Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ôm Trăng Sáng – Chương 7

Ôm Trăng Sáng

Tác giả: Quy Hồng Lạc Tuyết
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chuyển ngữ: Trầm Yên

............................................................

Lương Diệp quơ quơ tay trước người anh, sau đó không chút để ý bắt chuẩn bàn tay phải không bị thương của anh: "Kéo trẫm dậy."

Với gương mặt vô cảm, Vương Điền túm hắn đứng lên.

Anh nhìn hoa lá lẫn bụi đất dính trên vạt áo hắn, chê ghét định buông tay.

Lương Diệp khỏe phát sợ, nào cho anh cơ hội này.

Hắn tiện đà sáp tới bên cổ anh, hít hà: "Ồ, chính là mùi vị này, trẫm có thể nếm thử không?"

Vương Điền chưa kịp trả lời, xúc cảm ướt nóng đã truyền về từ làn da vùng cổ.

Giá rét trong xương kết hợp với tia chớp tóe lửa đồng loạt xộc tới da đầu, Vương Điền không kìm nén nổi nữa, huých thẳng đầu gối vào bụng hắn.

Lương Diệp ăn đau bất ngờ, ôm bụng khiếp sợ ngẩng đầu nhìn anh.

Vương Điền cũng hơi khiếp sợ.

Dựa vào tốc độ phản ứng trước đây của Lương Diệp, lần này phải đến 99% anh đá hụt.

Nụ cười trên mặt Lương Diệp dần trở nên âm u, hắn lạnh lùng nói: "Hay lắm, rất lâu rồi trẫm chưa bị ai đánh đấy."

Vương Điền đã nghe quen tai lời lẽ tàn nhẫn phong cách sếp tổng độc đoán kiểu này, vì vậy nó hoàn toàn không ngăn được cơn phẫn nộ của anh: "Có phải ngươi bị bệnh không thế hả!?"

"Trẫm chỉ thấy thơm thôi." Lương Diệp phát hiện anh giận hơi dữ thì không hiểu lắm, li3m môi như cảm nhận mùi vị sót lại: "Cũng chẳng có mùi vị gì."

Huyệt Thái Dương của Vương Điền bị cơn tức tác động cho giật mạnh.

Mạch não của tên này khác hẳn người bình thường.

Có tên thần kinh nào lại rảnh rỗi đến nỗi li3m cổ người khác chơi!?

Cảm giác không thể làm gì khác ngoài nổi điên với Lương Diệp lại ùa hết lên.

"Ngươi..." Vương Điền hít sâu vài hơi, vất vả kéo lý trí đã nhảy xa ba dặm của mình quay về: "Dẫn ta qua xem bên nội triều."

Li3m cũng đã li3m mẹ nó rồi, nhất định không được để hắn lên cơn uổng phí.

"Trẫm toàn nói lời không giữ lời mà." Lương Diệp hừ khẽ một tiếng từ xoang mũi, xoa bụng, không vui thích lắm.

Những lời tục tĩu Vương Diệp tích góp suốt hai mươi năm chính thức tuôn trào tại khoảnh khắc này.

Nếu ánh mắt có thể giết người, chắc chắn Lương Diệp sẽ bị anh lăng trì đến chết.

Anh lạnh lùng nhìn Lương Diệp hồi lâu, sau đó quay lưng rời đi.

Tảng lớn hoa thược dược nở rộ như dòng nước bị người ta rẽ ra rồi khép lại, mùi thơm hòa quyện vào không khí từng đợt, những lớp hương nhạt ban đầu chồng lên nhau, ngọt ngấy quá độ.

Lương Diệp khoanh tay, híp mắt nhìn bóng dáng Vương Điền rời đi, li3m môi.

"Ngài làm gì khinh nhờn hắn thế chủ tử?" Giọng nói chứa đôi phần khó hiểu của Sung Hằng vang lên đằng sau hắn.

"Trẫm có vậy đâu." Lương Diệp điềm nhiên: "Trẫm mới chỉ nếm thử mùi vị."

"Nếm ra được không ạ? Ngon hơn móng heo chứ?" Sung Hằng tò mò.

Cặp mắt kia của Lương Diệp tỏa sáng như sói đói hung ác tột độ cuối cùng cũng tìm được món ăn yêu thích của mình.

Hắn vươn tay ra, từ từ nắm chặt bóng dáng đang nhỏ dần của Vương Điền ở bụi hoa vào lòng bàn tay, nét cười hưng phấn nở rộ trên mặt.

