Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nữ Phụ Chết Thảm Đã Trọng Sinh – Chương 36

Nữ Phụ Chết Thảm Đã Trọng Sinh

Tác giả: Cẩm Chanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tháng ba năm Thiên Nguyên thứ 109.

Thành Hạ Liễu gần núi Bất Động đã trải qua một trận đại nạn, chỉ trong một đêm, cả người lẫn thành trì đều biến mất một cách kỳ lạ.

Từ tòa thành cho đến hàng vạn cư dân bỗng dưng không còn tung tích, chỉ để lại một vực sâu đen ngòm, kéo dài giữa các dãy núi. Đó từng là nơi thành Hạ Liễu sừng sững tồn tại, từ đó về sau không một ai dám đặt chân đến.

Dù là người tu tiên hay phàm nhân, tất cả đều kiêng kỵ nhắc đến nơi này.

Trấn Thiên Tư muốn tìm hiểu nguyên nhân nên đã phái quân đội điều tra, nhưng mãi không thể tìm ra bất cứ manh mối nào. Thành Hạ Liễu không bị Huyền Quỷ tập kích, cũng không gặp phải thiên tai địa biến, nó đơn giản là… đột nhiên biến mất không dấu vết.

Dù là ở Bất Hư Châu, chuyện một tòa thành bị xóa sổ không lý do vẫn là điều khó tin.

Vì không có cách nào tìm ra nguyên do, chuyện này dần rơi vào quên lãng. Nhưng vì những điều kỳ bí xung quanh, dù đã năm trăm năm trôi qua, người đời vẫn truyền tai nhau những lời đồn đại.

Phù Huỳnh cũng từng nghe kể, nhưng trong cuốn bút ký lại ghi rằng họ đã đặt chân đến thành Hạ Liễu!

Dựa theo ghi chép của người viết, họ đã tiến về núi Bất Động vào tháng ba, sau đó mắc kẹt trong màn sương mê trận suốt một khoảng thời gian dài. Nếu không, một sự kiện kinh thiên động địa như vậy, lý nào họ không hề hay biết?

Càng nghĩ càng thấy kỳ lạ…

Phù Huỳnh lật lại trang đầu tiên.

“Sao vậy?” Ninh Tùy Uyên ở bên cạnh nhận ra sắc mặt nàng không ổn, liền hỏi.

Phù Huỳnh cẩn thận lật giở từng trang, cau mày: “Thiếu nội dung.”

Nghe vậy, Hạ Quan Lan ngồi phía trước khẽ cong ngón út, thuận thế hỏi tiếp: “Thiếu phần nào?”

Phù Huỳnh chỉ vào phần mở đầu: “Đây là một cuốn sổ ghi chép khi hành quân, những gì xảy ra trong nhiệm vụ đều phải ghi chép tỉ mỉ, sau đó trình lên Trấn Thiên Tư để sử quan sao chép lại. Nhưng các ngươi nhìn xem, trang đầu tiên đã là đoạn họ đang trên đường trở về. Điều này có nghĩa là những sự kiện trước đó đã bị mất. Thế phần trước đâu?”

Trước đây, Thẩm Ứng Chu từng nói với nàng rằng trước mỗi chuyến đi, Trấn Thiên Tư đều dẫn theo một văn binh chuyên phụ trách ghi chép. Từ lúc xuất phát đến khi trở về, từng chi tiết nhỏ về nhiệm vụ và hành động của từng người đều phải được ghi lại rõ ràng. Nếu gặp bất trắc, văn binh cũng là người được ưu tiên bảo vệ.

Phù Huỳnh cầm bút ký lên, cảm thấy độ dày của nó cũng không đúng, rõ ràng đã bị mất một phần.

“Lúc Tư Ly Quân tìm thấy, nó đã ở tình trạng này sao?”

Hạ Quan Lan thản nhiên gật đầu.

Nếu ngay từ đầu nó đã như vậy, thì…

Phù Huỳnh nhíu chặt mày hơn: “Nhưng nó không có dấu vết bị xé rách.”

“Đưa ta xem.”

Ninh Tùy Uyên nhận lấy cuốn bút ký, truyền vào một tia linh lực.

Hơi thở đỏ rực lượn lờ trên trang giấy, chẳng bao lâu sau, một tia linh quang trắng nhạt liền xuất hiện. Luồng ánh sáng trắng ấy tựa như khói sương, chỉ lóe lên rồi biến mất.

