Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nửa Đời Thanh Tình – Chương 54

Nửa Đời Thanh Tình

Tác giả: Giản Lan
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trích dẫn: Vân Yên trở về phòng thay quần áo, dù sao cũng không phải là quần áo của mình, mặc dù là đồ mới nhưng mặc quần áo cũ của mình vẫn thoải mái hơn.

Vân Yên đun nước, cởi cúc áo, nhẹ nhàng vén chiếc yếm lên, dùng khăn nóng phủ lên chỗ xương sườn đang âm ỉ đau, một lúc sau dần ấm trở lại.

Tiếng cửa ngoài phòng vang lên, Vân Yên giật mình. Vội vội vàng vàng cài lại vạt áo, từ gian phòng nhỏ đi ra. Đúng lúc Dận Chân đang đứng đó đóng cửa.

Nàng vốn tưởng rằng, chàng sẽ không trở về nhanh như vậy.

Trên người Dận Chân vẫn mang theo mùi hương quen thuộc hòa lẫn với men say, đứng đó, đôi mắt đen tuyền mờ sương m//ô//n//g lung nhìn chằm chằm vào Vân Yên, không nhìn rõ điều gì trong ánh mắt.

Khi bước chân Vân Yên chạm tới ánh mắt của Dận Chân cũng là lúc nàng do dự dừng lại, hai người cứ đứng như vậy.

Lặng im.

Vân Yên vẫn bình tĩnh cúi đầu đi lên cởi áo cho chàng, tất cả vừa thành thạo lại vừa ăn ý.

Dận Chân vẫn nhìn nàng như vậy —— đôi lông mày mảnh mai và hai gò má mềm mại, có thể chạm đến tay. Trong lòng bàn tay chàng vẫn còn cảm giác lưu lại sau khi tiếp xúc.

Xa cách không được, một khắc cũng không thể.

Vân Yên đã tháo xong cúc áo, muốn cởi áo khoác ngoài của chàng ra, Dận Chân đột nhiên thu cánh tay lại rồi ôm Vân Yên vào lòng.

Bả vai rộng lớn của chàng bỗng chốc khóa chặt nàng lại. Hơi thở nam tính và nhiệt độ cơ thể ấm áp phả vào khuôn mặt, cánh tay Vân Yên bị ép chặt trong lòng Dận Chân, đỉnh đầu cao không tới bả vai chàng. Cả gò má bị áp vào lồng ngực ấy, mùi hương của chàng vấn vít trong hơi thở của nàng, nàng giống như bị một cái lưới bủa vây xung quanh.

Vân Yên trong phút chốc hoảng sợ hoang mang, hoảng loạn muốn đẩy chàng ra, dường như muốn bật khóc.

Tay trái Dận Chân đặt trên những sợi tóc mềm mại của Vân Yên, áp đầu nàng vào lồng ngực của mình. Tay phải ôm trọn cơ thể nhỏ bé mỏng manh của nàng vào lòng, không để lại một kẽ hở nào.

- Đừng động đậy.

Chàng cúi đầu nói nhỏ bên tai nàng, giọng nói trầm thấp giàu từ tính của chàng rất thích hợp để thì thầm bên tai người yêu, nhất là trong bóng đêm.

- Tứ gia...

Vân Yên trong lòng chàng không ngừng run rẩy. Nàng run rẩy khiến cho Dận Chân càng ôm chặt hơn, tựa như muốn hòa tan nàng vào cơ thể mình.

Chỉ ôm như vậy, yên lặng ôm như vậy, dịu dàng đầy yêu thương.

Thời gian trong Tứ Nghi Đường dường như đã ngừng lại, kéo dài không có điểm cuối.

*

Ngày hôm sau, quả thật có mưa lất phất. Cơn mưa mùa thu rơi xuống, mang theo sự hiu quạnh, hòa lẫn với hương quế thoang thoảng trong không khí. Ngọt ngào mà đau thương.

Sau khi Dận Chân vào triều, một đại phu đến Tứ Nghi Đường, kiểm tra lại cánh tay cho Vân Yên. Để lại đơn thuốc, dặn dò một số điều phải chú ý. Vân Yên nghe theo, vô cùng hoảng hốt.

Từ sau khi trả lại tờ giấy Bích Nguyệt mang tới lần trước, cũng chỉ có một lần chạm mặt không hề bất ngờ ở Thập phủ. Mà khi nhìn thấy Bát phúc tấn cao quý diễm lệ nhường ấy, càng khiến Vân Yên cảm nhận được tất cả chỉ là một trò đùa dai mà thôi. Có một phúc tấn như vậy, trượng phu còn cần gì hơn?

