Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nuông Chiều Riêng Em – Chương 45

Nuông Chiều Riêng Em

Tác giả: Em gái Diệp Tân dù có điểm dựa dẫm cha mẹ cùng anh trai, nhưng ở bên ngoài vẫn là một chị gái mang nhóm máu A.
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cầm khăn giấy thấm đẫm tinh dịch, Tần Diệp Tân ngẩn người một hồi.

Đây là đang cầu hôn cô sao?

Người con gái mấp máy môi, vén sợi tóc mai ra sau tai, ánh mắt sáng lấp lánh, dịu dàng gật đầu.

Tần Thần bật cười, lần nữa thắt lại dây lưng áo ngủ, vươn tay xoa đầu cô, ý cười lan đến cả đuôi mắt: “Sao lại dễ dàng chấp nhận như vậy, không chuẩn bị thứ gì, em cũng chấp nhận gả cho anh hửm?”

Không có hoa, không có nhẫn kim cương, đến cả lời cầu hôn tử tế cũng không có, cô đáp ứng nhanh như vậy, người không biết còn tưởng cô vội vàng muốn kết hôn với anh.

Cho dù biết anh đang trêu chọc mình, cô vẫn đỏ mặt nhẹ gật đầu.

Khi Tần Thận tỏ ý muốn kết hôn với cô, Tần Diệp Tân cũng đã nghĩ đến chuyện này. Sau khi hoàn toàn bày tỏ tình cảm của mình trước mặt anh, từ tận đáy lòng cô đã xác định quãng đời còn lại sẽ gắn bó bên cạnh anh rồi.

Nhận được cái gật đầu của cô nhanh như vậy, anh hiểu tình cảm cô dành cho mình, trái tim như được ủ ấm. Anh vuốt ve đỉnh đầu tỏa hương thơm mát của cô, tựa như cảm thấy chưa đủ, hai tay siết chặt ôm cô, hôn lên tóc cô.

“Tối nay cùng anh về nhà nói chuyện với ba mẹ, được không em?” Anh hỏi.

Người con gái lưỡng lự, cô lo lắng nhẹ giọng hỏi: “Có nhanh quá không anh, ba mẹ còn chưa biết gì về chuyện của chúng ta.”

Đổi lại là ý cười sâu xa của anh, “Không nhanh.”

Mọi việc đã quyết định, Tần Thận nhanh chóng đứng dậy gọi điện thoại đặt bũa sáng. Trong giọng nói không giấu được sự vui vẻ.

Tần Thần thu dọn đống quần áo vương vãi, áo lót của người phụ nữ lẫn với áo sơ mi và quần tây của người đàn ông, cảnh tượng cực kì ái muội.

Người con gái đỏ mặt xuống giường, bàn chân cất bước khó khăn, Kìm nén lại hai cánh đùi đang run run, cô đến phòng tắm làm sạch cơ thể.

Hai người dùng bữa sáng xong, Tần Diệp Tân sửa sang đầu tóc, trang điểm, mặc quần áo mới mà anh nhờ Lý Cách mua. Đến gần giữa trưa, Tần Thận thay quần âu và áo sơ mi trắng đơn giản dẫn cô ra ngoài ăn trưa, tiện thể mua quà gặp mặt cho cha mẹ.

Tần Thần tự cảm thấy với mối quan hệ của họ thì không cần khách sáo như vậy, nhưng nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của Tần Diệp Tân vì lần đầu ra mắt ‘bố mẹ chồng tương lai’, một lời cũng chưa nói, cười vui vẻ suốt cả quãng đường giúp cô chọn quà.

Trong trung tâm thương mại xuất hiện người con gái xinh đẹp nổi bật với đôi môi đỏ mọng, cô ngó nghiêng chọn lựa trái phải và phải mất khá nhiều thời gian mới chọn được món quà ưng ý. Bởi vì là cuối tuần, trong trung tâm thương mại có nhiều người hơn bình thường, Tần Thận đang cầm một món quà, mỉm cười nhìn chằm chằm gương mặt mãn nguyện của cô gái nhỏ.

Khi Tần Thận lái xe trở về nhà họ Tần, thời gian vừa chập tối. Buổi sáng, anh đã gọi điện cho mẹ nói tối nay hai người sẽ về ăn cơm, dặn dò người giúp việc chuẩn bị bữa tối thịnh soạn hơn một chút.

Không cần nói Diệp Tình cũng biết con trai bà có chuyện muốn thông báo. Tối hôm qua hai người buổi tối không về nhà, trong lòng bà cũng đoán được tám chín phần, đương nhiên sẽ bố trí sắp xếp đón tiếp hai đứa thật tốt.