"Khả năng còn ngon hơn móng heo nhiều."

——

"Bệ hạ ơi, đêm đã khuya rồi...!nên nghỉ ngơi thôi ạ." Vân Phúc quỳ cạnh bàn, khe khẽ nhắc nhở người đang đọc sách.

Vương Điền lật giở thêm một tờ sách sử.

Anh đọc những chữ phồn thể này đến váng đầu, chất giọng hơi trầm lắng vang lên giữa không gian tĩnh lặng: "Hai trăm năm trước, triều Đại An nội loạn, quân phiệt hỗn chiến.

Tộc Lương thị vốn là thế gia đang yên ổn tại phía Đông, vì sao cuối cùng lại xây dựng đất nước ở phía Bắc?"

"Nghe nói năm ấy Lương thị di chuyển từ phía Bắc sang, tiếp xúc nhiều với thị tộc gốc phía Đông là Thân thị, về sau nội loạn nên dứt khoát quay về phía Bắc.

Còn Thân thị kiến tạo ra nước Đông Thần ở phía Đông." Dạo này Vân Phúc cũng theo anh đọc khá nhiều sách, cộng thêm việc y là dân bản xứ, nghe riết thành quen một số chuyện: "Cậu của Thái Hoàng Thái Hậu từng là quốc quân*(= vua) của Thân thị."

Vương Điền nói: "Thái Hoàng Thái Hậu họ Thôi, Trung Thư Lệnh – Thôi Vận là em trai thứ của bà.

Xưa nay hai người luôn lục đục."

"Vâng, đúng vậy." Vân Phúc đáp: "Thôi đại nhân là người liêm chính, ghét cái ác như ghét kẻ thù.

Hồi Tiên đế còn sống, đại nhân từng điều tra ra kha khá chuyện hoang đường của nhà họ Thôi.

Ngài ấy là tấm gương điển hình cho người quyết hy sinh vì nghĩa lớn."

"Quyết hy sinh vì nghĩa lớn." Vương Điền cuốn mạnh quyển sách trong tay, dựa lên lưng ghế, mệt mỏi nhắm mắt.

Tiên đế Lương Hoa không phải con trai ruột của Thái Hoàng Thái Hậu họ Thôi.

Từ hồi Lương Hoa tại vị, Thôi thị đã buông rèm chấp chính, kiểm soát triều đình.

Đến thời Lương Diệp, Thôi thị chính thức lên nắm quyền.

Dưới sự điều khiển của bà ta, dẫu nói vị thế của nội triều và ngoại triều ngang hàng...!nhưng trên thực tế, nội triều áp đảo hẳn dàn đại thần ngoại triều.

Qua một tháng quan sát, Vương Điền phát hiện tác dụng lớn nhất của cấp dưới phe mình chính là cãi nhau, số người có tài thực sự chỉ đếm trên đầu ngón tay, toàn dựa dẫm vào Văn Tông.

Không khó lường trước được tương lai khi ông cụ cưỡi hạc về trời, đến cái giá chống đỡ ngoại triều lung lay sắp sập cũng chẳng gồng gánh nổi nữa.

Về phần hoàng đế điên khùng Lương Diệp, tiếng tăm của hắn trong triều hết sức tệ hại, còn chưa từng nạp bất cứ phi tần nào vào hậu cung.

Duy mình Văn Thái phó là lòng dạ nóng như lửa đốt, Thân thị vốn chẳng có dấu hiệu gì của sự sốt ruột.

Sang đến Thái hậu Biện thị - mẹ Lương Diệp, bà ấy chỉ là một nha hoàn hồi môn được nhà họ Biện đưa vào cung, trời xui đất khiến sinh ra một đứa con trai, lơ ngơ lên làm Thái hậu.

Tại sao Thôi thị không hề sốt ruột, thậm chí không muốn Lương Diệp có đời sau đây?

Hầu hết người phe ngoại triều đều là những bao cỏ thừa lại sau sự chọn lựa của Thái Hoàng Thái Hậu.

Cả binh lẫn tiền đều nằm trong tay nội triều.

Lương Diệp hệt một con rối gỗ bị vô số sợi dây trói buộc tay chân xương khớp, người đứng sau điều khiển có thể ruồng bỏ hắn bất cứ lúc nào.

Muốn vùng lên giữa cục diện trên...!quả là khó hơn lên trời.

