Nuông Chiều Vô Tận – Chương 859: Kỳ lạ
Nuông Chiều Vô Tận
Buổi trưa, Lê Tiếu ở lại công ty dùng cơm với Thương Úc.
Đồ ăn vẫn là Thủy Tinh Uyển mang tới dựa theo thực đơn của cô.
"Mấy ngày nữa chúng ta đi khám sức khỏe lại đi, tiện thể xem xem chỉ số bạch cầu của anh đã trở lại như bình thường chưa." Lê Tiếu nhìn bát canh đuôi bò trên bàn, từ tốn nói.
Thương Úc tao nhã nuốt đồ ăn xuống, mấp máy môi, nghiêng đầu nhìn cô: "Ngày nào?"
Vẻ mặt Lê Tiếu thoáng thay đổi, nhưng bình thường lại rất nhanh: "Em sắp xếp xong sẽ nói với anh."
Kỳ lạ.
Bình thường Thương Úc rất ít khi hỏi chi tiết, mọi khi đều là cô nói gì anh đều đồng ý vô điều kiện.
Lần này...
Lê Tiếu ngậm thìa liếc nhìn anh. Anh đang gắp thức ăn cho cô với vẻ mặt tự nhiên, không để lộ manh mối gì, giống như chỉ buột miệng hỏi.
Anh hơi nhướng đôi mày rậm, trong đôi mắt sâu thẳm ẩn giấu cảm xúc không tan: "Sao lại nhìn anh như vậy?"
Lê Tiếu lắc đầu, không tiếp lời anh.
Ánh mắt Thương Úc quá sâu và chăm chú, có thể nhìn thấu tất cả mọi việc.
Lê Tiếu nghi mình đã bị lộ tẩy, nhưng không có chứng cứ.
...
Có lẽ tự biết sai, cô đã ở lại trụ sở của Diễn Hoàng cả ngày.
Hơn một giờ chiều, cô mệt rã rời, nên dựa vào tay ghế sofa, vùi nửa mặt vào khuỷu tay, không lâu sau liền ngủ mất.
Phòng làm việc yên tĩnh đến nỗi chỉ nghe tiếng vận hành của điều hòa.
Thương Úc nhướng mi nhìn về một góc sofa với vẻ nghiền ngẫm, không biết đang nghĩ gì.
Điện thoại di động trên bàn làm việc rung lên, anh cầm lên rồi đi ra khỏi văn phòng.
Sát vách, anh bắt máy, bên tai truyền đến giọng điệu ngả ngớn của Hạ Sâm: "Đang bận sao?"
"Có chuyện gì?" Thương Úc bước đến gần cửa sổ sát đất, đút một tay vào túi, nhìn xuống đường phố sầm uất bên dưới.
Hạ Sâm cười, nói thẳng vào vấn đề: "Tối nay gặp nhau được không?"
Thương Úc nheo mắt: "Được."
"Tám giờ, Bồ Ngân."
Hai anh em cúp điện thoại, Hạ Sâm lại gửi tới một tin nhắn: "Đi một mình."
...
Ở một nơi khác, hai ngày nữa Minh Đại Lan sẽ lên đường sang nước ngoài.
Bất kể bà ta nghĩ gì, với tư cách là một phu nhân Công tước, việc giúp duy trì các mối quan hệ đã trở thành thói quen hàng ngày.
Andrew sắp tranh cử Nghị trưởng nhiệm kỳ tiếp theo. Nếu tranh cử thành công, gia tộc Andrew sẽ kiểm soát toàn bộ Hạ nghị viện, thân phận của họ chắc chắn sẽ tăng lên.
Lúc này, Minh Đại Lan đang ngồi trên ghế cung điện, nhìn bà Doãn đang thu dọn hành lý cho mình, vẻ mặt rất thờ ơ.
"Phu nhân, bà nhìn xem tôi có bỏ quên gì không?"
Là người hầu kinh nghiệm trong nhà, bà Doãn đã phục vụ kể từ khi Minh Đại Lan chuyển đến phủ Công tước.
Minh Đại Lan hoàn hồn, lắc đầu: "Không, rất tốt."
Bình thường bà Doãn không phải là người nói nhiều, dù nhận ra Minh Đại Lan có tâm sự cũng sẽ không vượt quá phận sự mà lắm mồm.
Minh Đại Lan lên tiếng trước: "Mấy ngày nữa khi tôi không có mặt ở đây, nếu trong nhà có chuyện lớn nhỏ gì, bà nhớ nhắn tin cho tôi."
Bà Doãn giữ kẽ đứng dậy, bình thản gật đầu: "Vâng, thưa phu nhân."
Dễ nhận thấy đây giống như chuyện thường ngày với bà.
Minh Đại Lan liếc nhìn nụ cười hiền hậu của bà, hỏi bâng quơ: "Gần đây Tiểu Nham đang làm gì vậy?"
"Hình như cậu Hai rất bận, mấy ngày gần đây đều đi sớm về muộn." Bà Doãn trả lời đúng quy củ, ngẫm nghĩ một lát lại nói tiếp: "Hôm đó tôi nghe lão Doãn nhà tôi tôi, có khả năng cậu Hai muốn ở lại nước Anh, không trở về Nam Dương."
Minh Đại Lan không có biểu hiện gì: "Diệp Huy thì sao?"