Thời gian trong Tứ Nghi Đường giống như cơn mưa phùn, nhỏ bé mà không tiếng động (1). Đối với Dận Chân, Vân Yên nghiêm ngặt giữ bổn phận cung kính hầu hạ chàng, từ trước đến nay vẫn luôn kĩ càng chu đáo, kính cẩn chỉ hơn chứ không kém. Nhưng thái độ này đối với Dận Chân, là càng ngấm ngầm chịu đựng không nói một lời, thì càng khó có thể chia lìa.

Vân Yên yên lặng đứng trong phủ, thời gian vẫn trôi qua như bình thường. Có thể có được một chút yên ả, Vân Yên cảm thấy rất thanh thản.

Trên chiếc bàn đầu giường Hoằng Huy bày hai con búp bê nhỏ mập mạp, thằng nhóc lớn lên từng ngày, nhưng thói quen làm nũng với Vân Yên vẫn không hề thay đổi. Nhiều lúc nũng nịu kéo Vân Yên vào thư phòng nhỏ của cậu nhóc, không chịu buông tay.

Mà Dận Chân thường hay đến thư phòng nhỏ của Hoằng Huy, hỏi han bài học của thằng bé, sau đó đưa Vân Yên cùng rời đi. Cho nên tiểu Hoằng Huy có lúc vừa hi vọng a mã đến, lại vừa hi vọng a mã sẽ không đến, a mã đến sẽ quan tâm nói chuyện nên cậu nhóc rất vui vẻ, nhưng mỗi lần a mã đến có nghĩa là Vân Yên sắp phải đi. Điểm này làm cho thằng bé rất rối rắm.

Dận Chân ngày càng được Khang Hi coi trọng, tháng mười một Khang Hi cùng Dận Chân và Thập Tam, Thập Tứ đến Yết Lăng.

Hoàng lăng ở Hà Bắc, trước một ngày Khang Hi chiêu cáo thái miếu. Ngày hôm sau khởi hành lên đường.

Dận Chân khi lên triều chỉ còn thiếu không nắm chặt Vân Yên trong lòng bàn tay cất vào túi áo mình, khi lâm hạnh ở hậu viện chỉ thiếu nàng đứng bên cạnh giường, để có thể thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn.

Lần này xuất hành đến Yết Lăng, đương nhiên phải mang theo đồ tùy thân. Vân Yên đã chuẩn bị xong hành lý cho chàng, sáng sớm hôm sau cùng xuất phát với đội ngũ.

Từ sau lần xuất ngoại đến biên cương năm ngoái, Vân Yên vẫn chưa từng ra ngoài, quãng đường lần này đi mặc dù khá ngắn, nhưng cũng coi là chính thức xuất phủ.

Một ngày đi đường, xóc nảy đương nhiên không chạm tới xe ngựa của Dận Chân. Đoàn người sau khi đến Hoàng lăng, thì ngủ lại hành cung Long Phúc Tự.

Lần này Thập Tam mang theo gã sai vặt Tiểu Xuyên Tử, Thập Tứ mang theo gã sai vặt Tiểu Lĩnh Tử. Chỉ có lão Tứ mang theo nha hoàn là Vân Yên. Cũng không thể để bọn họ chung một chỗ, nhưng Dận Chân vốn dĩ không muốn Vân Yên rời đi khi chàng ngủ. Vì vậy vẫn trải một cái giường nhỏ, nằm trong góc phòng trực đêm.

Buổi tối dùng bữa tối xong, Thập Tam và Thập Tứ ở phòng bên cạnh đến phòng Dận Chân trò chuyện. Vân Yên bưng trà cho bọn họ, rồi yên lặng sắp xếp quần áo, trải giường chiếu cho Dận Chân.

Ba người cùng ngồi nói chuyện, Thập Tam A Ca Dận Tường thỉnh thoảng mỉm cười rồi nói vài câu với Vân Yên, ánh mắt của Thập Tứ A Ca Dận Trinh vô ý vô tình nhìn Vân Yên.

Thập Tứ uống mấy ngụm trà, đặt xuống rồi mở miệng:

- Vân Yên, châm thêm trà giúp ta.

