Chương trước
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ÔM CHẶT ĐÙI BỆNH KIỀU PHẢN DIỆN – Chương 6

ÔM CHẶT ĐÙI BỆNH KIỀU PHẢN DIỆN

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

19

Ân Tiện ôm lấy tôi, đầu ngón tay vuốt tóc dài sau lưng tôi.

"Lâm Vãn Nguyệt, em ngoan một chút, ở lại bên cạnh tôi đi."

"Em không hề có ý định rời khỏi anh." Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh với đôi mắt chân thành.

"Em thừa nhận, em muốn trở về thế giới ban đầu, về mặt tình cảm thì chuyện này cũng tha thứ được mà, đó là nơi em lớn lên từ nhỏ."

"Ở chỗ này em bị Tần T.ử Ngữ ức h.i.ế.p, còn là nữ phụ có kết cục thê t.h.ả.m, em đương nhiên muốn chạy rồi."

"Chỉ là từ khi có anh, em không sợ nữa, em biết anh nhất định sẽ bảo vệ em, em tuyệt đối không muốn rời khỏi anh."

"Về chuyện ra nước ngoài, em chỉ muốn tránh xa Tần T.ử Ngữ và Trần Lạc, em cũng đã nói cho anh biết, không gạt anh, nếu thật sự muốn rời khỏi thì em đã không nói rồi."

Ân Tiện trầm mặc nghe tôi giải thích, vẻ mặt u ám thật lâu mới phun ra một câu: "Nhưng em vẫn muốn trở về thế giới cũ."

Tôi cười khổ: "Em không về được, anh trói em cũng vậy thôi, em là hồn xuyên."

Có lẽ từ Hồn Xuyên đã k1ch thích anh, anh có chút mất khống chế không cẩn thận kéo đến tóc tôi, tôi đau đến phát ra tiếng.

Anh ngay lập tức nới lỏng.

Ánh sáng trong ánh mắt anh biến mất, cuối cùng lấy chìa khóa ra cởi bỏ trói trên chân tôi.

"Em nói không sai, nhưng ở thế giới này em phải luôn ở bên cạnh tôi."

Tôi lập tức gật đầu, nói thật, tính tình Ân Tiện khó chìu, nhưng điều kiện và các phương diện khác của anh đều thuộc hàng top.

Quan trọng nhất là anh rất tốt với tôi, anh bình thường hơn những nhân vật bệnh kiều tôi từng đọc trong sách rất nhiều.

Dỗ dành người khác dỗ đến cùng, tôi khẽ hôn nhẹ lên môi anh.

Mây mù cuồn cuộn trong mắt anh, lòng bàn tay anh giữ c.h.ặ.t ót tôi, cúi người xuống, tôi đột nhiên lại bịt miệng, đôi mắt sợ hãi.

"Không xong, em vẫn chưa đ.á.n.h răng!"

Ân Tiện cứng đờ, sắc mặt âm trầm.

Tôi vội vã đẩy anh ra, lẻn vào nhà vệ sinh.

20

Ân Tiện cởi trói cho tôi, nhưng cũng không có ý định thả tôi đi.

Cố tình trong khoảng thời gian này trường học lại cho nghỉ, cái cớ chính đáng duy nhất để ra ngoài đã không còn.

Rơi vào đường cùng tôi chỉ có thể gọi điện thoại cho Tần phu nhân, bịa ra một lý do giải thích tôi không trở về.

Tần phu nhân không nói gì, chỉ hỏi tôi một câu: "Cậu ta có tốt với con không?"

Tôi cẩn thận suy nghĩ một chút, trả lời: "Rất tốt."

Tôi ăn no uống say ở nhà họ Ân, cân nặng cũng tăng lên một chút.

Nhưng cứ tiếp tục không làm gì hết như vậy, tôi sẽ tự kỷ mất.

Gọi điện thoại xong tôi đi vào phòng bếp muốn lấy một chai nước giải khát, Ân Tiện đứng trước bồn rửa chén đưa lưng về phía tôi.

Nghe được tiếng bước chân của tôi, anh quay lại, vẻ mặt bình tĩnh, hai tay kia lại dính đầy màu đỏ của m á u, tôi sợ tới mức dừng chân.

Đầu óc hiện lên hình ảnh kh ủng bố của bộ phim kinh dị mà anh đã dẫn tôi đi xem đêm đó, khuôn mặt lập tức trắng bệch.