Rốt cuộc phải làm sao mới phá được tình thế bế tắc chết tiệt này đây...

Để quản lý công ty, cần có quyền lực; tương tự với việc quản lý quốc gia, suy cho cùng đòi hỏi phải nắm được quyền cầm quân.

Vương Điền mở to mắt: "Tìm Thượng Thư bộ Lại tới đây."

Đêm hôm khuya khoắt, Thượng Thư bộ Lại – Tăng Giới bị người ta túm ra từ ổ chăn ấm áp, đội ánh trăng sáng quắc tung tăng vào cung.

Nửa canh giờ sau, cổng nhà các quan viên bộ Lại lần lượt bị người ta gõ vang, bọn họ cùng vào cung với tâm trạng lo lắng khôn cùng.

Tăng ca.

Tới tờ mờ sáng, cuối cùng Vương Điền cũng thu xếp xong nhiệm vụ.

Anh uống ngụm trà giải khát: "Được rồi, cứ vậy đi, trẫm muốn thấy kết quả trước giờ Tý hôm nay."

Quan viên ngồi dưới trông như chịu tang, đồng loạt nhìn về phía người lãnh đạo - Tăng Giới.

Đây rõ ràng là nhiệm vụ không thể hoàn thành mà.

Bệ hạ lại làm gì vậy?

Cần gấp thứ hoàn toàn vô dụng ấy chi?

Sếp lớn mau nói một câu với Bệ hạ đi!

Tăng Giới thử ngẩng đầu gọi: "Bệ hạ."

Vương Điền bỗng vươn tay đặt lên vai ông ấy, nói lời sâu sắc: "Tăng khanh à, chuyện này cực kỳ quan trọng, quan trọng nhất.

Khanh cũng là lão thần trong triều, trẫm thì còn trẻ, nhân lực sử dụng được có hạn, chỉ đành giao sự vụ cho khanh mới yên tâm được."

Tăng Giới sửng sốt, vẻ khiếp sợ và khó tin hiện lên trong mắt.

Trời thấy mà thương.

Lần trước nói chuyện riêng với ông, Bệ hạ còn bảo rằng "Cái lão xoàng tóc sắp rụng trọc này, ngươi bớt lởn vởn trước mặt khiến trẫm chướng mắt đi".

Trời cao phù hộ!

"Thần – Tăng Giới, quyết không phụ sự gửi gắm của Bệ hạ!"

Các cấp dưới đang sống dở chết dở bên dưới:???

"Trẫm chung sức với các khanh." Vương Điền dành cho Tăng Giới một ánh mắt đảm bảo, nhìn về phía nhóm thần tử cấp dưới kia: "Chuyện lần này thành công, tất cả sẽ được thưởng to!"

Bầu không khí xung quanh đã trở nên sôi nổi linh hoạt như dự kiến.

Trong ấn tượng của bọn họ trước đây, vị Bệ hạ này tính tình quái đản, hung bạo, ưa giết chóc, là một kẻ điên cuồng mà người người né chẳng kịp.

Thế nhưng hôm nay tiếp xúc, bọn họ lại nhận ra điều khác hẳn ——

Vị Bệ hạ trước mắt họ điềm tĩnh, bình thản, thông minh quyết đoán, còn vô cùng giỏi lắng nghe ý kiến của người khác, quả thực chính là người lãnh đạo lòng họ ước mong tha thiết.

Dẫu công việc của họ hiện giờ chỉ bình thường, thậm chí hơi rắc rối khi phải soạn sửa lại giấy tờ...! Nhưng có Bệ hạ ở cùng, bọn họ bỗng được tiếp thêm nhiều động lực đến lạ.

Giữa trưa, vào giờ cơm, Bệ hạ vậy mà cho Ngự Thiện Phòng đưa đồ ăn đầy đủ sắc hương tới, chẳng hề ngại ngần ngồi ăn cùng họ trên bậc thềm trong Chính Sự Đường.

Kiểu bình dị gần gũi gì đây!

Bận rộn đến tận nửa đêm, cuối cùng cũng sửa soạn gần ổn thỏa.

Vương Điền lật xem sổ sách trên bàn, mọi người bên kia bàn dài căng thẳng nín thở, tập trung quan sát anh.

Xem xong tờ cuối cùng, Vương Điền ngẩng đầu, nở nụ cười khẽ với họ: "Làm không tệ.

