Nuông Chiều Vô Tận – Chương 988: Anh ngược sáng mà đến
Nuông Chiều Vô Tận
Hai đầu hành lang dài, Thương Úc và Tiêu Hoằng Đạo nhìn nhau.
Luận về khí thế, Tiêu Hoằng Đạo đã hơn 50 trông lép vế hơn.
Ông ta cụp mắt che đi sát khí nơi đáy mắt, siết chặt nắm đấm nổi gân xanh: "Cậu đến nhanh thật."
Thương Úc rất lạnh lùng, nhìn đối phương bằng nửa con mắt, bước qua tường đổ điêu tàn, sải chân đến cầu thanh.
Nét mặt Tiêu Hoằng Đạo dữ tợn, ngẩng đầu tỏ ý, mấy mươi người tâm phúc phía sau nhào lên.
Anh làm như không thấy, vẫn vững vàng tiến đến.
Khi tâm phúc nhào đến, trực thăng quanh quẩn trên trời thả dây thang, không ít người mặc đồng phục tác chiến màu trượt xuống.
Những chiếc Marauder hạng nặng khác cũng lần lượt mở cửa xe, số người không đông bằng trăm kẻ tâm phúc của Tiêu Hoằng Đạo, nhưng ai nấy đều trông khỏe khoắn, huấn luyện nghiêm túc, động tác đều nhịp.
Tiêu Hoằng Đạo nhìn chằm chằm ký hiệu trên quần áo của họ, trong lòng suy tính.
Tổ chức lớn nhất Tỉnh bang Ida – Hắc Ưng.
Mà bên kia, đám người xuống từ Marauder lại không phải thành viên của Hắc Ưng.
Doãn Chí Hoành đứng sau lưng Tiêu Hoằng Đạo, cẩn thận quan sát mấy lượt mới cúi đầu sợ sệt nói: "Công tước, đám người kia... hình như là đội cảnh sát đặc nhiệm quốc tế."
Tiêu Hoằng Đạo mím môi sâu xa, không nói gì.
Đội cảnh sát đặc nhiệm quốc tế là tổ chức cao hơn cả Hình cảnh quốc tế, có quyền chấp pháp xuyên quốc gia. Hễ là đội cảnh sát đặc nhiệm quốc tế được điều động, hầu hết là vì khủng bố tấn công hoặc có liên quan đến tổ chức khủng bố.
Gia tộc Childman điều đình chính quyền bao năm, đương nhiên Tiêu Hoằng Đạo biết rõ sự xuất hiện của đội cảnh sát đặc nhiệm quốc tế đại biểu cho điều gì.
Tiêu Hoằng Đạo mãi mới lẩm bẩm: "Thương Thiếu Diễn, cậu không cần mạng Lê Tiếu nữa?"
Thương Úc dừng chân ở bậc tam cấp thứ ba, lạnh lùng khách thường liếc Tiêu Hoằng Đạo cách đó không xa.
Tiếng xe lăn từ ngoài tòa lầu truyền đến, Tiêu Hoằng Đạo nhìn sang, nét mặt lập tức thay đổi.
Ngay phía trước rối loạn, Tiêu Diệp Huy ngồi xe lăn, chếch phía sau là Tiêu Diệp Nham với đôi mắt dại ra đứng không vững, cùng với Tiêu Diệp Ninh ngỡ ngàng.
Phía sau nữa là mấy mươi người giúp việc trong trang viên Childman cùng với tâm phúc của Tiêu Hoằng Đạo, đều bị dẫn vào trong.
Thương Úc cất giọng trầm thấp chẳng gợn sóng: "Cô ấy thiếu một sợi tóc, tất cả người trong trang viên của ông sẽ chôn cùng."
Tiêu Diệp Huy thấp giọng cười: "Cậu cho rằng... ông ấy để ý à?"
Cả đời Tiêu Hoằng Đạo ngồi trên cao, chưa từng bị người ta kìm kẹp như vậy.
Đặc biệt là khi nghe đứa con trai mình gửi gắm bao kỳ vọng lại giễu cợt mình, ông ta giận dữ, lạnh lùng nói: "Phế vật, nếu không phải do mày, Childman sẽ không đi đến bước đường hôm nay."
Khi bắt đầu cùng đường bí lối, mọi oán hận sẽ bùng nổ theo.
Đôi mắt Tiêu Diệp Huy không còn ánh sáng, như mây xám nặng nề chất chồng: "Nếu không phải do ông, tôi cũng sẽ không đi đến bước đường hôm nay."
Cuộc sống u ám của anh ta đều do gia tộc Childman ban tặng.
Đã từng hận, từng oán, từng vùng vẫy, nhưng vẫn khó tránh khỏi số mệnh đã định sẵn.
Anh ta không chỉ ngẫm nghĩ một lần, nếu anh ta chết đi trong trận đại loạn ba năm trước ở biên giới, phải chăng đó chính là kết cục êm đẹp nhất của mình.
Điều mà Thất tử biên giới mang lại, đâu chỉ là ánh sáng, còn có cả hy vọng và quyến luyến.
Lần đầu anh ta biết được, tình như thủ túc vào sinh ra tử, thật sự tồn tại.
Nếu không phải gông xiềng Childman trói buộc nửa đời sau, Tiêu Diệp Huy tin mình có thể là người đứng dưới ánh mặt trời.
