Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nụ Hôn Của Quỷ – Chương 150

Nụ Hôn Của Quỷ

Tác giả: Tiểu Ni Tử
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tiễn!!! Ni!!!”.

Tôi đang nằm buồn chán trên giường bệnh một mình thì bên tai vẳng đến những âm thanh rung trời lở đất.

Tôi ngồi bật dậy như cá chép quẫy.

Nhưng tại sao không thấy bóng ai cả? Chỉ thấy trước mặt bỗng nhảy ra bốn chú

cún? Chú cún đầu đàn là đẹp nhất, nó đang chồm lên lắc m//ô//n//g vẫy đuôi

chào mừng tôi, lưỡi thè ra, nó còn biết nói nữa. Nó đang nói với tôi

bằng giọng nói đã được biến âm:

“~︵o︵~ Đoán xem chúng tôi là ai? Đoán xem chúng tôi là ai?? He he, he he!!”

Ha ha, ha ha, bốn chú cún à, chính là bốn người mặc bốn bộ đồ hình cún đó mà.

Tôi vừa nhìn dáng vẻ bề ngoài là đã biết rõ cả rồi, cần gì phải đoán nữa?! ~^O^~ HOHO…

Thế nên tôi phớt lờ chú cún đầu đàn, nhào thẳng lên người “cún mẹ” đáng

yêu, hào hứng hét lên, “Bác gái!!! Con nhớ bác quá~, con nhớ bác chết đi được!!!”

“Tiễn Ni, bác cũng nhớ con lắm, ┯︵┯ hu hu hu hu…” Bác gái ôm chặt lấy tôi, khóc nấc.

Không nghi ngờ gì nữa, đương nhiên bà là mẹ của chồng tôi rồi~, he he.

“Bác gái, thì ra bác cũng nhớ con thế ư, con cảm động quá~, con thật sự rất

cảm động~, ┯︵┯ hu hu hu hu…”. Tôi ôm chặt lấy bác gái hơn.

“-_-^

Xì xì xì xì, sến quá đi mất!”. Chú cún nhỏ con nhất lột toẹt phần đầu

cún xuống, một gương mặt nhỏ bé y hệt Thuần Hy xuất hiện.

Cái tên Thuần Hiến đáng ghét này, tính khí xấu xa y hệt anh trai, vẫn chưa thay đổi gì hết.

“A, Thuần Hiến, mấy năm không gặp, em đẹp trai hơn nhiều đấy, còn đẹp hơn

cả anh trai em nữa! He he, thế nào? Các cô gái trong lớp em chắc chắn

đều mê mẩn em hết nhỉ? He he.” Tôi vô cùng nhiệt tình với cậu nhóc.

Dù gì tôi cũng là chị của nó, không, chị dâu chứ, he he. Chị dâu sao lại tính toán với em chồng được, ha ha.

“Ngốc!”

Hả??? Đó là từ chuyên dùng chỉ anh trai cậu nhóc mới được gọi mà?! Sao nó

cũng học theo rồi? ~~⊙︵⊙^ Hừ~, tức quá, tức quá, tức chết đi thôi!

Càng tức hơn là nó còn nhướn mày lên với tôi, vẻ mặt thờ ơ nói, “Mấy năm

không gặp mà chị vẫn chẳng chút tiến bộ! Vẫn chỉ biết hỏi những câu hỏi

ngô nghê thôi!”

Đáng ghét! Đáng ghét! Đáng ghét!

“Kim

Thuần Hiến!!!”. Bác gái hét toáng lên kéo tai cậu nhóc, “Con đúng là hư

hỏng! Tiểu tử chết tiệt! Có ai ăn nói với chị dâu như con không hả?

Hả???”

“Cái gì mà chị dâu? Chị ấy chưa đính hôn với anh trai mà!

Hơn nữa chị ấy chẳng phải cũng sắp chết queo rồi hay sao? Mẹ bảo hai

người họ đi đâu để thành vợ chồng? Thiên Quốc à?”

Không khí đột ngột yên tĩnh hẳn, mọi người đều bắt đầu im lặng.

Thuần Hiến có lẽ cũng ý thức được những lời không nên nói, nên cắn môi cúi gằm đầu.

“┯︵┯ Hu hu hu hu hu…”. Bỗng một tiếng khóc to nức nở cất lên, không phải là

chú cún đầu đàn Lý Tú Triết thì còn là ai? Tiếp theo đó là bác gái yêu

quý của tôi, sau đó nữa là…

“Hu hu~, oa oa oa oa…”. Tiếng ai khóc thế nhỉ? Sao lúc khóc giống một chú cún con thế? Hình như là giọng nữ,

đó là tiếng khóc đáng yêu nhất tôi từng nghe.

Tôi nhìn sang đó…

HOHO~, suýt nữa thì quên, vẫn còn một chú cún con rất đáng yêu chưa giới thiệu, cô nàng chính là - cô bé lạ mặt nhìn như búp bê mà nửa năm trước khi tôi tình cờ gặp lại Tú Triết, cô bé đứng cạnh Tú Triết rất thân mật ấy.

