Nuông Chiều Vô Tận – Chương 997: Rốt cuộc đã làm gì cô ấy?
Nuông Chiều Vô Tận
Năm ngày nữa là giao thừa, sau mấy phen trắc trở, Lê Tiếu được đưa về nhà chính Parma.
Trong thời gian đó, cô không tỉnh lại lần nào.
Lạc Vũ bầu bạn suốt hành trình, cẩn thận chăm sóc cô.
Chiều nay, tại hồ cá sân sau, Thương Tung Hải mặc đồ thường ngồi trên ghế mây lật sách y.
Vân Lệ đứng cách đó không xa, gương mặt gầy đi lộ rõ góc cạnh.
Anh ta nhìn Lạc Vũ, lo lắng hỏi: "Rốt cuộc Tiếu Tiếu bị bệnh gì?"
Lạc Vũ nhìn lại anh ta, khẽ lắc đầu: "Vẫn chưa thể xác định."
"Ông cụ cũng không chẩn ra được?" Vẻ mặt Vân Lệ nặng nề, rất hiếm khi rơi vào thời khắc lực bất tòng tâm như vậy.
Lê Tiếu và Thương Thiếu Diễn mất tích gần một tháng, dù ở Nam Dương hay Parma thì tìm mãi cũng không có manh mối.
Nếu không nhờ một người đàn ông tên Tần Tứ âm thầm thông báo cho Thương Tung Hải, e rằng... mọi chuyện còn nghiêm trọng hơn nhiều.
Lạc Vũ nuốt nước bọt, đôi mắt âm u: "Đông y có thể chẩn đoán bệnh cơ thể, nhưng... không thể xác định bệnh tâm lý. Gia chủ chỉ nói cơ thể mợ Cả không sao, tạm thời không tra được nguyên nhân cô ấy ngủ mãi không tỉnh."
Vân Lệ mím môi, nghĩ mãi không hiểu: "Rốt cuộc... Thương Thiếu Diễn đã làm gì em ấy?"
Chỉ trong hai mươi mấy ngày ngắn ngủi, nếu không phải chịu đựng hành hạ, cô đâu thể nào thành ra như vậy.
Nhưng xét đến mức độ quan tâm của Thương Thiếu Diễn với Lê Tiếu, anh có thể nhẫn tâm ra tay với cô sao?
Lạc Vũ chỉ yên lặng khi đối mặt với câu hỏi này của Vân Lệ.
Không ai biết ở trên hòn đảo biệt lập kia, lão đại và mợ Cả đã trải qua những gì. Nhưng Lạc Vũ hiểu rõ, nếu mợ Cả xảy ra chuyện, chắc chắn lão đại không sống nổi.
Cảm giác này đến từ cô ta tận mắt thấy lão đại ôm mợ khóc lóc, khoảnh khắc ấy rung động không lời nào có thể tả xiết.
...
Bên kia, bệnh viện Hoàng Gia Parma.
Hạ Sâm dựa bệ cửa sổ hành lang, xuyên qua khe cửa nhìn Thương Úc trong phòng bệnh, cau mày phiền lòng.
Thoáng chốc, Cận Nhung ra khỏi thang máy đi đến, sau lưng còn có Vệ Ngang ôm hộp cơm.
"Lão Thương sao rồi?"
Cận Nhung thấy Hạ Sâm thì hỏi ngay, nghiêng đầu nhìn cửa phòng bệnh, nhíu mày theo.
Hạ Sâm ngửa người ra sau, nhắm mắt thở dài: "Anh tự xem đi."
Cận Nhung buồn bực liếc hắn, nghiêng người đi đến trước cửa, vẻ mặt căng thẳng.
Cứa phòng không khép kín, qua khe hở chưa đến 10cm, dễ dàng ngửi được mùi thuốc lá nồng nặc.
Cận Nhung dừng bước, quay đầu nhìn Hạ Sâm: "Cậu ấy hút mấy điếu rồi?"
"Có quỷ mới biết." Hạ Sâm buồn bực day trán, chau mày đành chịu.
Đúng là Thiếu Diễn đã được họ đưa về, nhưng hành vi hiện giờ của anh chẳng khác nào đang cáu giận bản thân, hay là trừng phạt chính mình.
Cận Nhung do dự mấy giây vẫn không dám vào làm phiền. Giờ Thương Úc bất thường, nếu cáu giận ra tay, anh ta không đánh lại.
Hai anh em nhìn nhau. Hạ Sâm nhìn Vệ Ngang hỏi: "Em dâu đã tỉnh chưa?"
Vệ Ngang ôm hộp cơm lắc đầu: "Vẫn chưa, gia chủ đã cho mời chuyên gia Tây y đến nhà chính, định sắp xếp khám toàn diện cho mợ Cả."
"F*ck!" Hạ Sâm chửi thề, dự cảm trong lòng không tốt: "Nếu Lê Tiếu mãi không tỉnh, chắc chắn Thiếu Diễn sẽ không chịu ăn uống."
Cận Nhung bóp trán, bỗng nghĩ đến một chuyện: "Thất Thất ngủ mãi không tỉnh, liệu có phải do lão cáo già Tiêu Hoằng Đạo..."
