Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nữ Phụ Chết Thảm Đã Trọng Sinh – Chương 30

Nữ Phụ Chết Thảm Đã Trọng Sinh

Tác giả: Cẩm Chanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vân Kỳ nói xong, lại khẽ cười nhạt. Hắn vừa đi vừa ngâm nga một khúc nhạc, cứ như thể mọi thứ chỉ là một trò đùa.

Nhưng Phù Huỳnh không cho rằng đó chỉ là sự hứng khởi nhất thời hay một câu bông đùa đơn thuần của hắn. Dù chỉ là nam phụ số ba trong nguyên tác, nhưng tác giả lại dành nhiều bút mực để khắc họa Vân Kỳ.

Sắp đặt cho hắn một thân thế bất hạnh, một tính cách méo mó, thậm chí còn trực tiếp nhấn mạnh rằng tình cảm hắn dành cho nữ chính cực đoan hơn bất kỳ ai.

—— Không phải yêu đến vô cùng, thì chính là hận đến cực điểm, không có khoảng trung gian.

Xét theo nguyên tác, rất có thể tình cảm Vân Kỳ dành cho Tô Ánh Vi đã hóa thành hận ngay từ khoảnh khắc nàng giả chết rời đi. Biết đâu hắn đã lên kế hoạch báo thù cho việc nàng nhẫn tâm bỏ rơi hắn, rồi cứ thế mà biến mất.

Lối suy nghĩ có hơi kỳ quái nhưng với Vân Kỳ, đây là điều hoàn toàn có thể xảy ra.

Nếu thật sự là vậy, thì chuyện Bích La mất tích e rằng cũng có liên quan đến hắn. Như vậy so với Ninh Tùy Uyên, nàng càng phải tìm cách trừ khử mối nguy khó lường này trước.

Nhưng làm thế nào mới được?

Ánh mắt Phù Huỳnh lướt qua người Ninh Tùy Uyên trong chớp mắt, rồi nhanh chóng cúi đầu, giấu kín suy tính của mình, lặng lẽ theo sau hai người.

Nhờ sự dẫn dắt của hạc nước, Ninh Tùy Uyên chẳng mấy chốc đã tìm thấy một suối nước trong.

Lúc này trời đã tối, hắn đứng dưới gốc cây, tiện tay niệm một thuật hỏa, rồi nhìn lướt qua Vân Kỳ đang đen sì sì, sau đó quay sang Phù Huỳnh: “Ta và hắn đi tẩy sạch, ngươi ở lại đây. Đợi xong xuôi, hắn sẽ dẫn chúng ta đến Hồi Lạc Nhai.”

Vân Kỳ nhếch môi cười: “Nơi này yêu chướng dày đặc, không bằng để ta ở lại bảo vệ A Huỳnh.”

Ninh Tùy Uyên hừ lạnh, rồi chợt giãn mày cười nhạt: “Được thôi.” Hắn nói, “Cả ngàn dặm quanh đây chỉ có suối nước này, đợi ta tắm xong sẽ phá hủy luôn thủy mạch. Ngươi muốn đợi, thì cứ đợi.”

Nói xong, hắn chẳng buồn để tâm đến Vân Kỳ nữa, lập tức xoay người rời đi.

Sắc mặt Vân Kỳ tối sầm lại.

Giữa việc tiếp tục bẩn thỉu và ở lại bên cạnh Phù Huỳnh, cuối cùng hắn vẫn không cưỡng lại được bản tính, chọn cách rời đi.

Chờ hai người đi khuất, xung quanh cũng trở nên yên tĩnh hơn.

Phù Huỳnh ôm gối ngồi trước đống lửa, lắng nghe âm thanh lách tách của củi cháy, ánh mắt vô thức hướng về phía dãy núi xa xăm.

Chỉ cần vượt qua hai ngọn núi nữa là có thể đến Dao Sơn. Mà vào được Dao Sơn, cũng có nghĩa là gần đến trấn Sơn Tuyền. Nghĩ đến nơi mình từng sinh sống, ánh mắt nàng thoáng qua một tia thất thần.

Nàng dùng nhánh cây khều nhẹ ngọn lửa, thầm nghĩ: Nếu có thể tìm lại Bích La, thì nàng nhất định phải tìm cơ hội quay về một chuyến. Dù cho phụ thân thực sự đã chết, nàng cũng muốn tận mắt nhìn thấy phần mộ của ông, để dứt đi chút niềm hy vọng cuối cùng.

