Nuông Chiều Vô Tận – Chương 1296: Chị dâu, có phải em khỏi bệnh rồi không?
Nuông Chiều Vô Tận
Thương Úc hỏi lại: "Có gì không được?"
Hạ Sâm không lên tiếng, chủ yếu vì không biết nên nói gì.
Ngẫm nghĩ thật kỹ, dường như giao Thương thị cho Thương Dận là đạo lý mười mươi.
Cậu bé là con trai cả của Thương Úc và Lê Tiếu, là thái tử gia của Thương thị, còn là người nối nghiệp của bá chủ Nam Dương.
Dù cho trong tương lai, Lê Tiếu có sinh thêm mấy người con, địa vị và thân phận của Thương Dận vẫn vững chắc không thể rung chuyển.
Có là thiên kim Thương Khởi cũng không.
Không lâu sau, hai người họ hút thuốc xong thì đến khu vui chơi sân sau.
Hạ Ngôn Y đang ngồi chơi ngựa gỗ xoay tròn với người giúp việc. Thương Dận kéo Hạ Ngôn Mạt đến trước một gian hàng ném bao cát đập ngã búp bê. Người giúp việc làm chủ hàng cung kính hỏi họ muốn chơi gì.
Thương Dận cụp mắt nhìn Hạ Ngôn Mạt thấp hơn mình nửa cái đầu rồi nhìn dãy búp bê trên tấm bản. Ở giữa là búp bê barbie màu trắng.
Thương Dận nắm chặt tay Hạ Ngôn Mạt: "Em gái, chúng ta chơi cái này được không?"
"Dạ được." Hạ Ngôn Mạt buồn bực nhìn bao cát trên bàn, sau đó nhón chân lấy một bao đưa cho Thương Dận: "Anh dạy em đi."
Hai bé con đứng trước gian hàng, một người ném một người nhìn.
Hạ Ngôn Mạt đáng yêu nhưng không yếu ớt, học theo tư thế của Thương Dận, dùng sức ném bao cát về hướng kệ, đập vào gáy người giúp việc.
"Xin lỗi chú, không phải em gái cố ý đâu."
Thương Dận vội tiến lên một bước, lấy thân mình chắn cho Hạ Ngôn Mạt.
Người giúp việc cũng ngạc nhiên, xua tay nói luôn miệng: "Không sao, không sao, Dận gia đừng xin lỗi, búp bê này cho hai cô cậu, là của cô cậu hết."
Thương Dận chau mày: "Chúng tôi không ném trúng, không thể lấy được."
Người giúp việc ho khẽ, thầm nghĩ trong tương lai, cả Thương thị đều là của cậu, mấy con búp bê này thì nghĩa lý gì.
Nhưng vì tuân thủ công việc của một chủ tiệm, người giúp việc lại đưa bao cát để hai bé tiếp tục đùa nghịch.
Sau ba lần, Thương Dận ném trúng búp bê màu trắng, ôm búp bê đưa cho Hạ Ngôn Mạt: "Em gái, cho em này."
Hạ Ngôn Mạt ngọt ngào nói cảm ơn, ôm búp bê như báu vật, buổi tối đi ngủ cũng đặt ở đầu giường, hơn nữa còn không cho người khác đụng vào.
Hạ Sâm đứng cách đó không xa tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình Thương Dận tặng búp bê cho Hạ Ngôn Mạt.
Rõ ràng Thương Dận vẫn chưa đến bốn tuổi, nhưng tính cách chu đáo và suy nghĩ cặn kẽ thật sự rất ưu tú.
Lại nhìn Hạ Ngôn Y cưỡi ngựa gỗ cười ngây ngô, Hạ Sâm vuốt mặt buồn bực, nghi ngờ nếu giao lại sòng bạc Thành Tây cho thằng oắt này, chưa đến ba năm sẽ phá sản mất.
Hạ Sâm không khỏi bắt đầu ngẫm nghĩ... nếu thật sự không được, hắn làm phẫu thuật nối lại ống dẫn tinh, sinh thêm mấy đứa, chí ít có thể chọn được người thừa kế ưu tú.
Đương nhiên, lúc này Hạ Sâm đâu biết, Hạ Ngôn Y trong tương lai không hề lệch lạc hay là một cậu ấm ăn bám. Con trai của vua sòng bạc Thành Tây, anh em của thái tử gia Thương thị, sao có thể không có thực lực?
Nhưng có thực lực, không đồng nghĩa là có may mắn. Hạ Ngôn Y trưởng thành tốt đẹp mọi mặt, chỉ riêng đường tình lận đận.
Đến năm hai mươi bảy tuổi, Hạ Ngôn Y bưng ly rượu khóc lóc hỏi Hạ Sâm: "Ba, nếu cả đời này con không kết hôn, ba mẹ có tha thứ cho con không?"
Vì mối tình thời niên thiếu, cả đời sau Hạ Ngôn Y không lập gia đình.
...
Thoáng chốc đã sang năm mới.
Hôm nay nhà chính Thương thị vô cùng náo nhiệt. Buổi trưa, mọi người tề tụ ở Nguyệt Trai Đường ăn bữa cơm đoàn viên.