Hôm nay chư vị ái khanh vất vả rồi, mau về nghỉ ngơi thôi."

Nụ cười tươi tắn mãn nguyện lập tức xuất hiện trên gương mặt mọi người, song song với đó là cảm giác kiêu ngạo khó diễn tả thành lời.

Đoàn người lần lượt rời đi.

Một thanh niên mặc quan phục đi cuối cùng, trước khi ra khỏi cửa, người nọ bỗng quay lại.

Vương Điền đứng dậy từ sau bàn dài.

Anh hơi váng đầu nên dứt khoát ngồi trên bậc thềm để thư thả đôi chút, vừa ngẩng đầu đã chạm mắt với y.

"Thần – Văn Ngọc, xin nhận tội với Bệ hạ." Y chợt quỳ xuống.

Vương Điền thắc mắc: "Nhận tội gì?"

"Xưa giờ thần cho rằng Bệ hạ hoang đường, biếng nhác sống qua ngày, không quan tâm chuyện quốc gia, đức không xứng chức.

Tuy nhiên hôm nay được tiếp xúc, thần mới thấy bản thân nhìn lầm rồi.

Bệ hạ là người khoan hồng nhân hậu, cần cù khắc khổ, xứng đáng là bậc quân vương hiền nhân khó gặp." Văn Ngọc ngẩng đầu, ánh mắt kiên định: "Thần thề chết theo Bệ hạ, nguyện máu chảy đầu rơi vì Bệ hạ!"

Vương Điền sửng sốt một lúc trước lời bộc bạch chân thành chứa chan tình cảm này.

Tiếp đó, anh đứng dậy, đi xuống bậc thang, tự mình đỡ đối phương: "Xưa kia trẫm hoang đường, may mắn thay chúng ái khanh không từ bỏ.

Chỉ mong quân-thần ăn ý, chung sức giúp Đại Lương ta hưng thịnh."

Văn Ngọc kích động đến đỏ bừng mặt, lúc rời đi hai mắt rưng rưng, quỳ lạy thêm lần nữa.

Vương Điền không ngờ chỉ tăng ca một buổi đã thu nhận được thêm đàn em.

Anh về Thư Phòng với tâm trạng rất tốt, tắm gội rửa mặt xong xuôi thì dựa lên đầu giường, lật xem những sổ sách kia.

"Bẩm Bệ hạ, những người được ngài sắp xếp đi mấy hôm trước đều đã gửi tin về." Vân Phúc sáp tới, nói khẽ: "Dục Anh hỏi ngài muốn xem luôn bây giờ hay mai xem ạ?"

"Để mai đi." Vương Điền nói: "Hôm nay trẫm mệt rồi."

- --

Vương Điền bị khó thở đến tỉnh giấc.

Giữa ánh nến tù mù, Lương Diệp cười như ác quỷ mới bò từ địa ngục ra, bàn tay che miệng mũi của anh nhẹ nhàng buông lỏng.

Hắn giữ lấy gương mặt anh: "Dậy đi."

Đã hai ngày nay Vương Điền chưa gặp hắn.

Lúc không thấy mặt hắn, anh được thoải mái cả về thể xác lẫn tinh thần, bây giờ choàng tỉnh lúc nửa đêm cứ như gặp ác mộng.

Anh hất bay tay Lương Diệp, ngồi dậy: "Làm gì?"

Vì mới tỉnh giấc nên trung y của Vương Điền hơi xốc xếch.

Ánh mắt Lương Diệp lưu luyến tại cổ và ngực anh mấy bận: "Trẫm không ngủ được."

Vương Điền bị đánh thức thì vô cùng bực dọc: "Chuyện ngươi không ngủ được liên quan gì đến ta?"

"Ngươi đúng là chẳng tự ý thức được việc tính mạng mình đang nằm trong tay người khác chút nào." Lương Diệp cực kỳ bất mãn với thái độ này của anh, ngoắc tay móc lấy cổ áo anh, thình lình kéo sang bên cạnh, để lộ mảng lớn da dẻ trắng nõn dưới lớp y phục.

"Cũng trắng thật đấy." Lương Diệp nhận xét màu da của Vương Điền, tiếp theo chỉ vào nốt ruồi son chỗ ngực anh: "Trẫm cũng có một cái ở đây."

Vương Điền nhìn hắn lom lom với gương mặt lạnh tanh, kéo lại cổ áo về.

