Chương trước
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nữ Sinh Đại Học Ở Làng Đọa Dương – Chương 5

Nữ Sinh Đại Học Ở Làng Đọa Dương

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô ấy không để ý thấy động tác lén lút của tôi.

Có lẽ vì trong cả làng, chỉ còn mình tôi sống sót.

Lúc này, cô ấy không còn giả vờ nữa.

Không còn vẻ yếu đuối, mê hoặc hay thần bí.

Ánh mắt cô ấy trống rỗng.

Cô ấy ngồi xổm xuống, đặt cục thịt bên cạnh, vòng tay ôm gối, giọng bỗng vang lên:

"Cậu thật sự vô tội sao?"

Tôi gật đầu lia lịa.

"Đúng! Dù cô có giả bộ hay không, thì từ đầu tới cuối tôi chưa từng ép buộc cô. Ngay cả tối qua cũng vậy, là..."

Nói tới đây, tôi không nhịn được nữa.

Nghĩ đến việc từng ngủ với một yêu tà, tôi nôn thốc nôn tháo.

Nhưng dạ dày trống rỗng, chỉ nôn ra mùi tro và đắng chát.

Cũng may, chỉ còn cách thanh kiếm ba mét.

Chỉ cần chạm tới, chạm tới thanh kiếm cha khắc đầy phù chú sâu bọ kia...

Chỉ cần vậy, Bạch Tình nhìn tôi như một con giòi đang bò chầm chậm trên đất.

Cô ấy bật cười khe khẽ: “Cậu thú vị thật đấy. Một kẻ tự tay g.i.ế.c cha g.i.ế.c mẹ, sao lại dám nói mình vô tội?"

Cả người tôi cứng đờ.

Mồ hôi lạnh túa ra, nhỏ tong tong xuống đất.

Sao... sao cô biết?

Ngoài cha tôi ra, chưa ai biết chuyện đó.

Cô ấy sao lại biết tôi... từng tự tay g.i.ế.c mẹ?

12

Khác với những người phụ nữ còn lại trong Đọa Dương.

Mẹ tôi không phải bị bắt, bị lừa hay bị bán vào đây.

Bà chỉ là một kẻ đi lạc.

Chắc là người ở ngôi làng bên cạnh, mù mờ đi vào đầm lầy, xuyên qua lớp sương độc mà đến đây.

Nhưng bà lại là kẻ ngốc, xấu xí vô cùng.

Đám đàn ông trong làng thà bỏ qua chứ chẳng buồn chạm vào.

Cuối cùng, họ ném bà cho cha tôi như rác rưởi.

Đêm đó, cha tôi như tất cả đàn ông trong làng đã cưỡng bức bà.

Và rồi, sinh ra tôi.

Trong ký ức tuổi thơ của tôi, dù là kẻ ngốc, không biết nói, mẹ vẫn đối xử với tôi rất dịu dàng.

Có lẽ, trong cả làng, chỉ mình tôi từng nếm chút hơi ấm gọi là “tình mẹ”.

Nhưng tôi lại không hề trân trọng.

Tôi biết mình chỉ là con của gã què mù và một người đàn bà câm ngốc chẳng ai muốn.

Bọn trẻ và cả đám đàn ông, luôn nhắc tôi nhớ điều đó bằng lời lẽ, đá, gậy, và nắm đấm.

Trong làng đa phần là đàn ông, dư thừa sức lực, ẩu đả như cơm bữa.

Nhưng thường, nếu con ai bị đánh, cha nó sẽ dẫn con đi trả thù, giữ chút thể diện.

Còn với tôi, đó là thứ xa xỉ.

Tôi lết về nhà, mình mẩy đầy vết bầm.

Chỉ thấy cha ngồi dưới gốc cây du già, cầm thanh kiếm gỗ nhớp nháp dầu, lẩm bẩm bên quyển sách nát.

Tôi từng hỏi cha:

"Cha biết pháp thuật mà? Sao không giúp con dạy cho bọn chúng một trận?"

Đáp lại, chỉ là một trận đòn roi đau điếng.

"Mày thì biết gì! Chúng ta là người giữ làng, pháp thuật là để bảo vệ sự bình yên, không phải để trả thù. Chờ đó, một ngày yêu tà thật sự xuất hiện, mày sẽ thấy cha mày lập công, rạng rỡ tổ tiên!"

Cha nói với ánh mắt sáng rỡ, như thể ngày đó đã đến thật rồi.

Tôi nhận ra cầu xin cha cũng vô ích.

Cả đời này, tôi chỉ có thể bị bắt nạt.

Mẹ thương tôi, hái mấy cọng cỏ dại đắp lên vết thương.

Tôi hoài nghi bà có biết đâu là thuốc, chỉ bắt chước người ta, giã đại đắp lên.

Nhiều lần, da tôi dị ứng, ngứa rát đến chảy máu.

Mẹ cuống quýt, chỉ biết ngồi quạt.

Tôi giận dữ, gào lên: "Cút! Tôi ước gì bà c.h.ế.t đi!"

Dù không nói được, chắc mẹ vẫn hiểu.

Bà ngoan ngoãn lùi ra ngoài, nằm dưới gốc du già ngủ.

Bà ngoan – ngoan hơn bất cứ người đàn bà nào ở Đọa Dương.

Nhưng ngoan đến mấy, vẫn không tránh khỏi số phận.