Ninh Tùy Uyên thu tay lại: “Là do thuật pháp phá hủy.”

Ánh mắt hắn chợt rơi trên người Hạ Quan Lan, nở một nụ cười chẳng rõ ý tứ: “Chẳng lẽ bên trong có ghi chép thứ gì đó không thể để lộ về Thái Hoa Sơn, nên Tư Ly Quân không muốn người ngoài nhìn thấy?”

Chỉ thiếu nước chỉ thẳng vào mặt hắn mà nói: “Là ngươi làm đúng không?”

Nói khó nghe hơn thì, lần rơi xuống vực này, tám phần là chỉ còn ba người bọn họ sống sót. Mà Hạ Quan Lan là người đầu tiên phát hiện ra ngọc bài và bút ký, tất nhiên cũng là kẻ đáng nghi nhất.

Đối diện với lời châm chọc ngầm của Ninh Tùy Uyên, Hạ Quan Lan vẫn không hề dao động: “Thái Hoa Sơn dù không thể lộ ra ánh sáng, cũng vẫn tốt hơn Cửu U.”

Hàng mi dài của hắn khẽ rung, giọng điệu nhàn nhạt: “Nếu ta nhớ không lầm, Cửu U dường như đã sống trong địa huyệt gần năm nghìn năm rồi.”

Những lời này rõ ràng là đ//â//m thẳng vào tim Ninh Tùy Uyên. Châm biếm người khác không thành, lại bị mỉa mai ngược lại, hắn tức đến nỗi nắm chặt tay, trán giật lên hai cái.

Hạ Quan Lan không hề có ý dừng lại, tiếp tục nói: “Hơn nữa, thay vì để lại nhược điểm, ta hà cớ gì không hủy cả cuốn sách đi, còn phí công đem đến cho ngươi xem.”

Hắn cười chế giễu một cái, chậm rãi nhấn mạnh từng chữ: “Dù sao thì… Cửu U Đế cũng chẳng hiểu nổi những thứ này.”

“Hạ Quan Lan——!”

Ninh Tùy Uyên gần như bùng nổ, nhưng ngay lúc đó, một bàn tay mềm mại nhẹ nhàng kéo hắn lại.

Hắn còn chưa nguôi giận, hung hăng quay đầu, đối diện với đôi mắt dịu dàng của Phù Huỳnh, tim bỗng thót lên một cái, mọi cảm xúc như được ánh mắt ấy vỗ về.

Hắn nuốt nước bọt hai lần, cuối cùng không so đo nữa, khoanh tay nhìn ra ngoài cửa, sắc mặt vẫn âm trầm khó chịu.

Phù Huỳnh cũng lặng lẽ thu tay về.

Hạ Quan Lan vốn là người cẩn trọng, nếu thực sự có mờ ám, hắn chắc chắn sẽ xử lý sạch sẽ. Như hắn đã nói, căn bản không cần thiết phải đem sách theo.

“Có lẽ, ngoài chúng ta, trong Hồi Lạc Nhai còn có người khác.”

Nhưng như vậy cũng không hợp lý. Nếu thực sự có người, vì sao không hủy toàn bộ cuốn sách, mà lại cố tình để lại phần sau?

Hoặc có thể… thời gian ở đây đã ngừng trôi. Bút ký ghi lại thời gian là năm 109, đến nay đã hơn năm trăm năm trôi qua. Nói cách khác, Hồi Lạc Nhai đã tồn tại ít nhất năm trăm năm.

Năm trăm năm.

Thế nhưng mọi người và vật bên trong vẫn giữ nguyên dáng vẻ ban đầu.

Phù Huỳnh chợt nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên đứng bật dậy, sải bước ra ngoài.

“Nàng đi đâu?”

Phù Huỳnh không đáp, nhanh chóng đi khỏi hậu viện, đến sảnh trước của khách điế/m, lật tung mấy cuốn sổ từ quầy ra xem.

Ninh Tùy Uyên và Hạ Quan Lan cũng lập tức theo sát.

Phù Huỳnh chỉ vào một dòng trên sổ sách, nội dung được viết rõ ràng bằng mực đen—

“Lầu Nghênh Xuân, thành Hạ Liễu, sổ ghi chép năm 108. Nơi này không phải Hồi Lạc Nhai.” Phù Huỳnh dừng lại một chút, giọng nói hạ thấp: “Là thành Hạ Liễu đã biến mất vào tháng ba năm đó.”