Tiêu Hoằng Đạo nhìn Tiêu Diệp Huy lụn bại mà bực bội: "A Huy, con thật khiến ba thất vọng."
"Chắc thế." Tiêu Diệp Huy chán chường thở dài: "Con cũng muốn gánh vác trách nhiệm của Childman, nhưng... quá khó. Ba lôi Tiêu Diệp Nham về gia tộc cũng chỉ vì muốn nó kích thích ý chí chiến đấu của con nhỉ, giờ ngẫm lại, chi bằng ba chọn nó ngay từ đầu."
Đôi mắt lạnh buốt của Tiêu Hoằng Đạo nhìn Tiêu Diệp Nham: "Đứa con do kỹ nữ sinh ra sao có thể gánh vác danh nghĩa Công tước Childman."
Đây chính là Tiêu Hoằng Đạo, với ông ta mà nói, con cái chỉ là con cờ mặc mình định đoạt, nếu không ngoan ngoãn có thể vứt đi bất kỳ lúc nào.
Tiêu Diệp Huy nhắm mắt: "Mẹ con thì sao? Là ba hại chết bà ấy, bà ấy đã làm sai chuyện gì..."
"Ả ta ngu ngốc hết thuốc chữa y như con!" Nét mặt Tiêu Hoằng Đạo vẫn lạnh như băng nhưng pha lẫn giễu cợt.
Khi hai cha con họ trò chuyện, Thương Úc đã lên tầng cao nhất.
Kỵ sĩ tâm phúc cố ý ngăn cản nhưng không nhận được cái gật đầu đồng ý của Tiêu Hoằng Đạo nên đành phải thôi.
Chuyện đến nước này, ai cũng ngầm hiểu, có ngăn cản và tranh đấu thêm nữa, cũng chỉ là thế suy sức yếu.
Sự xuất hiện của đội cảnh sát đặc nhiệm quốc tế đã dự báo kết cục của Childman.
Huống hồ, e rằng bên ngoài tòa lầu còn có đông người hơn. Thương Thiếu Diễn có thể dựa vào sức mình lôi hết người trong trang viên Childman đến Myanmar, thắng bại đã quá rõ ràng.
Cùng lúc đó, trong căn phòng bị niêm phong ở tầng chót, Lê Tiếu đang lau chùi đồng hồ đeo tay, nó được giấu trong bát cơm mang vào.
Thứ được mang vào cùng còn có điện thoại di động trong thịt kho tàu.
Lê Tiếu lại đeo đồng hồ lên tay, cầm khăn giấy lau sạch nước canh trên điện thoại. Sau khi bật máy, cô vào ứng dụng đồng hồ ngay, muốn quan sát thử tình hình sức khỏe của Thương Úc.
Nhưng trang nền xám trắng, mọi ghi chép đều dừng lại vào tám giờ tối qua.
Thương Úc đã tháo đồng hồ xuống rồi.
Lê Tiếu cụp mắt, ngón tay hơi co lại, yên lặng mấy giây mới thoát hệ thống.
"Reng reng..."
Trong phút chốc, điện thoại nhảy rất nhiều tin nhắn, có cả thông báo nhiều cuộc gọi nhỡ.
Cô vẫn chưa mở ra xem thì một cuộc gọi đã đến, là dãy số lạ.
Cô ấn nghe, đầu bên kia thấp giọng hỏi: "Tiểu Thất?"
Lê Tiếu đáp: "Phải, là tôi."
Đối phương trầm ngâm ba giây rồi nghiêm túc trách cứ: "Em thật lớn gan. Tôi đã nói, sẽ hợp tác với M đảm bảo an toàn của họ, em lại..."
Lê Tiếu kẹp điện thoại bằng bả vai, cầm khăn giấy ung dung lai mặt đồng hồ đeo tay: "Nếu em không đến kéo dài thời gian thì họ đã chết rồi."
Bạc Đình Kiêu bỗng im lặng.
Lê Tiếu mím môi: "Bách Minh Dần có thể xúi giục cả đội chấp hành chuyên biệt của anh đầu hàng thì chỉ với Bạc Đình Túc và Tịch La, không thể nào đọ sức với cả một đại đội được."
Bạc Đình Kiêu siết chặt điện thoại, mãi mới khàn giọng hỏi: "Đến bao giờ em mới biết suy nghĩ cho mình vậy?"
"Em nắm chắc rồi mới đến." Lê Tiếu nhìn cơm và thịt kho tàu, cụp mắt hỏi: "Ba mẹ em có bị thương không?"
Bạc Đình Kiêu trầm ngâm rồi thở dài: "Không, rạng sáng nay lão đại Bạch đã dẫn người phá kho vũ khí Liêu Sơn, người nhà em và ba người thầy đều được cứu rồi. Tịch La bị thương nhẹ, không đáng lo."
Nếu không phải đội ngũ của lão đại Bạch dốc sức tiến công, kho vũ khí sẽ không phát nổ.
Mà cả kho vũ khí của Liêu Sơn bị hủy, tạo thành tai nạn thảm thiết, trách nhiệm của Bách Minh Dần rất lớn, khó tránh khỏi bị đưa ra tòa án quân sự.
Lê Tiếu thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng: "Cảm ơn."
Dứt lời, cửa phòng mở ra.
Lê Tiếu cầm điện thoại nhìn sang, trong ánh sáng yếu ớt ngoài hàng lang, Thương Úc ngược sáng mà đến.
--------------------------------------------------