Lê Tiếu mặc cho ba bé áo quần giống nhau, cô cũng mặc đồ cho mẹ con cùng kiểu. Một nhà năm người chậm rãi vào phòng ăn.
Doãn Mạt thấy bốn mẹ con mặt đồ giống nhau, lập tức hâm mộ nói: "Ông xã, chiều nay chúng ta cũng mua đồ gia đình đi."
Hạ Sâm tức giận hừ một câu: "Đừng mua cho anh, muốn thì tự em mặc đi."
Doãn Mạt cau mày: "Anh làm mất hứng quá."
"Mặc mặc mặc, mua mua mua, lát đi mua!"
Hạ Sâm lạnh lùng nhìn Thương Úc mặc đồ đen, đợi anh ngồi xuống mới thấp giọng cười nhạo: "Sao thế? Lê Tiếu không mua đồ gia đình cho cậu à?"
"Có mua." Anh cụp mắt uống trà, hỏi lại: "Hâm mộ à?"
Hạ Sâm giễu cợt: "Ông đây hâm mộ cái gì! Nếu mua thì sao cậu không mặc? Sợ người ta không nhận ra à?"
Thương Úc hời hợt đáp: "Cô ấy không thích."
Lê Tiếu không thích anh mặc đồ màu nào khác màu đen, cũng sẽ không ép anh mặc mấy bộ đồ gia đình ngây ngô.
Hạ Sâm kín đáo nhìn Doãn Mạt: "Em nghe chưa?" Vợ người ta đâu có ép chồng mặc "đồ quái gở" đâu.
"Đúng, đúng." Doãn Mạt gật đầu như thật: "Đúng là Diễn gia không phù hợp mặc đồ gia đình."
Hạ Sâm: "..."
Nói chuyện với không khí!
...
Đêm giao thừa, đèn đuốc trong nhà chính sáng rực.
Thương Tung Hải mặc Đường trang đứng trên hành lang sân sau cảm khái vô vàn.
Sân sau cứ truyền đến tiếng cười nói không ngừng. Ngôi nhà đã trên trăm năm này lâu lắm rồi không náo nhiệt như thế.
Vệ Ngang yên lặng đứng cách đó mấy bước, từ góc độ của anh ta có thể thấy ý cười bên môi Thương Tung Hải.
"Nhanh chóng chỉnh lý lại danh mục cổ phần sản nghiệp Thương thị."
Vệ Ngang bình tĩnh lại, lập tức cúi đầu nói: "Vâng, thưa ngài, có tính luôn dòng thứ không?"
"Tất cả." Thương Tung Hải xoa Phật châu, nhìn màn đêm dày: "Danh sách cổ phần phải cụ thể với từng người."
Vệ Ngang chuẩn bị lui ra, nhưng vừa mới xoay người, quản gia Tiêu đã hốt hoảng chạy đến: "Ông chủ, ông chủ, cậu Hai có chuyện rồi."
Thương Tung Hải nghiêng người nhìn Vệ Ngang, lấy mắt kiếng xuống, bóp trán: "Cậu đi xem thử có chuyện gì."
Vệ Ngang làm theo lời, nhưng quản gia Tiêu cố ý muốn Thương Tung Hải qua đó: "Ông chủ, nếu ngài rảnh rỗi, vẫn tự nên đi xem thì hơn, cậu Hai..."
Hiên nhà vườn thuốc sân sau, khi Thương Tung Hải đi đến, nghe thấy tiếng kêu gào, nói năng lộn xộn, chắc chắn là Thương Lục.
"Chị dâu, nhìn tôi này nhìn tôi này, có phải bệnh của tôi đã khỏi rồi không" Động tác của Thương Lục khá buồn cười, ngồi ngay đơ trên thảm bên bàn trà, tay để tư thế đầu hàng, trong ngực anh ta là Thương Khởi xinh đẹp.
Không biết sao cô bé lại leo vào ngực Thương Lục, còn phát âm không rõ gọi anh ta: "Chú... chú..."
Thương Lục không dám nhúc nhích. Nhưng anh ta phải thừa nhận, dù Thương Khởi là con gái, nhưng cô bé tiếp cận lại không khiến anh ta phát bệnh.
Thương Lục run rẩy đưa ngón trỏ ra, dáng vẻ như anh hùng can đảm chọc khẽ vào mu bàn tay của Thương Khởi. Nôn mửa và mẩn đỏ như dự đoán cũng không xuất hiện.
Không chỉ Thương Lục, cả Thương Úc, Lê Tiếu và Hạ Sâm cũng nhướng mày ngạc nhiên.
"Cmn, cuối cùng ông đây cũng khỏi bệnh rồi!" Thương Lục vừa muốn khóc vừa muốn cười, tâm trạng phức tạp như nếm đủ năm vị ngọt chua cay mặn đắng.
Anh ta không ngừng chọc vào gương mặt và cánh tay Thương Khởi, đôi mắt càng lúc càng đỏ.
--------------------------------------------------