Hai người vừa vào cửa đã thấy Diệp Tình nhiệt tình chào đón. Suốt dọc đường đi, tâm trạng Tần Diệp Tân vô cùng thấp thỏm bất an, không biết cha mẹ sẽ phản ứng thế nào khi biết chuyện của hai người, giờ phút này nhìn thấy mẹ vẫn vui vẻ như vậy, cô mới thấy nhẹ nhõm phần nào.

Tần Thần nhìn Diệp Tình, yên lặng chống tay lên trán, nhìn về phía Tần Khánh đang ngồi trên sofa. Trên miệng Tần cha nở nụ cười bất lực, từ lúc Diệp Tình biết Tần Thần tối nay muốn công bố chuyện quan trọng, hận không thể giải quyết hết công việc trong ngày thật nhanh để tổ chức bữa tiệc tối thật long trọng.

Từ cửa vào, Diệp Tình đã chẳng thèm để ý đến hai cha con Tần Khánh, chỉ vội vàng kéo tay con gái nhỏ đến sofa ngồi xuống. Vừa ngồi xuống, bà vừa nói: “Tân nhi đã về rồi, Tần Thận còn cầm đồ gì vậy con?”

Nhìn món quà trong tay Tần Thận, sắc mặt Tần Diệp Tân dần đỏ lên, giọng nói ngập sự hồi hộp, cô nhỏ tiếng nói: “Mẹ, con… con có chuyện muốn nói với mẹ.”

Nếp nhăn nơi khóe mắt theo nụ cười của Diệp Tình càng sâu thêm.

Con… con cùng anh trai Tần Thận …” Có lẽ là lo sợ Diệp Tình sẽ thất vọng về cô, Tần Diệp Tân mãi không nói ra được.

Tần Thận đưa món quà trong tay cho dì Lưu đang đứng đợi bên cạnh, thấy người con gái ngập ngừng không khỏi mỉm cười.

“Con cùng Diệp Tân đang ở bên nhau.” Anh thay cô nói hết lời.

Khi Tần Thận nói, Tần Diệp Tân yên lặng nhìn phản ứng của hai vị phụ huynh. Nhìn thấy hai người không có thái độ phản cảm, ngược lại giống như nhẹ nhõm hơn, cô không khỏi nghi ngờ nhìn anh.

Anh đón lấy ánh mắt thắc mắc của cô, mỉm cười: “Ba mẹ, hai người có hài lòng không?”

“Hài lòng, rất hài lòng.” Diệp Tình cười dịu dàng, trong đáy mắt toàn là vui sướng.

Tần cha cũng nói: “Hai đứa đã xác định rõ được tình cảm của mình, người làm cha làm mẹ cũng yên tâm phần nào.”

Dì Lưu đứng một bên cũng phụ họa theo: “Ở bên nhau thì tốt rồi, dì trông hai đứa nhỏ đẹp đôi lắm.”

Tần Diệp Tân ngẩn người, một lúc sau, mặt cô đỏ bừng vì xấu hổ.

Thái độ này chứng tỏ mọi người đều đã sớm biết chuyện tình cảm của cô với anh, thế mà người nào đó sáng nay còn cố ý giấu giếm cô. Nhớ đến tâm trạng bồn chồn lo lắng trong khoảng thời gian này, mọi suy nghĩ của cô đều biến thành hờn dỗi trừng mắt nhìn anh.

Trước mặt mọi người, Tần Thận ngứa ngáy trong lòng khi bị mỹ nữ nhìn chằm chằm, lập tức sát vào má cô đặt xuống một nụ hôn.

Mấy vị trưởng bối nhìn hai người ‘tình chàng ý thiếp’ giống như đang nhìn trẻ con chơi đùa, trông thấy người đàn ông tên Tần Thận lúc trước luôn trưng ra vẻ mặt lạnh lùng, giờ phút này như đang tắm trong tình yêu, trong lòng mọi người đều vui vẻ, trên mặt đều là ý cười

Tần Diệp Tân ngượng ngùng đẩy anh ra nhưng lại càng làm cho mọi người cười sảng khoái hơn.

Từ lúc ấy, cả nhà họ Tần đều ngập tràn niềm vui.

——

Ngày hôm sau, trời còn tờ mờ sáng.

Tần Diệp Tân vẫn cuộn mình trong chăn, ngước đôi mắt ngái ngủ nhìn Tần Thần đã thức dậy sớm và đang mặc quần áo.

“Đi đâu vậy anh?” Giọng nói uể oải của cô vang lên.

Sau khi hai người công khai, quang minh chính đại ở chung một phòng, nhưng do cô gái nhỏ còn đang bị thương nên cả đêm hai người ôm nhau an tĩnh đi vào giấc ngủ.

“Ngoan, còn sớm, ngủ tiếp đi em,” Anh nghiêm túc nói, “Anh ra ngoài có việc.”

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nuông Chiều Riêng Em
Chương 45

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 45
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...