Bà Doãn liếc nhìn bà ta, sau đó vội cúi đầu xuống: "Phu nhân, chuyện của cậu Cả tôi không rõ lắm."
Minh Đại Lan mím môi, mặc dù không thể hiện sự bất mãn ra mặt, nhưng nét dịu dàng trên mặt đã nhạt đi rất nhiều: "Bà có rảnh thì mang cho Diệp Huy trà chiều. Hôn lễ của nó sắp đến rồi, bà chăm sóc nó cho tốt nhé."
"Tôi biết rồi, phu nhân yên tâm."
Minh Đại Lan day day huyệt Thái dương, nhẹ giọng thở dài: "Bà lui xuống đi."
Bà Doãn đi ra cửa, đứng trong hành lang ngoái nhìn cửa phòng khép kín, lắc đầu rồi bước nhanh lên tầng hai.
Phu nhân đã sống an nhàn sung sướng nhiều năm, nào còn đích thân xuống bếp nấu thuốc, làm bánh gì.
Thật ra, trà chiều mang cho cậu Cả đều do bếp sau làm.
Bà Doãn là người hầu, đã nhìn thấy nhiều nên cũng không cảm thấy ngạc nhiên.
Người trong nhà này, nhìn có vẻ như anh em quý trọng nhau, vợ chồng hòa thuận, nhưng thực chất là sóng ngầm cuồn cuộn.
...
Ngày hôm sau, Lê Ngạn lần đầu xuất hiện ở biệt thự Nam Dương.
Lạc Vũ vừa nhìn thấy anh liền vô thức nhìn ra sau lưng anh băn khoăn.
Cô Mạc không đi cùng sao?
Lê Ngạn mặc áo khoác màu xanh ngọc, ưỡn ngực ngẩng đầu, đứng ngay ngắn trước cổng biệt thự: "Xin hỏi... Tiếu Tiếu có ở đây không?"
Lạc Vũ: "..."
Anh không biết tôi hay là mất trí nhớ vậy?
Dùng từ thật khách sáo, còn xin hỏi.
Lạc Vũ lấy lại tinh thần, nhích sang bên một bước: "Mời anh đi theo tôi."
Lê Ngạn vô cùng lịch sự gật đầu: "Phiền cô rồi."
Lạc Vũ trợn mắt nhìn anh, cứ cảm thấy cậu Hai nhà họ Lê hôm nay vô cùng câu nệ.
Cô ta mang tâm trạng nghi ngờ, dẫn Lê Ngạn đi vào phòng khách.
Cùng lúc đó, Lê Tiếu đang thong dong từ trên lầu đi xuống.
Hình như cô vừa tắm xong, tóc mới khô được phân nửa, gương mặt xinh đẹp hơi phiếm hồng, trông sắc mặt không tệ lắm.
Lê Ngạn đứng ở giữa nhà, nhìn bộ ghế sofa bằng da thật có giá hơn một triệu, rồi quay đầu nhìn những bức tranh nghệ thuật trên tường, có chút không dời mắt nổi.
"Anh Hai." Lê Tiếu vuốt tóc, nương theo ánh nhìn của Lê Ngạn, hiểu ra, nhíu mày: "Anh thích thì lấy đi."
Lê Ngạn nuốt nước bọt, phất tay cười ngượng: "Không cần, anh chỉ xem thôi."
Bộ anh điên sao? Đây là nhà của Thương Thiếu Diễn, biệt thự Nam Dương.
Dù anh có một trăm Mạc Giác cũng không dám lấy đi một cọng lông tơ ở đây.
Lê Tiếu cảm thấy buồn cười, tìm cớ đẩy Lạc Vũ ra, sau đó dẫn Lê Ngạn xuống phòng thí nghiệm dưới tầng hầm.
Trong phòng thí nghiệm khá yên tĩnh, không có vệ sĩ tuần tra qua lại ngoài cửa, trạng thái mất tự nhiên của Lê Ngạn lập tức thả lỏng rất nhiều.
Không phải anh chưa từng thấy việc đời, cái chính là biệt thự Nam Dương canh phòng rất nghiêm ngặt, khắp nơi đều có vệ sĩ đeo súng đi qua đi lại. Lê Ngạn có cảm giác như mình đang đi vào hang ổ của một đại ca xã hội đen nào đó.
Lê Tiếu dùng đầu gối đẩy cái ghế đến trước mặt Lê Ngạn, rồi cầm con dao phẫu thuật cỡ nhỏ trên bàn lên hí hoáy: "Anh làm xong việc rồi à?"
Lê Ngạn đang nhìn ngó xung quanh, nghe thế liền dương dương tự đắc: "Tất nhiên là xong rồi. Với sức ảnh hưởng của anh Hai em trong giới nghệ thuật, có được vài bức tranh cổ nổi tiếng của châu Âu dễ như trở bàn tay."
Lê Tiếu để dao xuống, ngẩn người nhìn về nơi nào đó.
Hồi lâu sau, cô giãn mi tâm, lại nhìn về phía Lê Ngạn: "Tranh đâu?"
"Anh để trong phòng lưu trữ." Lê Ngạn: "Khi nào em cần, anh sẽ đưa cho em?"
Mắt Lê Tiếu sáng lên, ý cười dần sâu: "Không cần đâu, chiều nay em sẽ cho người đi lấy."
--------------------------------------------------













