Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nuôi Dưỡng Bạo Vương – Chương 49

Nuôi Dưỡng Bạo Vương

Tác giả: Hoa Sơn Trà
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một khắc tràn đầy bóng tối, đã có nhiều người hữu duyên tìm được nhau, duyên phận của họ được

Hỏa Thần phù hộ, từ nay về sau, bạch đầu giai lão, bên nhau suốt đời.

Xung quanh mọi người nói cười vui vẻ, các nữ nhân thì thẹn thùng đứng bên

nam nhân-người mà lúc nãy họ đã bắt được tay, các nam nhân thì đang tỏ

vẻ phóng khoáng, hào hoa của mình, mong sao, cô nương của đời mình có

thể vì thế mà biết được nhiều điểm tốt của mình hơn. Có những người đã

biết nhau từ trước, thì bắt đầu đàm chuyện cưới hỏi, khi nào thì đưa

sính lễ.

Không khí thật náo nhiệt, nhưng, Sở Hiên hiện giờ

không còn nghe được gì, không còn thấy được gì, dường như hắn đang ờ

trong một thế giới câm điếc, xung quanh không một tiếng động nào, hắn

chỉ có thể cảm giác được đôi tay mềm mại, ấm áp này đang ôm lấy hắn.

Du Tử Khâm gặp Sở Hiên không có phản ứng gì, chỉ đứng đó, tay thì dùng sức nắm chặt tay nàng, như sợ nàng chạy mất. Nàng thử buông tay ra thì hắn

bất chợt lại dùng nhiều sức hơn, mạnh đến nỗi, nàng tưởng hắn đang muốn

bẻ gẫy tay mình.

Mặt Du Tử Khâm nhăn thành một đoàn vì đau

đớn, nàng nhịn không được, r//ê//n lên một tiếng, khẽ nói:” Tiểu Hiên, đau

quá!” nàng không dám quát hắn, vì nàng không dám cũng không nỡ.

Hắn vẫn như vậy, lúc nào cũng sợ mất đi nàng, lúc nào cũng lon lắng, có một ngày, nàng sẽ rời khỏi hắn, và sự việc 10 năm trước, khiến cho

tính cách này càng nặng thêm, giống như một căn bệnh nan y, không thể

nào trị được.

Nghe tiếng nàng gọi tên mình, Sở Hiên hơi cứng

người, sau đó, hắn từ từ nới lỏng lực đạo, chậm rãi xoay người lại,

nhưng không hề buông nàng ra, một tay vẫn nắm rất chặt tay nàng.

Nhìn thấy dung nhan kia, dung nhan mà hắn đã tâm tâm niệm niệm 10 năm trời,

sau 10 năm trời, dung nhan khi xưa lại càng thêm diễm lệ, càng thêm xinh đẹp, nhưng hắn biết, đó chính là nàng, dù cho dung nhan nàng có thay

đổi như thề nào đi chăng nữa, nàng vẫn mềm mại như vậy, ấm áp như vậy,

khiến cho trái tim lạnh lẽo của hắn, ấm lên, một lần nữa.

Sở

Hiên đưa tay lên, nhẹ nhàng mà thành kính vuốt má nàng, cảm nhận được

nàng đang dùng gương mặt của mình, cọ cọ lại bàn tay của hắn, hắn bất

giác cảm thấy thỏa mãn, giờ phút này hắn mới chân thật cảm thấy sự hiện

diện của nàng, nàng thật sự đã trở về bên cạnh hắn.

-“ Thật sự là Tử Nhi.” – giọng nói có phần mê man.

Du Tử Khâm dịu dàng nhìn hắn, nhìn thẳng vào đôi mắt đang nhìn chằm chằm

nàng, nói:” Là Tử Nhi, Tử Nhi đã trở về rồi, Tử Nhi đã về bên cạnh tiểu

Hiên rồi.”

Nghe nàng nói, hắn lại đưa tay kia lên vuốt má

nàng, khẽ nâng mặt nàng lên, ngắm thật kĩ, đưa tay vuốt mắt nàng, sau đó là cái mũi thon thon, cuối cùng là đôi môi hồng nhuận.

Sờ

một hồi, cảm nhận được hơi ấm của nàng, gương mặt lạnh lẽo bao nhiêu năm nay của hắn, lại ánh lên nụ cười, hắn cười thật dịu dàng, miệng lẩm

nhẩm:” Tử Nhi đã trở về rồi, thật sự nàng đã trở về bên ta rồi.”

Bao nhiêu đó làm sao thỏa mãn được sự kích động trong hắn. Hắn bỗng bế thốc nàng lên , miệng kêu to:” “ Tử Nhi đã về bên ta thật rồi, Tử Nhi, Tử

Nhi, Du Tử Khâm!”

Hành động của hắn khiến cho mọi người chú

ý, rất nhiều người quay đầu lại nhìn, cũng khiến cho bọn người Sở Dực

vừa đi tới nhìn thấy.

Trịnh Tâm Ngữ có thể nói là lần đầu

tiên nhìn thấy Sở Hiên như vậy, đường đường XÍch Lung vương, tàn bạo,

khát máu, vậy mà bây giờ lại cười ngây ngô như đứa trẻ, hơn nữa, còn bế

một nữ tử trong tay. hắn chẳng phải là không thích đụng nữ nhân sao, chỉ trừ người kia.

Trịnh Tâm Ngữ nghe Sở Hiên gọi tên Du Tử

Khâm, nàng liền nhớ ra, đây chẳng phải là tên của cô nương trong tranh

sao, nhưng, chẳng phải là người đó chết rồi sao, vậy người này là ai.

Nhìn thấy sự thắc mắc trong mắt Trịnh Tâm Ngữ, lại nhìn thấy gương mặt

của Sở Hiên, Sở Dực nói:” đó thật sự là Du Tử Khâm.”

Trịnh

Tâm Ngữ nghe vậy thì ngạc nhiên, nàng vẫn còn đang nghĩ, liệu đây có

phải lại là một thế thân nữa không, bây giờ nghe Sở Dực khẳng định như

vậy, nàng lại càng thắc mắc:’ Chẳng phải, nàng ta chết rồi sao?”

Sở Dực mặt không biểu tình nhìn nàng, nhàn nhạt nói:” Ai nói nàng ta đã chết.”

Trịnh Tâm Ngữ định nói là hoàng thượng, nhưng dường như nghĩ tới cái gì, hơi

sững lại một chút, đúng nha, đâu có ai nói nàng ta đã chết, họ chỉ

nói, nàng rớt xuống vách Đoạn Trường,nhưng không có ai nói nàng đã

chết.

Chỉ là, người rớt xuống vách Đoạn Trường, còn có thể

sống sao, hơn nữa, nàng ta mất tích mấy năm, cộng thêm biểu hiên của Sở

Hiên, treo tranh nàng ta khắp nơi, làm nàng tưởng. Thì ra, nàng ta vốn

không chết.

Biết tin này, Trịnh Tâm Ngữ không biết nên vui hay nên buồn.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nuôi Dưỡng Bạo Vương
Chương 49

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 49
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...