Lương Diệp lập tức hết thích thú, ngạc nhiên hỏi: "Lần này sao ngươi không nổi giận?"

"..." Vương Điền chẳng muốn nhiều lời với hắn dẫu chỉ một chữ, túm chăn định nằm xuống ngủ tiếp.

Anh không nhìn thấy nụ cười dần trở nên âm u của Lương Diệp.

Chưa kịp nằm xuống, Vương Điền đã chợt đau nhức khắp người đến kêu ra tiếng.

Lương Diệp hung hăng nắm lấy cổ tay anh, cho anh xem sâu độc tởm lợm nhấp nhổm dưới làn da.

Hắn ngắm nghía khuôn mặt và đôi môi tái nhợt của anh, thong dong nói: "Trẫm nói – Trẫm không ngủ được."

Vương Điền đau đến mắt hằn tơ máu, nhìn chằm chằm gương mặt ngậm cười của hắn, muốn cất lời nhưng mở miệng chỉ thốt ra được những tiếng t hở dốc đứt quãng.

Nói bằng giọng này...!thà rằng câm mồm luôn còn hơn.

Thời gian khoảng nửa nén hương trôi qua, cơn đau trong cơ thể anh mới dần biến mất, chỉ còn lại sự rệu rã.

Người khởi xướng thì đang dựa vào một đầu giường khác, rút sổ sách anh đọc trước khi ngủ ra xem chơi.

Vương Điền hận không thể cầm súng bắn hắn.

Lương Diệp đứng dậy túm anh lên, nói với thái độ rất chê: "Cả người toát đầy mồ hôi, đi tắm thôi."

Bấy giờ, Vương Điền không thốt ra nổi một chữ, chỉ biết bị hắn kéo lảo đà lảo đảo đi tới bồn tắm sát vách, sau đó bị đối phương thẳng thừng quăng vào bồn tắm cao bằng một người.

Trong tình huống bình thường, chắc chắn anh sẽ đứng dậy được.

Tuy nhiên sâu độc kia quậy một trận đã rút cạn sức lực Vương Điền.

Bất ngờ ngã xuống nước, anh lập tức bị sặc, cuối cùng chỉ còn cảm giác hít thở không thông.

Đệt mẹ nhà mi Lương Diệp!

Có người túm được cánh tay anh, đột ngột nhấc anh lên.

Vương Điền nằm trên sàn gạch rét căm ho khan.

Lương Diệp ngồi xổm bên cạnh, tỏ ra rất khó hiểu: "Sao ngươi yếu thế? Thận hư thì phải bồi bổ nhiều lên."

Vương Điền run run giơ ngón giữa với hắn.

Lương Diệp chộp lấy ngón tay lạnh lẽo của anh, hỏi vô cùng hào hứng: "Thế này nghĩa là gì vậy?"

Vương Điền tái mặt nhếch môi, nói bằng giọng khàn khàn: "Khen ngươi."

Lương Diệp miết ngón tay anh vuốt v e vài lượt, cười nói: "Trẫm không tin."

"Không tin...!thì thôi." Vương Điền bị nền gạch hun lạnh đến khó chịu, cong chân muốn bò dậy, cánh tay chợt bị kéo mạnh.

Ngay sau đó, trời đất quay cuồng, anh bị người ta khiêng trên vai.

Vương Điền nghiến răng hỏi: "Ngươi lại muốn làm gì nữa?"

"Trẫm không ngủ được, đêm nay dẫn ngươi đi tham quan Chính Sự Đường của nội triều." Lương Diệp vác theo anh bước ra ngoài một cách nhẹ tênh.

Bụng Vương Điền va chạm với bả vai hắn, anh suýt thì nôn ra.

Cảm giác yếu mệt do sâu độc đem đến khiến anh cạn cả sức vùng vẫy, đành nhìn chằm chằm hoa văn rồng trên vạt áo Lương Diệp, bực bội lên tiếng: "...!Đêm nay ngươi tới tìm ta là để dẫn ta tới nội triều?"

"Không sai, thật thông minh." Lương Diệp vui vẻ đáp.

"Con mẹ nó! Sao ngươi..." Vương Điền bị vần vò xém bay mất nửa cái mạng, nghiến chặt răng: "...!Không nói sớm?!"

Lương Diệp vui rạo rực vác anh ra ngoài: "Ờm, nãy trẫm quên mất.".

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ôm Trăng Sáng
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...