Cơn buồn ngủ kéo đến. Phù Huỳnh cứ thế ôm gối, chìm vào giấc ngủ chập chờn.

Có một đôi mắt lặng lẽ dõi theo nàng từ trên cây.

Hạ Quan Lan giấu hoàn toàn khí tức, tựa người vào thân cây, đôi mắt trầm lặng rủ xuống.

Đến khi nghe thấy động tĩnh phía sau, hắn không nán lại nữa, lặng lẽ rời đi.

*

Hai người kia tắm rửa xong xuôi, tiếng bước chân làm Phù Huỳnh bừng tỉnh.

Họ đều đã thay y phục mới, một người áo vàng, một người áo đỏ, nổi bật đến mức chói mắt.

Phù Huỳnh thấy đau đầu, liền dời ánh nhìn: “Chúng ta đến Hồi Lạc Nhai bằng cách nào?”

“Ta đã nói là có bùa truy tung.”

Vân Kỳ lấy ra một tấm bùa đồng xanh.

Nàng vẫn có chút cảnh giác.

Thấy vậy, thiếu niên thở dài: “Lần này thực sự là thật.”

Phù Huỳnh vẫn mang vẻ hoài nghi.

Hắn cười khẽ, tung lá bùa lên không trung. Tấm bùa lóe sáng, hóa thành một vệt xanh nhàn nhạt, từ từ bay về một hướng.

“Thấy chưa, ta không gạt nàng đâu.”

Vân Kỳ vừa định thu lại tấm bùa đồng xanh, nhưng Ninh Tùy Uyên đã nhanh hơn một bước, lập tức chộp lấy nó, nhìn vào vị trí hiển hiện trên bề mặt: “Ẩn Vân Đài.”

Vân Kỳ chỉ nhếch môi cười, không nói gì.

Phù Huỳnh thấy sắc mặt Ninh Tùy Uyên đầy thâm ý, dường như đang che giấu điều gì, không khỏi cất tiếng hỏi: “Nơi đó có chuyện gì sao?”

“Không có gì.” Ninh Tùy Uyên không giải thích thêm, thu thanh phù đồng lại, chuẩn bị lên đường.

Vân Kỳ lại tận tình giải thích: “Ẩn Vân Đài từng là nơi Huyền La Đạo thi triển pháp thuật, giảng dạy đạo pháp. Nhưng nhiều năm trước, có kẻ đã san bằng tổng đàn của bọn chúng, khiến vô số người chết thảm, nơi này cũng vì thế mà trở nên hoang phế, dần dần biến thành một ‘đấu trường ác quỷ’.”

Cái gọi là “đấu trường ác quỷ” chính là nơi oán khí tụ tập.

Cuộc tàn sát năm trăm năm trước đã khiến gần một nửa Huyền La Đạo bị diệt sạch tại Ẩn Vân Đài. Oán khí tích tụ ngày càng đậm, qua năm tháng đã thu hút vô số Huyền Quỷ. Mà những đạo sĩ chết oan kia, sau khi mất cũng không thể siêu thoát, hóa thành yêu hồn vất vưởng.

Mọi người đều biết rằng linh khí ở Bất Hư Châu đã cạn kiệt.

Vì thế để tu luyện, nhiều Lâm Tiên khách đã tìm đến những “đấu trường ác quỷ” như thế này, săn bắt Huyền Quỷ, yêu hồn, đoạt lấy linh đan trong cơ thể chúng để tăng cường pháp lực.

Ẩn Vân Đài chính là một nơi mà Lâm Tiên khách yêu thích.

Nhưng loại phương pháp tu luyện này không thể công khai, những kẻ dùng cách này để tăng cường tu vi đương nhiên cũng chẳng phải chính đạo. Trải qua thời gian, nơi đây trở thành một chốn cá lớn nuốt cá bé, đủ hạng người trà trộn, không thể phân biệt chính tà.

Nghe xong, ánh mắt Phù Huỳnh bất giác dừng lại trên bóng lưng Ninh Tùy Uyên.

Trước đây Thẩm Ứng Chu từng nói, Huyền La Đạo chỉ toàn bọn giả nhân giả nghĩa, tu luyện những pháp thuật nghịch thiên, đi con đường phù đồ*, nói thẳng ra — bọn chúng đều là tà đạo!

