Nuông Chiều Vô Tận – Chương 976: Bại tướng
Nuông Chiều Vô Tận
Trong nhà hàng chỉ có một người.
Người đó ngồi trước bàn vuông đưa lưng về phía cửa, duỗi thẳng chân, động tác rất phóng túng.
Lê Tiếu ngồi đưa lưng lại với hắn, gọi phục vụ viên đến yêu cầu chén canh trứng, khi gấp thực đơn lại thì nhàn nhạt hỏi: "Người ở đâu?"
"Phía Bắc Liêu Sơn." Dường như đối phương tiếc chữ như vàng.
Lê Tiếu gõ nhẹ lên thực đơn: "Anh qua đây."
Động tác lùa cơm của người đó thoáng ngừng, siết đũa cười lạnh: "Tôi không phải thuộc hạ của cô."
Lê Tiếu không đổi sắc mặt: "Bại tướng dưới tay tôi thì không có sự lựa chọn nào khác."
Đối phương dằn đũa lên bát cơm: "Nếu không phải ban đầu cô hợp tác với Ngô Mẫn Mẫn làm trò bịp bợm, ông đây thua được sao?"
"Binh bất yếm trá." Lê Tiếu nhấn từng chữ.
Nhân viên phục vụ nơm nớp đưa canh trứng cho Lê Tiếu, cẩn thận quan sát bóng lưng người đàn ông kia, nét mặt sợ hãi.
Ông thần này chắc không dây vào được.
Lê Tiếu thong thả cầm muỗng uống canh, không thèm để ý tiếng thở hổn hển tức giận phía sau.
Sau đó, người nọ đập bàn, sải bước ra ngoài cửa, miệng vẫn còn lẩm bẩm: "M* kiếp, sau này cô đừng có rơi vào tay tôi, nếu không chắc chắn ông đây sẽ nổ tung nhà cô."
"Tra ra vị trí cụ thể rồi sớm gửi cho tôi." Lê Tiếu vừa uống canh vừa dặn dò, hoàn toàn ngó lơ lời uy hiếp của đối phương.
Người nọ đá văng cửa nhà hàng, gào lên: "Biết rồi."
Lạc Vũ suýt nữa ra tay: "..."
Cô ta không biết đã xảy ra chuyện gì trong nhà hàng, nhưng khí thế tàn độc trên người này rất nặng nề, na ná như người luôn dạo chơi lằn ranh pháp luật.
Lê Tiếu uống xong canh trứng, để tiền lại rồi chậm rãi ra ngoài.
Gần chạng vạng, không khí xung quanh ngột ngạt, mây đen giăng đầy trời dường như sắp mưa.
Lê Tiếu đứng bên đường ngửa đầu nhìn bầu trời xám xịt: "Minh Đại Lan điên thật rồi sao?"
Lạc Vũ quay lại cạnh Lê Tiếu, cúi đầu nói: "Chắc thế. Nghe Vệ Lãng nói, sắp tới sẽ đưa bà ta về Parma."
"Cô sắp xếp đi, tôi muốn gặp mặt Minh Đại Lan."
Lạc Vũ ngước mắt lên, sau đó nói: "Không cần sắp xếp, dạo này hôm nào bà ta cũng... tìm người trên đường."
Lê Tiếu nhướng mày, kín đáo nhìn sang: "Mỗi ngày?"
"Phải, là ý của gia chủ." Lạc Vũ bước lên trước, thấp giọng: "Trước mắt không thể xác định là tinh thần bà ấy rối loạn hay đang giả điên."
Lê Tiếu mím môi đã hiểu, đồng ý với sắp xếp của Thương Tung Hải.
Có lẽ ông đã cạn hết tình nghĩa, dù Minh Đại Lan luôn miệng gọi A Tôn, nhưng vẫn không níu được lòng thương hại của Thương Tung Hải.
Minh Đại Lan rất ham hư vinh, nếu không phải điên thật, e rằng không thể làm chuyện khù khờ trên đường.
Lê Tiếu lại nhìn bầu trời sắp trút mưa: "Nghĩ cách dẫn bà ta đến con đường này."
"Được, mợ Cả."
...
Nhưng Lê Tiếu vẫn chưa tận mắt chứng kiến cảnh Minh Đại Lan tìm người ở đầu đường thì nước Anh ở bên kia đại dương lại xảy ra tai tiếng đủ chấn động toàn cầu.
Tai tiếng đến từ một đoạn video ghi hình trên truyền hình.
Trong video, người đàn ông mặc trang phục kỵ sĩ màu xanh đậm phủ Công tước đeo mặt nạ hề, giọng nói cũng đã bị biến âm.
Nếu quan sát cẩn thận, người xem sẽ phát hiện, trang phục kỵ sĩ trên người hắn là kiểu đã cũ.
Đối phương trình bày sự thật lão Công tước Childman đã cắt bỏ tử cung phu nhân nhà mình thế nào, và phái người đuổi giết đội kỵ sĩ ra sao.
Sáu giờ sáng Anh, bản tin buổi sáng đều chiếu đoạn ghi hình này.
Truyền thông lan truyền tai tiếng trong giới quý tộc không phải lần đầu.