"Không thể nào." Hạ Sâm ngắt lời anh ta ngay: "Lê Tiếu đâu phải phường thiểu năng, mánh khóe hạ độc không gạt được em ấy đâu."
Cận Nhung phụ họa đồng ý: "Cũng phải."
Hạ Sâm ghét bỏ nhìn sang hướng khác rồi nói với Vệ Ngang: "Đặt hộp cơm xuống đi, cậu về nhà chính trước, có kết quả kiểm tra thì báo lại tôi."
"Được, anh Sâm."
Cận Nhung nhận lấy hộp cơm từ tay Vệ Ngang, thở dài lo lắng: "Thất Thất sẽ không sao đâu."
Hạ Sâm nheo mắt, giọng nặng nề: "Cầu nguyện cho em ấy không sao, nếu không Thiếu Diễn không sống được nữa."
Dứt lời, hắn sải bước đi về phía thang máy.
Cận Nhung khó hiểu nhìn bóng lưng hắn: "Ủa sao cậu đi rồi?"
"Anh canh chừng đi, tôi đi làm vài việc."
...
Cùng lúc đó, biệt thự nhà họ Lê ở Nam Dương.
Đoàn Thục Viện hoảng hốt ngồi ngây người trong phòng khách. Từ lần bị bắt cóc rồi được cứu về, bà nghĩ mãi cứ thấy mọi chuyện là lạ.
Mặc dù bà không hiểu tiếng Myanmar, nhưng cứ đắn đo mãi chuyện này.
Không lâu sau, tiếng bước chân truyền từ sảnh cửa trước, Đoàn Thục Viện tập trung nhìn lại rồi cười: "Tiểu Duyệt à, sao hôm nay lại rảnh ghé qua vậy con?"
Tông Duyệt xách trái cây khẽ cười nói: "Công ty cho nghỉ, con cũng rảnh rỗi nên ghé chơi với mẹ."
Đoàn Thục Viện hòa hoãn lại, vẫy tay gọi cô ngồi xuống: "Dạo này... Tiếu Tiếu có liên lạc với con không?"
"Dạ có." Tông Duyệt nghiêm túc gật đầu: "Hôm trước bọn con còn trò chuyện video mà, sao vậy mẹ?"
Đoàn Thục Viện nhướng mày nửa tin nửa ngờ: "Thật chứ?"
Không phải bà không tin Tông Duyệt, chỉ là bà gọi mãi cho Lê Tiếu mà không kết nối được.
Tính ra cũng đã hơn nửa tháng.
Dù Lê Tiếu có bận cách mấy, cũng chưa từng mất liên lạc lâu như vậy.
Dù cô ở Parma, cũng không có chuyện không liên lạc được mới phải.
Tông Duyệt cụp mắt, ánh mắt lóe lên: "Đương nhiên là thật rồi, con lại gạt mẹ sao. Chẳng phải cuối năm rồi à, Tiếu Tiếu ở Parma bận lắm, nghe em ấy thì con thấy chắc phải qua năm mới mới về được."
Đoàn Thục Viện nhìn cô chăm chú: "Vậy à... vậy con có thể liên lạc với Tiếu Tiếu không, mẹ muốn nói chuyện với con bé."
Tông Duyệt gật đầu bình thản: "Dạ được."
Hành động này loại bỏ đi nghi ngờ của Đoàn Thục Viện.
Tông Duyệt lấy điện thoại trong túi xách ra, vừa nhập mật mã mở máy, lối vào phòng khách đã có bóng người xuất hiện.
"Có phải lần nào cãi nhau em cũng tính chạy về nhà mẹ không vậy?"
Giọng Lê Quân đột ngột vang lên, vai Tông Duyệt run nhẹ, cô đánh rơi điện thoại.
Cô muốn nhặt lên, nhưng động tác gấp gáp nên trượt chân, điện thoại bị cô đạp văng ra ngoài, sau đó đụng vào mặt tường đá cẩm, vỡ màn hình.
Đoàn Thục Viện còn chưa kịp phản ứng: "..."
Tông Duyệt sửng sốt rồi cứng đầu nhìn sang hướng khác: "Em không chạy, lẽ nào còn phải ở nhà quan sát sắc mặt của anh?"
Lê Quân sa sầm đi đến trước mặt cô: "Anh khó chịu với em lúc nào?"
"Nhiều lần rồi."
Đoàn Thục Viện thở dài xoa huyệt Thái dương, vô cùng phiền lòng: "Được rồi A Quân, đừng có bắt nạt Tiểu Duyệt, nhường nhịn con bé đi."
Lê Quân mím môi, âm thầm liếc Tông Duyệt: "Có vấn đề gì chúng ta về nhà hẵng nói. Mẹ, bọn con đi đây."
Không đợi Đoàn Thục Viện nói gì, Lê Quân đã nhặt điện thoại lên, kéo cổ tay Tông Duyệt rời khỏi phòng khách.
Đoàn Thục Viện phiền muộn đỡ trán, thở dài liên tục.
Thật là không có đứa nào khiến bà bớt lo.
Vì chuyện tranh cãi này, Đoàn Thục Viện quên luôn chuyện bà bảo Tông Duyệt gọi điện cho Lê Tiếu.
--------------------------------------------------













