"

Thấy là y, đối phương mới dằn cơn giận nơi đáy mắt xuống một cách miễn cưỡng: "Ôi đừng nói nữa, còn ai vào đây ngoài cậu em họ đằng ngoại kia của ta chứ! Năm nay thi trượt, tốn bao nhiêu công sức mới cho cậu ta vào Quốc Tử Giám được! Kết quả đã trốn học còn bị bắt quả tang...!Khỏi nói về cậu ta đi, vị này chính là..."

"À, vị này chính là người ta từng nhắc với cậu, Vương Điền – Vương Trọng Thanh." Kỳ Minh giới thiệu cho hắn.

Đối phương tầm khoảng hơn ba mươi, mắt nhỏ miệng rộng, để râu, đôi mắt có vẻ hơi kém.

Hắn híp mắt quan sát anh hồi lâu, mới cười nói: "Tại hạ là Lưu Sách – Lưu Trạch của Quốc Tử Giám, nghe danh đại nhân đã lâu, hôm nay gặp không ngờ còn trẻ thế.

Ta vừa mới bị cậu em họ chọc giận đến hồ đồ, cứ tưởng đại nhân là học trò trong trường."

Vương Điền khẽ cười: "Không sao, tại hạ quấy rầy thầy rồi."

Lưu Sách cười mời bọn họ vào, lấy sách mình đã chuẩn bị sẵn ra: "Ngày ấy gặp gỡ chóng vánh, Lạc Hoằng chưa nói rõ với ta nên ta đành chuẩn bị nhiều sách chút.

Cháu nhà đại nhân chắc chưa lớn lắm, vì vậy ta chỉ chuẩn bị sách từ vỡ lòng đến mười tuổi, bên trong có ghi chép của đại nho và bài tập.

Đại nhân cứ chọn những cuốn mình cần là được."

"Làm phiền thầy rồi." Vương Điền cười đáp.

"Đại nhân khách sáo, đây chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức thôi." Lưu Sách khách sáo đáp.

"Được rồi, được rồi, hai người khách sáo qua lại vậy lại khiến ta mất tự nhiên." Kỳ Minh vỗ bàn: "Đừng có một tiếng thầy, hai tiếng đại nhân nữa.

Hôm nay thầm gặp gỡ kết bạn, hai người mà còn thế nữa là ta đi luôn đấy."

Vương Điền và Lưu Sách nghe thì nhìn nhau cười.

Lưu Sách có thể làm bạn với Kỳ Minh, hiển nhiên bởi tính cách hai người bọn họ hợp nhau.

Vương Điền bắt đầu trò chuyện với hắn.

Cả ba cùng tán gẫu rất đỗi vui vẻ từ chủ đề trẻ con vào lớp vỡ lòng cho đến chế độ vận hành cũng như các tệ nạn của Quốc Tử Giám hiện nay.

*

Đến trưa, Vương Điền thấy thời gian hòm hòm rồi, bèn nói: "Ta đã đặt một bữa tiệc nhỏ tại quán rượu Trường Vận, chi bằng chúng ta dời bước nhé?"

Lưu Sách thắc mắc: "Quán rượu Trường Vận? Ta ở Đại Đô bao nhiêu năm nay mà sao chưa từng nghe về quán rượu này?"

"Mới khai trương ít hôm, đồ ăn khá ngon." Vương Điền mèo khen mèo dài đuôi chẳng ngại ngần.

"Nếu Trọng Thanh đã khen vậy thì bọn ta cũng đi trải nghiệm thôi." Lưu Sách cười nói.

Nhìn từ bên ngoài, quán rượu Trường Vận mới khai trương có vẻ chuẩn khuôn phép nền nếp, tuy nhiên khi vào sẽ thấy bố cục và cách trang trí bên trong hơi khác so với quán rượu thông thường.

Nhất là những bức tranh, thơ ca và nội thất đầy phong phạm văn nhân vô tình thấy được đều đơn giản, không hề phô trương.