Vân Yên đang khom người thu dọn giường chiếu cho Dận Chân, nghe thấy Thập Tứ A Ca gọi tên mình, không khỏi kinh sợ. Rõ ràng là lần đầu tiên mở miệng, nhưng trong giọng nói kia lại quen thuộc rất giống với Dận Chân. Vân Yên vội vàng cúi đầu đi lấy thêm trà, cung kính bưng tới trước mặt cậu ta.

Dận Chân nhấp một ngụm trà, đáy mắt đen như mực nhìn không thấy ưu tư. Vân Yên nhìn cái chén của Dận Chân, cũng lấy thêm trà.

Thập Tam vội vàng rầy rà nói Vân Yên đừng quên còn có ta. Vân Yên cúi đầu, không khỏi mỉm cười nói vâng.

Một lát sau, trời sập tối, Thập Tam A Ca và Thập Tứ A Ca quay về nghỉ ngơi.

Vân Yên giúp Dận Chân thay quần áo, hầu hạ chàng rửa chân đi ngủ. Dận Chân không thích trong phòng có ánh sáng, Vân Yên đành phải thổi tắt toàn bộ đèn đóm, mò mẫm trong bóng tối tìm chiếc giường nhỏ góc phòng. Nhưng dù sao cũng không phải là nhà mình, nên vẫn chưa quen với cách bài trí trong phòng.

Rầm một tiếng!

Vân Yên bỗng đụng phải cái ghế bên cạnh chiếc bàn, có lẽ va phải vết thương cũ ở xương sườn, Vân Yên cắn môi chịu đau chỉ khẽ r//ê//n một tiếng hừ nhỏ, ấn vào chỗ đau không lên tiếng, quỳ xuống đất. Trong lòng ảo não chắc chắn mình đã làm kinh động đến Dận Chân ——

- Sao vậy?

Dận Chân ngay lập tức xoay người, chân không giẫm trong bóng đêm đi tới.

Thân hình cao lớn bao trùm lên, hai bàn tay tìm kiếm cơ thể nhỏ bé của Vân Yên đang ngồi dưới đất, ôm nàng vào ngực. Lo lắng hỏi nàng bị thương ở đâu, theo bàn tay của Vân Yên tìm đến vị trí của vết thương.

Bàn tay nóng rẫy của chàng ấn vào bụng dưới mảnh khảnh của Vân Yên để kiểm tra, sốt ruột hỏi nàng có đau hay không. Bầu không khí trong bóng tối càng thêm thân mật không từ nào có thể hình dung. Sắc mặt Vân Yên thoáng cái trở nên đỏ bừng, bối rối muốn tránh khỏi sự đụng chạm của chàng, Dận Chân phát hiện, nhanh chóng giữ nàng lại, bàn tay vẫn dán trên vết thương của nàng

Dưới lòng bàn tay chàng, toàn thân Vân Yên đều hóa đá. Hai người trong bóng đêm đều căng cứng không nhúc nhích. Yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đập như tiếng sấm kêu trong lồng ngực hai người.

Một lúc lâu sau, Dận Chân mới đưa tay lên ôm nàng như ôm một con thú nhỏ, đi đến bên chiếc giường nhỏ rồi khẽ khàng đặt xuống. Trong bóng đêm không nhìn rõ khuôn mặt của Dận Chân, chàng nhẹ nhàng đắp chân cho Vân Yên, nhẹ nhàng dém lại góc chăn cho nàng như mỗi lần nàng làm cho chàng. Rồi xoay người bước đi.

– HẾT CHƯƠNG 54 –

(1) Bản gốc: 润物细无声. Hán việt: Nhuận vật tế vô thanh. Xuất xứ trong bài từ “Xuân dạ hỉ vũ” của Đỗ Phủ.

Hán việt:

Hảo vũ tri thì tiết,

Đương xuân nãi phát sinh.

Tuỳ phong tiềm nhập dạ,

Nhuận vật tế vô thanh.

Dã kính vân câu hắc,

Giang thuyền hoả độc minh.

Hiểu khan hồng thấp xứ,

Hoa trọng Cẩm Quan thành.

Dịch thơ: Bản dịch của Trần Trọng Kim

Mưa kia thời tiết đã hay

Xuân về liền phát ra ngay lúc nào

Đương đêm theo gió lẩn vào

Đượm nhuần cây cỏ thào thào như không

Đường đồng mờ mịt mây lồng

Ngọn đèn lấp ló chiếc bồng trên sông

Sáng trông chỗ ướt màu hồng

Cẩm Quan thành nọ khắp cùng đầy hoa

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nửa Đời Thanh Tình
Chương 54

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 54
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...