Anh nhìn thấy phản ứng của tôi, giơ tay lên rồi lật chúng lại, mỉm cười ẩn ý.

Anh có vẻ hứng thú, cứ đi về phía tôi như vậy, vết m.á.u từng giọt từng giọt nhỏ xuống sàn nhà.

Tôi cảm thấy như mỗi bước chân của anh đều đang giẫm lên trái tim tôi.

Lý trí nói với tôi rằng hãy bình tĩnh, nhưng cơ thể lại căng thẳng.

Ân Tiện đi tới trước mặt tôi, giơ tay lên tới gần mặt tôi, màu đỏ tươi đập vào mắt làm tôi lập tức ngã ngồi trên mặt đất.

"Tay anh…”

Anh ngồi xổm xuống, tâm tình tốt nở nụ cười: "Cái này hả, anh đang gi/ế/t cá."

"Gi/ế/t cá?".

Tôi đứng dậy bước nhanh đến bồn rửa chén, bên trong có một vài con cá bị mở bụng.

Tôi th ở dốc như trút được gánh nặng, sau đó tức giận trừng mắt nhìn anh: "Anh trêu em à!"

"Anh nào có?"

"Chỉ là m á u cá mà thôi, chẳng lẽ em cho rằng là...", lời sau tôi không muốn nghe, tôi lấy tay che miệng anh lại.

Mắt anh rũ xuống, tiếp đó cảm giác ướt át mấp máy ập tới nơi lòng bàn tay khiến tôi phải rút nó lại với tốc độ ánh sáng, cả người tôi nóng hổi tản ra khí nóng.

Vừa xấu hổ vừa giận: “Anh, anh, lưu manh!"

Anh cười hạnh phúc, còn tôi thì lập tức chạy xa.

21

Tần phu nhân đi rồi, lúc nhận được tin tức này, tôi vẫn đang ở nhà Ân Tiện.

Tôi đứng ngơ ngác tại chỗ thật lâu mới lấy lại tinh thần.

Mặc dù bà chỉ là một nhân vật trong cuốn sách, tôi cũng biết sự thật này, nhưng khi mọi chuyện thực sự phát triển đến bước này, tôi vẫn cảm thấy rất buồn.

Bà là một người mẹ tốt, tình mẫu t.ử thôi thúc bà tìm Lâm Vãn Nguyệt suốt bao năm, đồng thời nó cũng làm bào mòn sinh mệnh của bà.

Trong tang lễ của Tần phu nhân, lần đầu tiên tôi nhìn thấy người nhà mẹ đẻ của bà, gia tộc Lâm thị.

Nhìn thấy cậu của thân thể này, tuy rằng là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng thái độ của ông đối với tôi rất thân thiện, ánh mắt nhìn tôi mang theo từ ái.

Ông nói Tần phu nhân thường xuyên nhắc tới tôi trước mặt ông, tôi là vướng bận lớn nhất của mẹ.

Cậu vỗ bả vai tôi, lời nói thấm thía: "Chuyện của con mẹ con đã nói hết với cậu, con yên tâm, vẫn còn có cậu ở đây."

Tôi gật gật đầu, ánh mắt liếc tới Tần T.ử Ngữ cách đó không xa.

Thấy được ghen ghét lóe lên trong mắt cô ta, còn có cười lạnh.

Tôi bừng tỉnh, thời gian này chỉ lo phía Ân Tiện, nên quên mất Tần T.ử Ngữ.

Trong sách, sau đám tang của Tần phu nhân, lúc Lâm Vãn Nguyệt tiếp nhận di sản của Tần phu nhân thì cô ta đã vứt ra báo cáo ADN kia.

Tôi vô ý thức nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay.

Sau khi tang lễ kết thúc, tôi đi đến phòng Tần phu nhân, có một dì chăm sóc bà đã lâu chỉ vào mấy cái rương trong phòng nói đây là Tần phu nhân để lại cho tôi.

Có đồ trang sức và quần áo.

Từ khi Lâm Vãn Nguyệt bị kẻ thù bắt cóc, mỗi năm bà đều mua quần áo trẻ con, mua suốt mười mấy năm, vẫn luôn để trong phòng.

Nhìn những chiếc rương mà lòng tôi cảm thấy phức tạp, tôi yêu cầu mọi người di chuyển nó đến phòng của tôi.