Tiểu nhị và chưởng quầy chu đáo hiểu ý, đồ ăn đa dạng, tươi ngon độc đáo, tuy không nói ra được điểm khác biệt với những quán rượu khác nhưng cứ khiến người ta thấy tốt gấp bội phần.

Ba người uống khá nhiều rượu, tâm sự tới tận khuya.

Lưu Sách uống đến hứng chí, vung tay gọi chưởng quầy đưa giấy bút tới, lưu loát viết một bài phú Trường Vận.

Kỳ Minh cũng cảm thán vô kể, làm thơ vẽ tranh.

Chưởng quầy ở bên hầu hạ chu đáo với phong thái khiêm tốn điềm đạm.

Hai người cứ thế tặng thơ tranh quý báu của mình cho chưởng quầy.

Lưu Sách được xưng là bậc thầy thơ ca, Kỳ Minh cũng khá nổi tiếng trong giới học trò.

Chưởng quầy nhất thời vừa mừng vừa lo vì được ưu ái, thận trọng bưng xuống, tặng thêm rất nhiều rượu và đồ ăn.

Vương Điền chụm tay áo cười tủm tỉm ngồi trước bàn, đã mường tượng được không lâu sau đó nên xua những văn nhân mặc khách, học trò giám sinh đó tới như xua vịt...!tới tăng doanh thu thế nào rồi.

*

Họ ăn bữa này hết sức thỏa thê, Vương Điền đứng tại cửa quán rượu nhìn hai người họ lên xe ngựa, từ chối ý định gọi người đưa anh về phủ của chưởng quầy, bản thân cầm theo một chiếc đèn lồ ng, bước chầm chậm về phủ nương theo ánh trăng.

Đã tìm xong thầy giáo vỡ lòng cho đứa bé đó, tiện thể đánh bóng tên tuổi cho quán rượu mới khai trương.

Độ quan trọng của tiếng nói người đọc sách có thể sánh ngang dư luận hiện đại.

Tương lai, tác dụng của quán rượu cũng không chỉ giới hạn trong...

Vương Điền hơi say, đỡ tường dừng bước, nhắm chặt mắt lại.

Mặc dù nồng độ cồn của rượu khá thấp nhưng anh trò chuyện vui quá nên uống hơi nhiều, uống mãi đến đêm thì cũng say mèm, bây giờ đi đường cứ như đạp lên bông.

Ám vệ ẩn mình trong chỗ tối theo anh suốt buổi lẳng lặng đáp xuống đất, muốn dìu anh nhưng bị từ chối.

Việc bị người ta theo dõi sát sao mọi lúc khiến Vương Điền khó tránh khỏi đôi phần bực bội.

Có điều, anh say cũng không làm khó người ta, bởi suy cho cùng, họ chỉ nghe lệnh thôi.

Vương Điền phất tay, dịu giọng nói: "Đừng quan tâm ta...!để ta tự đi."

Ám vệ lại lẳng lẳng quay về trong bóng tối.

Vương Điền dựa tường từ từ ngồi thụp xuống, chỉ thấy toàn thân xoay mòng mòng, đầu váng mắt hoa, sau lại không nhịn được cười, bất chấp tất cả mà thở dài.

Anh ngồi tại nền đất lạnh căm, mặc kệ áo choàng trắng như tuyết bị bụi bặm làm bẩn.

Ngọn nến trong đèn lồ ng bên cạnh cháy lách tách.

Vương Điền mệt mỏi mở mắt, dựa lên tường ngẩng đầu ngắm trăng.

Trong men say, mặt anh nóng hừng hực, đầu óc mơ màng, thoáng nhớ về thẻ tập theo năm chưa nạp phí duy trì ở phòng gym của mình, tảng thịt bò bít tết rã đông trong tủ mà mình định đợi buổi tối uống rượu bàn bạc dự án phía Đông thành phố xong sẽ về lót dạ...