Mỗi lần bị bắt nạt, tôi lại hận cha, hận mẹ thêm một phần.

Tôi sợ cha, sợ cây kiếm gỗ và những lá bùa đau đớn.

Nên tất cả oán hận, tôi dồn hết lên mẹ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Cho đến một ngày, tôi dắt mẹ ra sau núi, đến bờ sông.

Và để mẹ lại dưới đáy sông mãi mãi.

Tôi không nghĩ ngợi gì nhiều.

Chỉ hy vọng khi mất mẹ, có khi đám kia sẽ ít bắt nạt tôi hơn.

Tối đó, khi về, cha nhìn tôi, nhìn vết m.á.u trên áo.

Chẳng hỏi gì.

Ở Đọa Dương, đàn bà c.h.ế.t dưới sông là chuyện quá bình thường.

Nhiều năm như vậy, có lẽ, đến cha cũng đã chán ghét mẹ rồi.

13

Tôi dốc hết sức nhảy bổ lên, chộp lấy thanh kiếm gỗ đào.

Vung tay đ.â.m thẳng về phía Bạch Tình.

Mũi kiếm xuyên qua thân cô ấy.

Nhưng lại giống như đ.â.m vào khoảng không.

Chỉ lúc ấy, tôi mới nhận ra kể từ khi cha chết, những phù văn như trứng côn trùng khắc trên kiếm cũng biến mất sạch sẽ.

Giờ đây, nó chỉ còn là một khúc gỗ mục nát vô dụng.

Tôi gào lên, giọng khàn đặc:

"Rốt cuộc cô là ai? Sao cô biết hết mọi thứ? Còn thứ quái vật dưới sông kia là gì?"

Bạch Tình cúi đầu, chậm rãi rút thanh kiếm khỏi người mình.

Cơ thể cô ấy bắt đầu biến dạng, vặn vẹo giữa không khí.

Ngay bên cạnh, từ hư không, một thứ khác dần dần hiện ra.

Chính là con quái vật dưới sông đó. Toàn thân phủ đầy vảy, bụng dưới trắng toát, đầu giống nửa cá nửa sư tử. Vô số cánh tay trắng bệch mọc ra, chầm chậm vuốt ve khắp thân Bạch Tình.

Quái vật quay đầu nhìn tôi.

Đôi mắt nó giống hệt mắt Bạch Tình.

Tôi c.h.ế.t lặng, sợ hãi đến nghẹt thở.

Bạch Tình cất giọng, khẽ nói:

"Nó chính là tôi, mà tôi… cũng chính là nó."

14

Thì ra Bạch Tình đã c.h.ế.t từ lâu.

Năm ấy, cô là sinh viên năm ba ở một thành phố xa xôi.

Đêm muộn, trên đường về ký túc xá, cô bị cha của Vương Nhị Ma bịt mũi, bắt cóc đem vào Đọa Dương.

Cô vùng vẫy bỏ chạy, nhưng cuối cùng vẫn bị tóm lại ở bờ sông.

Bị đập c.h.ế.t bằng đá, rồi ném xuống nước.

Dưới đáy sông.

Những oán niệm chất chứa của bao cô gái c.h.ế.t oan trong Đọa Dương, như vô số bàn tay lạnh lẽo, đón lấy cô.

Sáng hôm sau, từ dưới sông bò lên không còn là Bạch Tình theo nghĩa xác thịt.

Mà chỉ còn lại một ý niệm

Một ý niệm sắc lạnh, trong trẻo và duy nhất:

Báo thù. Phải hủy diệt Đọa Dương.

Những cục thịt đỏ hỏn, những đứa trẻ mặt vẽ như tranh…

Chính là hạt giống báo thù.

Cây du già bị phá, cha tôi chết.

Cuối cùng, sự báo thù đến muộn ấy đã phát tác.

Dân làng c.h.ế.t trong chính thứ mà bọn họ coi là báu vật.

Bạch Tình vứt thanh kiếm gỗ sang một bên, cúi xuống nhặt cục thịt.

Rồi trườn người về phía tôi.

Tôi muốn kêu cứu, nhưng cổ họng tê cứng vì sợ hãi.

Không nói được gì, chỉ còn đôi mắt mở to tuyệt vọng.

Tôi chỉ có thể nhìn cục thịt dính chặt lên n.g.ự.c mình.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Nó bắt đầu ngấu nghiến, tham lam hút lấy m.á.u thịt của tôi.

Chẳng bao lâu, mắt tôi nhoè dần.

Tôi không còn nhìn rõ được Bạch Tình.

Toàn thân nhẹ bẫng, rơi vào ảo giác cận kề cái chết.

Khi m.á.u thịt bị hút cạn, tôi như trôi ngược thời gian.

Trở về mười tám năm trước.

Nước ối vỡ òa, tôi oa oa cất tiếng khóc chào đời.

Trong làn nước đục, tôi thoáng thấy gương mặt mẹ tôi.

Sau lưng bà, còn có gương mặt của Bạch Tình và hàng trăm gương mặt những người đàn bà đã c.h.ế.t vùi trong Đọa Dương.

Tất cả miệng đều đồng thanh, thì thầm cùng một câu.

Vừa như tiếng vọng, vừa như lời nguyền.

"Chúng ta đến để hủy diệt các ngươi."

(Hết)

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nữ Sinh Đại Học Ở Làng Đọa Dương
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...