Tôi mở ra xem, vuốt v e quần áo của mọi lứa tuổi, cảm nhận được nỗi nhớ sâu sắc của Tần phu nhân đối với con gái.

Lật rồi lật, tôi thấy hai tập tài liệu, nội dung bên trong làm cho tôi khiếp sợ.

Ngày tiếp nhận di sản Tần phu nhân, người nhà họ Tần đều đến đông đủ, cậu nhà họ Lâm cũng tới.

Sắc mặt của hai ông bà nhà họ Tần và ba Tần không tốt lắm, bởi vì Tần phu nhân cho tôi rất nhiều, bọn họ muốn tranh thêm nhiều lợi ích cho Tần T.ử Thư, đều bị ông cậu nhà họ Lâm cản hết.

Hết thảy đều tiến hành rất thuận lợi, chỉ là Tần T.ử Ngữ vẫn không có mặt lại đột nhiên xuất hiện, ném ra một bản báo cáo ADN trước mặt mọi người.

Giống như nguyên tác, nói tôi không phải con gái của Tần phu nhân, mà chỉ là con gái riêng của nhà họ Tần.

Sắc mặt mọi người trong nháy mắt biến hóa vô cùng, nhưng tôi vẫn thấy rõ vẻ mặt kinh ngạc của ba Tần và hai ông bà già kia.

Cậu nhà họ Lâm giận dữ, chất vấn ba Tần, ông Tần làm bộ xin lỗi.

Vẻ mặt Tần T.ử Thư không thể tin, Tần T.ử Ngữ mỉm cười thương hại nhìn tôi.

Lặng lẽ nhìn vở kịch trước mặt mình, tôi cười ra tiếng.

Tiếng cười đột ngột làm cho những người khác im lặng lại, dùng ánh mắt nhìn người điên nhìn tôi.

Tôi cầm báo cáo trên mặt đất lật xem, sau đó mạnh mẽ ném lên người Tần T.ử Ngữ.

Mấy người bên cạnh lập tức tiến lên quan tâm, tiện thể chỉ trích tôi.

Tôi lấy hai văn bản từ trong túi ra đưa cho cậu nhà họ Lâm: "Đây là mẹ con để lại cho con, cậu ơi cậu xem một chút đi."

Cậu nhà họ Lâm xem xong, cười lạnh ném văn bản đến dưới chân ông Tần, ông Tần nhặt văn bản lên nhìn, mặt xanh mét trong nháy mắt.

Tần T.ử Ngữ xem xong trong nháy mắt mất đi sức lực, sắc mặt Tần T.ử Thư thì nặng nề.

Đó là giấy giám định quan hệ mẹ con của tôi và Tần phu nhân, vào lúc tôi trở về, tôi lén tìm bệnh viện dưới danh nghĩa nhà họ Lâm để giám định.

Còn có một cái là giám định quan hệ cha con của Tần T.ử Ngữ và ba Tần, Tần T.ử Ngữ là con riêng của ba Tần ở bên ngoài, thời gian giám định là vào mấy năm trước khi tôi trở về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Trong nguyên tác, nữ phụ chỉ mang theo rương đựng trang sức từ đống di vật trong phòng, bỏ rương quần áo kia lại nhà họ Tần, nên cũng bỏ lỡ chứng cứ quan trọng mà Tần phu nhân đã để lại cho cô.

Sai một li đi một dặm.

May thay tôi đã lật xem di vật, bằng không thật đúng là không biết Tần T.ử Ngữ là con riêng của nhà họ Tần, khó trách người nhà họ Tần lại thiên vị một đứa con gái nuôi như thế.

Tần T.ử Ngữ, cô ta còn lớn hơn tôi hai tháng.

Tần phu nhân biết chân tướng lại bất động thanh sắc nhịn xuống, chỉ vì mưu đoạt càng nhiều lợi ích cho con gái của mình, cũng âm thầm chèn ép, muốn Tần T.ử Ngữ vĩnh viễn làm con gái nuôi không có quyền thừa kế.

Văn bản đặt trong di vật cho Lâm Vãn Nguyệt, cũng cho cô ấy quyền lựa chọn.

Nhìn mặt ba Tần, trong lòng tôi cực kỳ tức giận, lấy làm tiếc cho Tần phu nhân.

Lời nói dối bị vạch trần, sự thật bên trong làm người ta buồn nôn.

22

Sau khi trò hề này kết thúc, tôi ở lại nhà họ Tần mấy ngày, sau khi xử lý xong di sản và di vật của Tần phu nhân, tôi đề nghị rời khỏi nhà họ Tần, người nhà họ Tần phản đối.

