Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nữ phụ thức tỉnh, tìm lại cuộc đời – Chương 8

Nữ phụ thức tỉnh, tìm lại cuộc đời

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

8

Thấm thoắt đã sang cuối thu, hôm đó vì tôi thức đêm vẽ bản thảo nên sáng hôm sau ra khỏi nhà hơi muộn, không ngờ lại vừa vặn gặp Trình Dực cũng mới đi ra. Tôi hơi sững lại, thấy sắc mặt anh nhợt nhạt, môi mấp máy nhưng cuối cùng chẳng nói gì.

Trong thang máy, tôi vẫn đang thắc mắc một người đúng giờ như anh sao lại dậy muộn, thì bên cạnh chợt vang lên một tràng ho nặng nề. Tiếng ho bị đè ép ở cổ họng, càng ép lại càng dữ dội hơn, cho đến khi đôi môi trắng bệch kia nhuộm một chút sắc đỏ mới dần dần dừng lại.

Tôi có phần bối rối, bỗng nhớ tới năm xưa anh cũng từng ho rất dữ, là hồi năm đầu cấp hai, khi anh nhảy xuống hồ cứu tôi. Tôi không sao, nhưng anh lại sốt cao và ho suốt nhiều ngày. Khi ấy tôi lo lắng và áy náy đến mức tìm đủ cách xin nghỉ để vào viện chăm anh, đôi mắt mỗi ngày đều sưng húp như hạt óc chó – là vì đêm nào cũng lén khóc mà ra.

"Đinh!"

Thang máy mở cửa.

Trước khi anh bước ra, tôi cất tiếng:

"Anh bị bệnh à?"

Anh quay đầu lại rất tự nhiên, đáp:

"Ừ, cảm nhẹ thôi, trời càng lúc càng lạnh, em nhớ giữ ấm."

Trực giác mách bảo tôi rằng không đơn giản là cảm lạnh, nhưng tôi không nói ra được chỗ nào không đúng. Cả ngày hôm đó, tôi cứ bị câu chuyện này ám ảnh, cố gắng ép mình hoàn thành xong bản thiết kế, vừa tan ca là bắt xe đến bệnh viện. Dù biết rõ anh là bác sĩ, nhưng vẫn muốn đến xem thử.

Dọc theo hành lang mà tôi đã đi qua vô số lần, tôi bước đến văn phòng của anh. Khi nhìn thấy hai người bên trong, thời gian như thể dừng lại ngay khoảnh khắc ấy.

Trong ánh hoàng hôn, Trình Dực đang nhẹ nhàng an ủi Lục Khinh đang khóc.

Tôi bỗng thấy như bị rút hết sức lực, khẽ xoay người dựa vào tường, cúi đầu đứng rất lâu, nghĩ bụng anh hình như không sao, vậy thì… tôi về thôi.

Thật ra tôi chưa từng cố tình tìm hiểu về Lục Khinh, nhưng từ những mẩu chuyện vụn vặt nghe được từ mẹ tôi, cũng đủ để ghép thành một bức chân dung đại khái.

Cô ấy là con gái của bạn thân ba Trình Dực, từ ngoại hình đến tính cách, xuất thân đều rất xứng đôi với anh. Nhưng nếu nói cho cùng, dù có hợp thế nào, điều quan trọng nhất vẫn là — Trình Dực bằng lòng.

Đoạn tình cảm sai lầm với Chu Thì Khiêm ảnh hưởng lớn nhất đến tôi ở chỗ: vì anh ta, tôi đã đẩy Trình Dực ra xa, bị cuốn theo cốt truyện mà không hề có quyền lựa chọn.

Sau khi tỉnh táo lại, Chu Thì Khiêm thậm chí chẳng còn khiến tôi d.a.o động chút nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Nhưng giờ đây, từng hành động của Trình Dực lại khiến tôi đau thấu tim gan — dù chỉ là nói chuyện một cách bình thường, như với một người bạn lớn lên cùng nhau, tôi cũng không thể nào giả vờ bình thản được nữa.