(*Phù đồ: Con đường hư ảo, không bền vững, mang ý nghĩa viển vông.)

Chúng bắt nam đồng, nữ đồng, nuốt chửng mệnh hỏa thuần khiết của trẻ con để tu luyện. Cũng có kẻ ăn thịt, uống máu người để rèn luyện thân thể.

Hơn năm trăm năm trước, khi Huyền La Đạo hoành hành, vô số người vô tội đã chết dưới tay tà đạo. Cho đến một ngày, toàn bộ Huyền La Đạo bị đồ sát chỉ trong một đêm, kẻ còn sống sót cũng chỉ dám trốn chui trốn nhủi trong bóng tối.

Thẩm Ứng Chu đã không ít lần tán dương người đã làm ra chuyện này, còn gọi kẻ đó là “đại thiện nhân”.

Vậy nên —

“Là ngươi làm sao?” Phù Huỳnh không nhịn được mà hỏi thẳng, trong đôi mắt lộ rõ sự nghi hoặc.

Mi mắt Ninh Tùy Uyên giật giật, ánh mắt lập tức lạnh lùng nhìn nàng: “Phải thì sao?”

Hắn cười khẩy: “Chẳng lẽ Thần nữ nương nương của chúng ta lại muốn phát thiện tâm, trách móc bản tôn quá mức tàn nhẫn?”

“……”

Lời nói sắc bén ấy khiến Phù Huỳnh không khỏi sững sờ.

Nhưng khi nghĩ đến đôi mắt sáng rực của Thẩm Ứng Chu mỗi lần nhắc đến chuyện này, lòng nàng bỗng mềm lại: “Có người rất cảm kích ngươi.”

Ánh mắt Ninh Tùy Uyên thoáng dao động.

“Hắn căm ghét Huyền La Đạo từ lâu. Nếu không có ai ra tay, chẳng biết sẽ còn bao nhiêu người phải sống trong sợ hãi.”

Giọng nói Phù Huỳnh nhẹ nhàng như ánh trăng, mềm mại phủ lên bờ vai nàng, tựa như một lớp sa mỏng bay bổng trong gió.

Nàng trông thật dịu dàng, đẹp đẽ.

Đây là lần đầu tiên, nàng nhìn hắn bằng ánh mắt như vậy.

Bên trong tay áo, ngón tay Ninh Tùy Uyên khẽ siết lại, như muốn nói gì đó nhưng rồi lại cảm thấy dù có nói gì đi nữa cũng đều trở nên gượng gạo.

Dù sao thì, hắn tàn sát Ẩn Vân Đài vì tư tâm, chứ chẳng phải vì muốn cứu thế độ nhân.

Thế nhưng… Nàng nói, cảm kích.

Giống như… giống như hắn thật sự là một thánh nhân vậy.

Ninh Tùy Uyên dời ánh mắt đi, thản nhiên nói: “Thế thì hắn cảm kích nhầm người rồi.”

Hắn cất bước đi về phía trước, giọng nói lạnh lùng vang lên trong gió đêm: “So với cứu người, ta giết còn nhiều hơn.”

Hắn luôn nhận thức rất rõ về bản thân mình.

Phù Huỳnh đương nhiên hiểu điều đó. Nhưng trong lòng nàng, sinh mạng vốn không thể cân đo đong đếm.

Cứu một người là cứu thế gian, cứu vạn người vẫn là cứu thế gian.

Bất kể hắn xuất phát từ lý do gì, mục đích gì, thì hắn cũng đã thực sự mang đến bình yên cho vô số sinh linh. Mà sau này, hắn cũng thực sự khiến vô số người mất đi nhà cửa.

Phù Huỳnh sẽ không quên hận hắn.

Nhưng… nhưng nếu Tử Sóc còn sống, chàng nhất định cũng sẽ nói với hắn một tiếng cảm ơn. Bởi vì chàng luôn chính trực và lương thiện, nên tình yêu và thù hận của chàng cũng rõ ràng rành mạch.

Chỉ tiếc rằng, ánh trăng nơi núi rừng này, mãi mãi chẳng thể chiếu rọi lên người chàng nữa.

【Tác giả có lời muốn nói】

Ca ca nóng tính: Được thánh quang chiếu rọi, cảm giác như trái tim đầy kịch độc được gột rửa sạch. [Đầu thỏ tai rũ]

*

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nữ Phụ Chết Thảm Đã Trọng Sinh
Chương 30

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 30
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...