Đương nhiên không phải vì yêu con gái gì đó, mà vì tôi đang sở hữu khối tài sản đáng ghen tỵ của Tần phu nhân.

Trong tiếng tranh chấp, có một vị khách đến nhà họ Tần.

Ân Tiện sải bước đi về phía tôi, giọng điệu bất mãn: “Không phải nói sẽ về trước bảy giờ sao, quá giờ rồi."

Ánh mắt anh lạnh lùng đảo qua người nhà họ Tần ở đây, không có tính toán chào hỏi, rất không lễ phép, nhưng tôi rất thích.

Thân phận nhà họ Ân của anh làm cho người nhà họ Tần rất kiêng kỵ, ba Tần thay đổi thái độ vừa rồi, muốn giả làm người cha tốt đến lấy lòng tôi.

Tôi biết thật ra ông ta muốn thông qua tôi lấy lòng Ân Tiện để đạt được lợi ích.

Làm sao tôi có thể để ông ta như ý, vì thế trực tiếp muốn đoạn tuyệt quan hệ với ông ta.

Ân Tiện lôi kéo tôi muốn đi, ba Tần mở miệng: "Con bé là con gái nhà họ Tần chúng tôi, thưa Ân thiếu gia."

"Cô ấy họ Lâm, không phải Tần." Ân Tiện trào phúng.

Cha mẹ nuôi của tôi họ Lâm, vừa vặn Tần phu nhân cũng họ Lâm, cho nên tên của tôi vẫn không thay đổi.

"Còn nữa, tôi chỉ nghe theo ý muốn của Lâm Vãn Nguyệt, những người khác không nằm trong phạm vi suy xét của tôi."

Ân Tiện dẫn theo tôi rời khỏi nhà họ Tần, tiện thể đóng gói đồ đạc của tôi mang đi.

Cuối cùng cũng rời đi, tôi thở phào nhẹ nhõm.

"Để bọn họ biến mất hết không tốt sao, sẽ không phiền đến em nữa." Trên xe, Ân Tiện nói một câu khiến tôi đang nằm úp sấp trên cửa sổ xe phải lập tức quay mặt nhìn anh.

Lại nữa rồi!

Động một chút là biến mất này biến mất nọ, dọa người lắm biết không!

"Chỉ là mấy tên hề thích nhảy nhót thôi, đừng tốn sức vì bọn họ."

"Hơn nữa, em có anh rồi, không ai dám phiền n thiếu gia anh đâu."

Ân Tiện cười cười, một tay chống mép cửa sổ xe, hình xăm dây leo trên chiếc cổ thon dài kia giống như đang trèo lên trái tim tôi.

Anh nhìn tôi nói, "Nếu một ngày em rời khỏi anh, anh sẽ hủy diệt hết mọi thứ, bao gồm cả chính anh."

Tôi cảm giác trái tim bị dây leo kia quấn c.h.ặ.t trong nháy mắt.

Nhìn đôi mắt dửng dưng kia, tôi biết anh nói được sẽ làm được.

23

Chuyện nhà họ Tần đã chấm dứt, trước mắt tôi đang ở trạng thái đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Tần.

Chút tính toán đó của nhà họ Tần, đã thành thật hơn nhiều dưới áp lực của nhà họ Ân, cũng nhận rõ hiện thực.

Ở trường, Tần T.ử Thư muốn tìm tôi nói chuyện, tôi đều tránh đi.

Tôi mới không hiếm lạ gì về cái gọi là sự quan tâm của người thân, tôi thích nhìn bộ dáng áy náy của anh ta hơn.

Tần T.ử Ngữ không gây phiền phức cho tôi nữa, cô ta là một người thông minh.

Cốt truyện phát triển dựa theo mạch chính trong truyện, từ lúc rời khỏi nhà họ Tần, tôi cảm nhận được sự thoải mái trước nay chưa từng có.

Không quấy nhiễu tuyến nhân vật chính, cũng đi lên con đường riêng của chính mình.

Tôi đã thay đổi vận mệnh nghèo túng của Lâm Vãn Nguyệt sau khi rời khỏi nhà họ Tần.

Phiền não duy nhất của tôi bây giờ là, mỗi ngày đều nghĩ làm sao để dỗ Ân Tiện.

