Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nuông Chiều Riêng Em – Chương 48

Nuông Chiều Riêng Em

Tác giả: Em gái Diệp Tân dù có điểm dựa dẫm cha mẹ cùng anh trai, nhưng ở bên ngoài vẫn là một chị gái mang nhóm máu A.
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong bữa cơm tối, mấy mẹ con nói chuyện Tần Thận và Tần Diệp Tân dọn ra ở riêng với cha Tần, ông nghe xong cũng không lập tức lên tiếng, chỉ là ánh mắt nhìn Tần Thận thêm phần ý vị sâu xa.

Trong thâm tâm Tần Khánh vẫn hi vọng Tần Diệp Tân sẽ ở bên vợ ông nhiều hơn, nhưng thấy thái độ đồng tình của Diệp Tình với việc này, ông không tiện nói gì thêm, chỉ dặn dò Tần Thận chăm sóc cho Tần Diệp Tân thật tốt.

Mấy ngày sau, Tần Thận nhờ người giúp việc thu dọn hết đồ đạc, sau đó đưa Tần Diệp Tân chuyển đến căn hộ trong nội thành.

Trước khi đi, Diệp Tình liên tục giục hai người dù sống ở bên ngoài nhưng ngày thường nên tranh thủ thời gian về nhà ăn tối rồi lái xe trở về căn hộ cũng được.

Diệp Tình tính tình ôn hòa, không thích tham gia những cuộc vui nếu không cần thiết, dù từ nhỏ bà đã lớn lên trong một gia đình êm ấm, nhưng bên cạnh người thân đều bận rộn công việc hết nên rất cô đơn.

Tần Diệp Tân nhìn ra ngoài cửa xe thấy phong cảnh phía sau ngày càng xa dần, trong lòng sinh ra cảm xúc khó diễn tả.

Tần Thận lái xe, anh nhìn qua kính chiếu hậu liền nhận ra cảm xúc của người con gái bên cạnh không tốt, nhẹ nhàng hỏi: “Em nhớ mẹ sao?”

Cô gái nhỏ gật đầu: “Thật ra mẹ rất sợ cô đơn, lúc em mới đến nhà mình, khoảng thời gian lạ lẫm đó đều có mẹ ngủ cùng em, khi đó cả anh và ba đều không có ở nhà. Có một đêm nọ, mẹ nói với em rằng gần như cả năm bà đều ngủ một mình, vì vậy không phải là mẹ ngủ cùng để giúp em đỡ tủi thân hơn mà là ngược lại.”

“Khi đó công ty muốn mở rộng thị trường kinh doanh ra nước ngoài nên ba cũng mất nhiều thời gian bay qua bay lại giữa các nước.” Tần Thận nói.

“Cho nên,” Khóe mắt cô cong lên, “Lúc đó em nghĩ, em muốn đến Tần thị giúp ba san sẻ công việc, để ông có thời gian ở cùng mẹ nhiều hơn.”

Đôi mắt người nào đó tối đi, trầm giọng hỏi: “Từ lúc đó em đã nung nấu ý định ra nước ngoài?”

“Đúng vậy,” Tần Diệp Tân thấy sắc mặt người nào đó thay đổi, vội nói, “Chẳng phải em đã trở lại rồi sao.”

Sắc mặt anh dịu đi rất nhiều, hỏi: “Nếu anh không đuổi theo sang tận Mỹ, em còn muốn về nước?”

Vừa nói, anh vừa liếc nhìn lồng ngực của Tần Diệp Tân, nhìn nơi phập phồng lên xuống ấy như muốn nhìn thấu tâm can của cô, nhưng ngoài miệng không hỏi sâu thêm.

Người con gái nhạy cảm hơn, cô quay đầu về phía anh cười cười, giải thích: “Lúc đó em sợ ở chung với anh, không muốn nhìn thấy anh yêu người phụ nữ khác, kết hôn rồi sinh con. Ngày em ra nước ngoài, ấy vậy mà anh còn không xuất hiện ở sân bay làm em buồn mất một khoảng thời gian, em tưởng rằng trong lòng anh vị trí của em không quan trọng, nên từ đó nào dám hy vọng xa xôi.”

Tần Thần nghẹn họng, lái xe vào bãi đỗ xe, anh nói: “Lúc đó anh rất tức giận.”

“Em không biết.” Lời nói của cô đầy oan ức.

Sau khi đỗ xe, Tần Thận mở cốp xe lấy hai vali lớn, trong đó đều là những đồ dùng sử dụng hàng ngày, những vật dụng nào ít dùng đến sẽ chuyển sang sau.

Một mình anh kéo hai vali vào thang máy, Tần Diệp Tân không cần cầm đồ gì trong tay, đành phải ngoan ngoãn đi theo anh như một cô vợ trẻ.

Cửa căn hộ vừa mở ra, Tần Diệp Tân lập tức chặn đường anh, trên mặt tràn đầy tủi thân.

Tần Thận đẩy hai chiếc vali sang một bên, xoay người ôm lấy cô, dụi mặt vào cổ cô, nói nhỏ: “Anh thật may mắn.”

May mắn vì lúc trước vẫn đi tìm gặp cô, cũng thật hạnh phúc vì cô cũng thích anh.

(Editor: Tự nhiên nhớ đến câu trong phim “Hạnh phúc nhỏ của anh”: ‘Điều hạnh phúc nhất chính là người mà bạn luôn đợi vừa hay cũng đang đợi bạn’.)

Trái tim của người con gái mềm nhũn, hơi thở của người đàn ông phả vào cổ cô, hai người sát vào nhau, hơn nữa thời gian này đang là kỳ kinh nguyệt nên cơ thể của cô càng nhạy cảm hơn. Cảm giác thân thể ngày càng nóng lên, cô nhẹ nhàng gọi: “Anh trai Tần Thận…”

Giọng nói của cô vốn mềm mại quyến rũ, thân thể mẫn cảm đàn hồi làm sao anh lại không biết, nhưng phía dưới vết thương vừa lành thì bà dì đang ghét lại ghé thăm, sau mấy ngày bận rộn thu xếp việc, giờ phút này lửa nóng đang từ bụng dưới lan ra khắp cơ thể anh.

Đầu ngón tay mảnh khảnh của anh lặng lẽ vuốt ve bộ ngực đang rung rinh của người con gái, anh khàn giọng dỗ dành: “Diệp Tân bảo bối, mấy ngày nay anh chịu đựng sắp chết rồi, mình tiếp tục chuyện lần trước được không em?”

Tần Diệp Tân nhìn xuống hai luồng cao ngất nào đó, biết anh có ý muốn dùng ngực cô giúp anh một lần, trong lòng cô do dự, nhưng nhìn thấy người đó giờ phút này khó chịu đến mức sắc mặt dần đỏ lên, cô lại không chịu được mê hoặc, cắn môi gật đầu đáp ứng.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nuông Chiều Riêng Em
Chương 48

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 48
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...