Thật kỳ lạ… Khi ở bên Chu Thì Khiêm, chúng tôi từng yêu đến mức ai ai cũng biết, từng gào thét đến mức điên cuồng. Nhưng với Trình Dực, không ai biết cả. Chúng tôi chưa từng bên nhau — vậy mà lại chẳng còn cơ hội để ở bên nhau nữa.

Giống như một nụ hoa chưa kịp nở, chỉ qua một đêm đã héo rũ.

~ Hướng Dương ~

Tôi tự hỏi bản thân mình không phải một người dũng cảm, nhưng nếu Trình Dực có thể quay đầu nhìn tôi một cái thôi, tôi nhất định sẽ chạy đến bên anh, không tiếc chín mươi chín bước còn lại.

Nhưng anh không làm vậy.

Anh thậm chí không hề quay đầu nhìn tôi một lần.

Vì thế, từ sau đó, tôi bắt đầu cố ý tránh nghe những chuyện liên quan đến anh và Lục Khinh. Thỉnh thoảng nghe mẹ tôi nhắc tới, tôi cũng cố tình không để tâm. Tôi chăm chỉ vẽ vời, bù đắp lại ba năm đã đánh mất, nỗ lực sống tốt mỗi một ngày. Những lúc rảnh rỗi thì ở bên gia đình, làm bánh ngọt, uống trà chiều với bạn bè, dạo bước một mình trên con đường rợp bóng cây vào buổi hoàng hôn.

Tôi hình như đang sống rất ổn.

Ngày tuyết đầu tiên rơi sau khi bước vào mùa đông, chiếc nhẫn do tôi thiết kế đã đoạt giải. Đồng nghiệp kéo tôi ra ngoài ăn mừng, mọi người rôm rả bàn về tác phẩm của tôi, hỏi tôi cảm hứng đến từ đâu, rồi liên tưởng đến việc tôi vẫn độc thân, đoán rằng chắc hẳn tôi từng yêu đơn phương một người – đó mới là lý do chiếc nhẫn ra đời.

Tôi khẽ khuấy nồi lẩu đang bốc khói nghi ngút, bất đắc dĩ bật cười.

Làm gì có lý do phức tạp gì đâu — chỉ là năm lớp 11, khi vẽ Trình Dực, tôi tiện tay phác thảo thêm một chiếc nhẫn bên cạnh. Giờ chỉ là sửa lại đôi chút rồi hoàn thiện thành bản cuối, đặt cho nó cái tên “Nhật Nguyệt Đồng Huy” – mặt trời và mặt trăng cùng tỏa sáng, ý nghĩa là tình yêu tồn tại như nhật nguyệt, “anh” và “cô ấy” sớm tối đồng hành bên nhau.

Bàn ăn sôi nổi hẳn lên, ai nấy đều hào hứng trò chuyện, tôi chẳng có hứng tham gia, chỉ thỉnh thoảng đáp vài câu, rồi cầm điện thoại lướt linh tinh.

Nhưng khi nhìn thấy một dòng trạng thái trong vòng bạn bè, đầu ngón tay tôi chợt khựng lại, mắt cứ thế dán chặt vào màn hình rất lâu, rồi mới chậm rãi đặt điện thoại xuống.

Nồi lẩu vẫn không ngừng sôi ùng ục, tầm nhìn mơ hồ, tôi chẳng biết đã gắp thứ gì cho vào miệng, cay đến mức ho không ngừng, nước mắt cũng bị sặc mà chảy ra.

Đồng nghiệp bên cạnh vừa rót nước vừa nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, lo lắng hỏi tôi có sao không.

Tôi như muốn ho đến lòi cả nội tạng ra ngoài, phải một lúc lâu sau mới ngừng được, giọng đã khàn đặc gần như không phát ra nổi:

"Đau quá..."

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nữ phụ thức tỉnh, tìm lại cuộc đời
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...