Khoảnh khắc lời vừa dứt, không gian xung quanh bỗng trở nên im lặng đến đóng băng.

Một tòa thành mất tích gần năm trăm năm, tựa như một màn sương mờ phiêu bạt khắp Bất Hư Châu.

Phù Huỳnh không biết đêm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cũng không rõ những dân chúng còn sống ở đây là người hay là quỷ. Nhưng hiện tại, Bích La đã mất tích, nơi này tuyệt đối không phải vùng đất thần tiên như lời đồn.

“Nửa đêm qua các ngươi có phát hiện điều gì bất thường không?”

Hạ Quan Lan chậm rãi lắc đầu: “Gần sáng ai nấy đều tản đi, không có gì khác thường.”

Phù Huỳnh lại nhìn về phía Ninh Tùy Uyên.

Sắc mặt hắn thoáng thay đổi, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thản: “Không có.”

Cả đêm hắn đều canh chừng trên mái nhà của Phù Huỳnh, chỉ lo giám sát Hạ Quan Lan, nào có tâm trí để ý chuyện khác.

Phù Huỳnh cúi đầu, suy tư hồi lâu: “Nếu Bích La thực sự biến mất ở Hồi Lạc Nhai, chúng ta đều ở cùng một chỗ, không lý nào lại không cảm nhận được.”

Nàng quay sang nhìn Hạ Quan Lan: “Còn Tư Ly Quân thì sao?”

Dĩ nhiên, chuyện “đi tìm người” kia chẳng qua chỉ là cái cớ để lừa nàng, Hạ Quan Lan đương nhiên không thừa nhận, chỉ lặng lẽ lắc đầu thêm lần nữa.

Phù Huỳnh thở dài.

Giờ phút này, cũng chỉ có thể đi tìm kiếm từng nhà một.

Ba người chia nhau hành động, bắt đầu lục soát từ khách điế/m. Kỳ lạ thay, ngoại trừ hành lý mang theo bên mình, tất cả các phòng đều trống trơn, không một bóng người.

Họ lại tiếp tục ra phố, tìm đến các cửa tiệm xung quanh. Nhưng cửa nẻo nhà nào nhà nấy đều đóng kín, đừng nói là người, ngay cả một sinh vật sống cũng không thấy đâu.

Thật quá kỳ lạ.

Dù cho những người đó thực sự đã hóa thành quỷ, cũng phải có một nơi để trú ngụ, nhưng khi tìm kiếm khắp nơi, thứ họ thấy chỉ là những căn phòng lạnh lẽo, trống rỗng.

Phù Huỳnh vừa định rời khỏi tửu quán thì bất chợt trông thấy một bóng trắng thấp thoáng sau quầy. Nàng sững sờ, siết chặt ngọn đèn Ẩn Thanh trong tay rồi bước tới.

Quả nhiên, phía sau đó có người.

Bốn bề đều bị vò rượu che chắn, hơn nữa hắn lại nằm bên trong, nếu không nhìn kỹ thì thực sự khó mà phát hiện.

Phù Huỳnh cẩn thận quan sát.

Người thanh niên bất tỉnh trông còn rất trẻ, y phục kiếm khách xanh trắng xen kẽ, kiểu dáng quen thuộc, giống như… đệ tử của Thái Hoa Sơn.

Nàng vội vã tiến đến thăm dò hơi thở.

Vẫn còn sống. Chỉ là mạch tượng yếu ớt, có dấu hiệu của chứng hồn phách phiêu lạc. Phù Huỳnh lập tức túm lấy hai chân hắn, kéo ra khỏi quầy rượu.

Lúc này, Hạ Quan Lan và Ninh Tùy Uyên vẫn đang tìm kiếm phía trước.

Nàng thả hai con b//ư//ớ//m nhỏ bay đến báo tin, chẳng mấy chốc, một bóng dáng trắng nhạt thanh mảnh đã xuất hiện.

“Có phải là đệ tử trong cung môn của ngươi không?” Phù Huỳnh vừa kéo người ra đến giữa đường, tốn không ít sức, nói chuyện hụt hơi.

Hạ Quan Lan tập trung quan sát.

Đó là một thiếu niên còn rất trẻ, chỉ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy nhúng nước, bọng mắt hơi sưng, ấn đường lại thấp thoáng ánh xanh.