Nhưng việc này biểu thị thân phận quý tộc của Childman sắp phải đối mặt với khảo nghiệm nghiêm trọng.
Một khi việc làm của lão Công tước Childman được chứng thực, chắc chắn hoàng thất sẽ kịp thời ra mặt thu hồi thân phận quý tộc.
Nhờ có lời đồn đại của dân chúng Anh, nội dung đoạn ghi hình này nhanh chóng dẫn đến sự chú ý cao độ trong và ngoài nước.
Lão Công tước Tiêu Hoằng Đạo đã lâu không lộ diện trước công chúng trở thành đối tượng bàn tán của mọi người chỉ trong một đêm.
Chỉ trong hai tiếng đồng hồ ngắn ngủi, một đoạn video quay bằng điện thoại được tung lên mạng.
Trong video, Minh Đại Lan với tóc tai rối bời, đôi mắt trống rỗng, mặc quần áo vải thô không phù hợp với thân phận, gặp bất kỳ ai trên đường phố Myanmar cũng bắt lấy, còn lẩm bẩm lời gì đó trong miệng.
Ấn tượng của dân Anh với Tiêu Hoằng Đạo rất mơ hồ, nhưng Minh Đại Lan thường xuyên xuất hiện trước ống kính, không ai không biết.
Đường đường là một vị phu nhân Công tước sao lại thành ra thế này, chẳng những trở nên điên khùng, còn mất đi vẻ đoan trang tao nhã.
Năm xưa, Minh Đại Lan là khuôn mẫu khiến không ít phu nhân Anh tranh nhau bắt chước.
Dịu dàng tao nhã, hiền lương thục đức, là quý tộc của quý tộc.
Trong lúc nhất thời, dư luận Anh hoàn toàn dậy sóng.
Trước thì có đội kỵ sĩ tìm được đường sống trong cõi chết của phủ Công tước xuất hiện tố cáo lão công tước, sau lại, phu nhân Công tước bị vứt lại đầu đường Myanmar không người hỏi han.
Dù có nội tình cũng chẳng đáng để đắn đo.
Dân chúng muốn tin điều tận mắt thấy là thật hơn.
Lão Công tước Tiêu Hoằng Đạo gặp phải lên án gay gắt trước giờ chưa từng có. Trước cửa phủ Công tước Childman có một nhóm dân chúng tổ chức biểu tình thị uy.
Không ít người trong số đó giơ bảng, yêu cầu tước thân phận Công tước Childman.
Đây không phải là chuyện bé xé ra to mà là góp gió thành bão.
Mấy tháng nay, nhiều lần gia tộc Childman lên hot search, tiêu hao lòng nhiệt tình của dân chúng.
Nay giới truyền thông đã ra tay, tâm trạng bất mãn của dân chúng với Childman đã lên đến đỉnh.
...
Cùng lúc đó, Lê Tiếu ngồi xếp bằng trên giường xem đoạn video tố cáo của truyền thông, đôi mắt nai thoáng mê man.
Landy.
Dù hắn đeo mặt nạ, giọng đã được xử lý, nhưng Lê Tiếu vẫn dễ dàng nhận ra.
Xung quanh yên ắng, cả bầu không khí cũng ngừng lưu động.
Cô ngồi lặng một thoáng, sau đó gọi điện cho Bạch Viêm: "Chuyện Landy là sao hả?"
Bạch Viêm đang đảo cơm, nghe Lê Tiếu chấn vấn bèn cau mày gõ nồi: "Landy gì?"
Lê Tiếu mím môi im lặng.
Bạch Viêm thả xẻng xuống: "À, cái tên ngoại quốc đấy à?"
Lê Tiếu đáp "ừ". Bạch Viềm cầm lon bia bật nắp khoen: "Lúc ấy để Tiểu Sửu đưa đi. Sao vậy, hắn gặp chuyện à?"
"Đưa đi đâu?"
Bạch Viêm uống bia, nhìn quanh không thấy bóng dáng Tiểu Sửu đâu bèn đáp: "Nghe bảo là hải đảo gì đấy, dân số thường trú chưa đến mười nghìn, ngoại trừ Diêm vương thì không ai tìm được."
Câu cuối là lời kiêu ngạo Tiểu Sửu vỗ ngực khẳng định.
Nghe vậy, Lê Tiếu cúp máy.
Cô biết đại khái vị Diêm vương kia là ai rồi.
Hải đảo với dân số thường trú chưa đến mười nghìn vẫn có thể tìm ra được Landy, rốt cuộc anh đã bắt đầu triển khai từ bao giờ mà có thể qua mắt được cô?
Lê Tiếu lại bật video, Landy sốt ruột cầu thắng, cho nên đồng ý ra mặt tố cáo Tiêu Hoằng Đạo, e rằng video này chỉ là thả săn sắt bắt cá rô.
"Cốc cốc..."
Có tiếng gõ cửa bên ngoài, Lê Tiếu nói mời vào, Lạc Vũ ló đầu nói: "Mợ, Tiêu Diệp Huy muốn gặp mợ."
--------------------------------------------------