Sau khi ngã bài, d*c vọng khống chế và chiếm hữu của anh đối với tôi càng ngày càng rõ ràng và nghiêm trọng, tôi biết anh cảm thấy bất an.

Anh sợ rằng tôi sẽ rời đi mà không có bất kỳ điềm báo nào, sợ rằng tôi không còn là tôi nữa.

Bản thân tôi cũng không cách nào xác định, tất cả những gì có thể làm là thuận theo anh, dỗ dành anh.

Chỉ còn vài năm nữa là cuốn sách đến hồi kết, cảnh cuối cùng là đám cưới của nhân vật chính.

Tôi không dám nói với Ân Tiện.

24

Năm năm sau, đám cưới của Trần Lạc và Tần T.ử Ngữ được ấn định trên một hòn đảo phía nam.

Đó là đảo của nhà họ Ân, lúc đầu bọn họ cũng không biết, sau khi xin gặp chủ nhân đảo mới biết là của nhà họ Ân.

Vốn định thay đổi địa điểm tổ chức hôn lễ, nào ngờ Ân Tiện lại đồng ý.

Tôi hỏi anh: "Tại sao anh đồng ý vậy?"

"Tổ chức cho em một bữa tiệc sinh nhật thôi nào." Anh trả lời tôi như vậy, trong đầu tôi đầy nghi ngờ.

Vẫn chưa tới sinh nhật của tôi mà.

"Anh muốn làm gì đấy?"

"Xả giận cho em."

Anh nói trút giận cho tôi, tôi không hiểu, cho đến ngày cưới của nhân vật chính, tôi mới hiểu ý anh.

Anh tổ chức một bữa tiệc sinh nhật hoành tráng bên cạnh đám cưới cho tôi.

Từ địa điểm tổ chức cho tới danh sách khách mời, tất cả đều là những người nổi tiếng và quý tộc, hoàn toàn cướp đi spotlight của đám cưới, trực tiếp đè đầu cưỡi cổ bọn họ.

Không có gì bất ngờ, tôi nhìn thấy sắc mặt khó coi của Tần T.ử Ngữ và Trần Lạc.

Sau đó trên truyền thông còn thêm mắm dặm muối, âm thầm trào phúng một phen.

Tôi lướt tin nhắn trên điện thoại di động, nhìn Ân Tiện bên cạnh cười ra tiếng: "Anh trẻ con thật đấy."

"Em không vui sao?"

"Vui chứ."

Mấy năm nay, Tần T.ử Ngữ luôn muốn chứng minh mình sống tốt hơn tôi.

Tôi không quan tâm, luôn coi thường cô ta.

Con người, trọng tâm của cuộc sống là chính mình, không phải so sánh với những người khác.

Đến khi nhân vật chính kết hôn, tình tiết trong truyện cũng đã hết, đã đi đến kết cục.

Tôi còn lo lắng, có phải khi kết thúc tôi sẽ trở về thế giới ban đầu hay không.

Nhưng không, tôi vẫn ở đây và tiếp tục sống với thân phận Lâm Vãn Nguyệt.

Tôi lại cảm thấy hơi may mắn.

Bởi vì tôi không thể bỏ rơi Ân Tiện, tôi thích anh ấy, cũng đã quen với việc sống cùng anh ấy.

Tôi sợ, tôi sợ rằng tôi thực sự đi rồi, anh ấy sẽ làm tổn thương bản thân mình.

Nghĩ đến đây, n.g.ự.c tôi sẽ đau.

May mắn thay, tôi vẫn có thể ở bên cạnh anh.

"Đang nghĩ gì đó?" Ân Tiện xoay đầu tôi lại.

Lông mày anh khẽ nhíu lại, không vui vì tôi thất thần khi đang bên cạnh anh.

Tôi cười ngọt ngào với anh: "Đang nghĩ về anh đó."

"Nghĩ gì về anh?"

Tôi nhào vào trong n.g.ự.c anh, ôm anh: " Ân Tiện, em muốn ở bên anh mãi mãi."

Bàn tay ấm áp của anh rơi vào sau gáy tôi: “Vậy hãy vĩnh viễn ở bên cạnh anh, không được rời đi."

Tôi nắm lấy tay anh, ngoéo tay, đóng dấu.

Ước định xong, quãng đời còn lại bên nhau đến hết đời.

[Hoàn]

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ÔM CHẶT ĐÙI BỆNH KIỀU PHẢN DIỆN
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...