Đúng là giống hệt búp bê~, dáng người nhỏ nhắn, có lẽ chỉ

khoảng một mét năm nhăm, làn da trắng mịn như trẻ con, gương mặt nhỏ bé, mũi nhỏ, miệng nhỏ, cái gì cũng nhỏ, đáng yêu kinh khủng, chỉ có đôi

mắt là rất to, rất đẹp, long lanh nước, một dáng vẻ mà ai thấy cũng

thích, thật là đáng yêu quá!

┯︵┯ Hu hu~, cô bé khóc đáng yêu quá~, khiến người ta thấy xót xa.

Tôi không nén được, cười hi hi với cô bé:

“He he, ~^O^~ em chính là Nguyên Nguyên, bạn gái của Tú Triết đúng không?”

“Dạ”. Cô bé chớp chớp đôi mắt to long lanh nước nhìn tôi, trịnh trọng gật đầu, nhưng tiếp đó lại khóc nức nở...

Haizzz~, đáng thương, đáng thương, trong phòng chỉ còn lại mình tôi và Tiểu Thuần Hiến máu lạnh là mắt vẫn ráo hoảnh…

Càng ghê gớm hơn là, ba chú cún càng lúc càng khóc dữ dội hơn, kinh quá, giống như “cuộc chiến khóc lóc” vậy, -,.-^ tôi choáng…

Chịu thôi, tôi đành cất âm thanh to như tiếng chiêng của mình lên để an ủi họ:

“Được - rồi!!! Xin cả nhà đừng khóc nữa mà!!! Con sắp chết, chứ có phải mọi người đâu, sao lại khóc chứ???” (vô ích).

“Con người luôn phải chết mà, chết sớm hay muộn cũng thế thôi!” (vẫn vô ích).

“Cả nhà phải chúc mừng con chứ, con sắp được đoàn viên với mẹ trên Thiên Quốc rồi~, he he, ha ha!”

“Hu hu hu hu hu hu hu hu…. ~~~>_

“Ồn

quá!”. Khi tôi đang nhìn họ và ủ rũ thì ngoài cửa bỗng vang lên một

tiếng nói lạnh lẽo, mọi người đang “vặn vòi nước” bỗng dưng khựng lại,

nín hẳn.

HOHO~, giọng nói này quả có uy lực, tôi phải nhìn xem là thần thánh phương nào, tiện thể học anh vài chiêu. Nhìn lên…

“O_O??! Thuần Hy???” Tôi hứng chí hét lên.

“Và còn… Tuấn Hạo?? Bố?? Bác trai??” Có phải không? Mấy năm không gặp mà

bác trai chẳng thấy già đi tí nào, ngược lại còn phong độ hơn xưa~! He

he!

~︵o︵~

“Bác trai! Con nhớ bác quá~, con nhớ bác muốn chết!!!”. Tôi kêu lên rồi lao đến ôm chặt lấy bác.

“Tiễn Ni, bác trai cũng nhớ con lắm!”. Ông hiền từ khẽ vỗ vỗ vai tôi, sau đó

quay sang nói với Thuần Hy, “Thuần Hy à, con phải chăm sóc Tiễn Ni tử tế vào, xem ra cô bé gầy đi nhiều!”

Ha ha, câu này giống như bố chồng đang quan tâm con dâu ấy, he he.

“Dạ!” Cái tên kiêu căng này, gương mặt vẫn lạnh lùng với cả bố mình.

Kim Thuần Hy, anh đừng quên đấy nhé~, anh đã nhận lời bố là phải chăm sóc

em rồi đó~, đến lúc ấy mà nổi giận với em thì anh chết chắc! Hứ~! He he, ha ha, HOHO…

“Hu oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa…”

Oh my God! Sao vòi nước lúc nãy vừa ngừng bây giờ lại tuôn trào rồi?! Ba cái

vòi nước ấy lại bắt đầu tiến hành “cuộc thi khóc lóc” của họ! Chẳng lẽ

lúc nãy “khóa nước” chỉ là để tạm nghỉ ngơi, ngắm nghía bốn vị khách mới đến?! T_T Đau đầu quá, đau đầu…

“Mọi người đừng đau lòng nữa,

chuyên gia y học nghiên cứu bệnh của Tiễn Ni sắp đến đây rồi, bệnh của

Tiễn Ni chắc chắn sẽ được chữa khỏi!” Tuấn Hạo mỉm cười.

“Hả????? ⊙_⊙^ Thật không?????” Ba chiếc vòi nước lập tức “khóa nước”, mở to mắt

dị khẩu đồng thanh. Bồ Tát phù hộ, mong rằng lần này không chảy nước

nữa!

“︵_︵ Thật!!!”. Ánh mắt khẳng định của Tuấn Hạo cuối cùng đã

khiến nước trong vòi của họ “mãi mãi” không chảy ra nữa. Phù~, phù~,

phù~!

“Thuần Hy, tại sao mọi người lại chạy đến đây thăm em hết vậy? Có phải anh nói cho họ biết không?”

“Ừ”. Anh nói tiếp, “Để em không buồn, anh tìm bốn người họ đến để làm y tá riêng cho em”. Ánh mắt anh lướt qua bốn chú cún.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nụ Hôn Của Quỷ
Chương 150

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 150
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...