Y phục môn phái của Thái Hoa Sơn đều được thêu ám văn đặc biệt làm dấu hiệu, người thường không thể giả mạo.

Hạ Quan Lan không nhận ra hết tất cả đệ tử trong sơn môn, nhưng có thể phân biệt được phù hiệu thật giả. Không sai, đây thực sự là một đệ tử của Thái Hoa Sơn.

Vốn dĩ, chuyện đệ tử trong sơn môn mất tích chỉ là một cái cớ.

Nhưng giờ thì…

Ánh mắt hắn khẽ biến đổi, giấu đi suy nghĩ trong lòng, chậm rãi đặt lòng bàn tay lên trán thiếu niên. Làn ánh sáng trắng dịu dàng bao phủ khuôn mặt tái nhợt, chỉ trong chốc lát, cơ thể hắn đã có phản ứng.

Đầu tiên là cánh tay, sau đó là nhãn cầu khẽ động dưới mí mắt, cuối cùng chậm rãi mở ra. Đôi mắt hắn trống rỗng nhìn lên bầu trời, rất lâu sau mới như người mất trí, lảo đảo ngồi dậy khỏi mặt đất.

Tình trạng của đệ tử này có gì đó không đúng. Dù trông có vẻ đã tỉnh lại, nhưng từ thần sắc của hắn mà xét, càng giống một kẻ trúng tà, toàn thân mơ hồ, trống rỗng.

“Ngươi tên gì?”

Phù Huỳnh ngồi xổm xuống trước mặt hắn, vẫy tay qua lại trước mắt.

Hắn lắc đầu.

“Ngươi còn nhớ mình từ đâu đến không?”

Hắn vẫn tiếp tục lắc đầu.

Ngoài đôi mắt mở to, hoàn toàn không thể hỏi được bất cứ điều gì.

Hạ Quan Lan kéo thẻ bài đeo bên hông hắn xuống, cúi đầu nhìn: “Đệ tử của Ngoại Lâu.”

Chả trách trước đó không nhận được tin báo. Môn phái Thái Hoa Sơn có rất nhiều đệ tử, mỗi ngọn núi đều do các tiên trưởng khác nhau quản lý. Nếu là người trong nội môn gặp chuyện, tin tức sẽ được lập tức báo lại cho Hạ Quan Lan.

Thấy Phù Huỳnh định dùng đèn Ẩn Thanh để phá đi mê chướng trên người hắn, hắn liền lên tiếng ngăn lại: “Hắn đã mất đi một nửa ba hồn bảy phách, cơ thể này chỉ còn là cái vỏ rỗng.”

Mấy thuật pháp nhỏ căn bản không thể nào giải quyết được. Hạ Quan Lan thờ ơ nhìn xuống thiếu niên với đôi mắt trống rỗng, dường như mang theo thất vọng. Ngay sau đó, ánh sáng trắng ngưng tụ nơi đầu ngón tay hắn, chuẩn bị ban cho kẻ trước mặt một cái kết khoan thai.

Phù Huỳnh kinh hãi khi nhận ra hắn định làm gì. Nàng lập tức giơ đèn Ẩn Thanh lên ngăn cản, dang rộng hai tay chắn trước mặt thiếu niên: “Hắn vẫn còn sống!”

Hạ Quan Lan hơi rũ mắt: “Sống còn không bằng chết.”

Đối với người tu tiên… không, đối với con người mà nói, giữ lại một cái xác sống đờ đẫn vô tri, chẳng thà chết đi cho gọn.

“Là đệ tử của ta.” Giọng điệu Hạ Quan Lan trầm xuống một chút. “Ta có quyền quyết định.”

Thật là… vô lý đến cực điểm.

Phù Huỳnh nhìn hắn như nhìn một kẻ điên không thể hiểu nổi.

Ninh Tùy Uyên xuất thân từ Ma Uyên, bản tính tàn nhẫn là điều dễ hiểu. Nhưng Hạ Quan Lan… Rốt cuộc hắn nghĩ gì?

Hắn là Chưởng Tư của Thái Hoa Cung, là thượng tiên tu hành con đường từ bi vì chúng sinh, là người đã trải qua năm trăm năm rèn luyện nơi trần thế mới có thể ngồi lên vị trí Tư Ly Quân!