Anh nhắm mắt, cười một tiếng rồi mở mắt ra, đỡ tướng định đứng dậy.

Nào ngờ giữa chừng trượt tay, anh hơi lảo đảo, bỗng được người ta đỡ lấy cánh tay.

Giữa cơn say m//ô//n//g lung, anh ngẩng đầu, thấy một gương mặt giống hệt mình, chẳng qua gương mặt ấy lạnh lùng u ám.

Anh nhìn chằm chằm một lúc lâu và nói: "...!Ta còn bộ phim mới xem được nửa."

Lương Diệp bị một câu cụt lủn của anh làm cho sửng sốt.

Vương Điền cười vỗ vai hắn: "Chưa biết kết cục ra sao nữa."

Lương Diệp ôm anh vào lòng, không vui nói: "Lý Bộ nói ngươi không thể uống rượu."

"Chỉ lần này thôi." Vương Điền còn không quên cầm lấy đèn lồ ng dưới đất, lẩm bẩm: "Ngày mai nhớ bảo Vu Lang mang đèn lồ ng về."

Anh cầm theo đèn lồ ng chậm chạp tiến trước vài bước, chợt ngoảnh mặt nhìn Lương Diệp: "Ngươi muốn nạp phi không Lương Diệp?"

Đôi mắt Lương Diệp hơi sáng lên.

Vương Điền híp mắt, siết chặt cán gỗ trong tay, cứ thế nghe Lương Diệp vui phơi phới hỏi: "Cuối cùng ngươi cũng nghĩ thông suốt, chịu vào cung rồi sao?"

Vương Điền suýt nữa quật chiếc đèn lồ ng vào đầu hắn.

Anh thở hắt ra một hơi, nói: "Ta đang nói về những người khác."

Nét cười trên mặt Lương Diệp gần như vụt tắt trong giây lát: "Ngươi muốn khuyên trẫm nạp phi như những người đó?"

"Ngày mai vào chầu, khả năng cao ta sẽ khuyên." Vương Điền khẽ nhíu mày.

Ánh mắt Lương Diệp chợt trở nên lạnh lùng.

Tuy nhiên, ánh mắt Vương Điền còn lạnh lùng hơn cả hắn: "Thế nhưng ta không mong ngươi nạp phi."

Vẻ mặt Lương Diệp hơi dịu xuống: "Ngoài ngươi ra, trẫm sẽ không cưới bất kỳ ai khác, càng miễn bàn đến chuyện nạp phi."

"Đến lúc đó, tất cả mọi người sẽ bắt ép ngươi." Vương Điền nói: "Đây không phải chuyện ngươi nói không là xong."

"Vậy ngươi giao đứa bé kia ra đây đi." Lương Diệp chùng giọng nói: "Chỉ cần trẫm có con nối dõi thì bọn họ sẽ không ép buộc trẫm thêm nữa."

Vương Điền cười khe khẽ thành tiếng: "Lương Diệp à, ý của ta là nếu ngươi dám đồng ý thì đừng hòng gặp lại bất cứ ai, dù là đứa bé ấy hay ta."

Lương Diệp bỗng híp mắt.

"Vết thương lành là lại bắt đầu tính kế ta.

Ngươi mà không bày mưu tính kế thì sao Kỳ Minh dám đề cập về chuyện con vua với ta? Thế nào? Trông mong ta sẽ giao đứa bé ấy cho ngươi ư?"

Vương Điền say khướt chọc vào vết thương trên ngực hắn, ngậm cười nói: "Bớt mơ mộng đi.

Cần đứa bé thì bỏ sâu độc trước, những vấn đề khác thì khỏi bàn...!Ngươi mà không đủ năng lực cáng đáng, dám nạp phi, vậy cũng đừng trách ta lật mặt không quen biết.".

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ôm Trăng Sáng
Chương 86

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 86
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...