Người đang nằm đây cũng chẳng phải ai xa lạ, mà chính là đệ tử của hắn, là kẻ gọi hắn một tiếng “Tôn thượng”! Nói cách khác, nếu không phải vì khoác lên người bộ môn phục này, hắn sao có thể rơi vào tình cảnh thế này? Dù có phải chết, cũng không nên chết trong tay Hạ Quan Lan theo cách này!

Phù Huỳnh giận đến run người, khó nhọc nghiến răng nói: “Nếu hắn không thể cứu chữa, ngươi giết hắn cũng không sai. Nhưng hiện tại mạch tượng của hắn vẫn ổn định, hồn phách ly thể cũng chỉ là tạm thời, biết đâu chỉ cần phá vỡ mê cục, hắn sẽ không cần thuốc mà tự hồi phục.”

“Hắn không có lý do bắt buộc phải chết; mà ngươi, cũng không có lý do nhất định phải giết hắn.”

“Nếu ngươi cứ khăng khăng như vậy, thì… giải dược, ta cũng sẽ không cho ngươi.” Giọng nàng lạnh lẽo, dứt khoát buông lời tuyệt tình.

Hạ Quan Lan đứng lặng dưới ánh mặt trời rực rỡ. Ánh mắt hắn lại mang theo hàn ý trái ngược hoàn toàn, im lặng nhìn Phù Huỳnh chằm chằm không chút dao động.

Chợt hắn bật cười.

Nhưng không thể gọi là nụ cười, mà chỉ là khóe môi khẽ nhếch lên dưới sự khống chế của cảm xúc, cả gương mặt vẫn lạnh lùng, xa cách như trước.

“Vậy ra độc kia không đủ để lấy mạng ta, đúng không?”

Lưng Phù Huỳnh cứng đờ.

Hắn hài lòng khi thấy sắc mặt nàng thoáng đổi, liền cúi người ghé sát hơn: “Phù Huỳnh, ngươi rất thông minh.” Hắn nói, “Nhưng ngươi không thể lừa được ta. Ta khác hắn.”

Ninh Tùy Uyên ngu muội, thậm chí chưa từng tỉnh táo. Hắn coi nàng là kiếp sau của người hắn yêu mà giữ bên cạnh; còn Hạ Quan Lan thì khác, hắn nhìn thấu thật giả, cũng nhìn thấu cả lớp màn lừa dối mà nàng dày công tạo dựng.

Những lời nàng nói với hắn hôm qua, có lẽ chỉ là cái cớ để đánh lạc hướng hắn. Nàng muốn khơi mào tranh chấp giữa hắn và Ninh Tùy Uyên, muốn lợi dụng hắn để giết Ninh Tùy Uyên.

Mối hận của nàng, chắc chắn còn sâu xa hơn thế.

“Cách băng bó vết thương của ngươi là một phương pháp hiếm thấy từ hai mươi năm trước ở Dao Sơn, nay đã không còn phổ biến nữa.”

“Trấn Thiên Tư đều dùng ký hiệu đặc biệt để làm nhiễu loạn hồ sơ, mỗi năm đổi một lần. Vậy mà văn tự từ năm trăm năm trước, ngươi lại có thể đọc lưu loát không sót một chữ.”

“Phù Huỳnh, ngươi năm nay mười bảy tuổi, đúng mười bảy năm kể từ khi Ninh Tùy Uyên tàn sát cả một tòa thành.”

Hạ Quan Lan chậm rãi nói: “Vậy ngươi nói xem… rốt cuộc ngươi đến từ đâu?”

Giọng hắn thản nhiên như nước, từng chữ lạnh lẽo len lỏi vào tai nàng.

Hơi thở băng giá hòa vào thanh âm trầm thấp, tựa như một con rắn từ dưới lớp băng chui ra, từng vòng từng vòng siết chặt lấy nàng, chặt đến mức không thở nổi.

Núi máu biển lửa trong ký ức lại một lần nữa trỗi dậy.

Đó là cơn ác mộng nàng không thể thoát, không thể vùng vẫy, càng không thể quên.

Nó thiêu đốt trong tâm trí, đôi mắt nàng đối diện với Hạ Quan Lan, trong cơn đau đớn khôn cùng dần dần phủ lên một tầng huyết sắc.

Một lớp nước mắt mỏng manh phủ lên khóe mắt, tựa hồ muốn rơi xuống nhưng vẫn cố chấp giữ lại.

*

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nữ Phụ Chết Thảm Đã Trọng Sinh
Chương 36

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 36
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...