Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nữ Hoàng Ai Cập Asisư – Chương 136

Nữ Hoàng Ai Cập Asisư

Tác giả: Lăng Lam Ca
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Angon vừa kết thúc tràng cười ghê rợn thì nghe Ầm Ầm vài tiếng, tường thành bong từng mảnh gạch rơi tỏm xuống dòng nước đục ngầu rồi chìm mất, kinh thành cứ thế mà rã ra. Đến lúc này Angon mới ngẩn ngơ nhìn dòng nước đang ồ ạt chảy về phía bậc thềm cao nơi hắn đang đứng, cuốn phăng đi tất cả, binh lính Assyria chết quá nửa, số còn lại đang lo sợ cố tìm đường thoát, trong khi binh linh Ai Cập đang tấn công tới, chém giết với tốc độ kinh hoàng.

Carol đang mơ màng cũng ngạc nhiên, cố vùng thoát ra nhưng không được, đành phải để cho Angon ôm, trong lòng không ngừng tự hỏi ai đã làm nên kì tích này, thật là thông minh, dùng sức người để thay đổi cả thiên nhiên. Angon độc ác siết chặt Carol, ánh mắt hung tàn:

- Cô gái, cô biết về chuyện này đúng không?

- Không có, tôi không biết, nhưng kinh thành này của ông sắp sập rồi, mau chạy đi thôi, ha ha! Do ông ép chúng tôi cả!

Carol oằn người cười, sau đó khẽ ho khan mất tiếng, chọc Angon điên tiết lên, hắn vung tay tát Carol một cái rõ đau khiến nàng ấy ngất lịm đi, Ruka ở ngay phía sau lại không làm gì được. Binh lính Assyria bỏ chạy gần hết, chỉ còn lại vài người đứng bên cạnh Angon.

- Con nhãi láo toét, đừng mơ thoát khỏi nơi đây, tao sẽ cho chúng mày chết trước khi nước nhấn chìm kinh thành này.

Angon vừa nói tay vừa bóp cổ Carol, đứng từ xa còn nhìn thấy gân tay xanh tím đang nổi lên đủ biết hắn dùng sức cỡ nào. Carol ngất xỉu, mất sức phản kháng, nếu cứ tiếp tục chỉ e là nó sẽ chết.

Nhưng, cứu hay không cứu?

Nếu Carol còn sống, sau này Izumin gặp lại nàng sẽ như thế nào…

……

Ta bắt buộc phải kéo cung tên ra căng hết cỡ, nhắm hướng Angon bắn xuống.

Carol không yêu Izumin, lỗi không phải của nàng ấy, lỗi đều do bọn đàn ông mà ra…

Đúng vậy, Carol không có tội, ta đành phải cứu nàng ấy thôi…

Mũi tên của ta xẹt ngang qua má của Angon khiến hắn ném Carol xuống, Ruka vội chụp lấy nàng, còn hắn thì ngẩng đầu lên nhìn ta như muốn ăn tươi nuốt sống. Ta cũng không sợ, nheo mắt cười lại, tay tiếp tục bắn mũi tên thứ hai. Hắn định phóng thương lên chỗ ta thì Menfuisư đã lao từ dưới bậc thang lên đến nơi, cầm kiếm chém một nhát… Tay của Angon rơi xuống, hắn đau đớn quằn quại ngồi thụp xuống, trơ mắt nhìn cánh tay đang bị dòng nước cuốn đi, ánh mắt căm hận nhìn ta, nhìn Carol, sau đó nhìn Menfuisư, vơ lấy thanh kiếm kế bên đánh tay đôi cùng Menfuisư.

Cho dù hắn có đê tiện bao nhiêu đi chăng nữa nhưng hắn vẫn là vua một nước, kiếm pháp không tệ, Menfuisư đang bị thương đấu tay đôi với hắn cũng có chút chật vật. Lúc này kinh thành đổ xuống, bức tượng thần nứt làm đôi, đè chết vô số binh sĩ. Ta không quản hai kẻ điên háo thắng dư máu đó nữa, vội kéo Ruka cùng Therru chạy lên chỗ cao nơi binh sĩ Ai Cập đóng quân.

Bên dưới Menfuisư và Angon vẫn rất hăng máu mặc cho nước đã lên tới chân, ta đi được một đoạn lại tức giận quay trở lại, đánh lên đầu Menfuisư một cái, nó hằn học với ta:

- Chị không đi, ở lại làm gì đấy?

- Chị?

Ta cũng không thèm đeo khăn che mặt nữa, tháo ra, vui vẻ nhìn Angon. Hắn trân trối nhìn ta, sau đó lại bắt đầu giở trò:

- Hoàng phi Hitaito, ngài đến cứu ta đúng không, mau đuổi bọn Ai Cập này đi…

- Ờ, ta là hoàng phi Hitaito nhưng đang đi cùng binh lính Ai Cập, thằng nhãi này là em trai ta! Còn người cứu viện cho hoàng đế đang trên đường đến đây, ngài chờ tí!

Angon không muốn chết một mình mà muốn kéo ta chết chung. Được, hắn muốn thì ta đây cũng sẵn lòng! Ta đẩy Menfuisư sang một bên, bóc một nắm bột thuốc mê rồi tung ra khiến Angon tê liệt toàn thân, vết thương chỗ cánh tay bị chém tê buốt lên, càng lúc càng đau. Hắn trúng thuốc mê không thể cử động, chỉ có thể trơ mắt nhìn ta co chân chuẩn bị đá hắn xuống dòng thì:

- Nữ hoàng, nữ hoàng, xin ngài hãy tha cho hoàng huynh của ta…

Ta ngạc nhiên nhìn Shan, thằng bé đang ôm chầm lấy Angon, như thể nếu ta đẩy Angon thì nó cũng sẽ chết theo. Angon giết hoàng tử để đoạt ngôi vua nhưng lại không giết đứa bé này, xem ra hắn rất yêu thương nó. Ít nhiều gì hắn vẫn còn nhân tính…

Ta vứt mũi kiếm, quay lưng đi về phía đoàn người Ai Cập, bỏ lại tất cả sau lưng. Mọi chuyện đã xong, giải thoát được hoàng đế cùng hoàng phi, đánh bại Assyria, có thể trở về rồi. Ta dự định sẽ trở về Hạ Ai Cập một chuyến, dù sao cũng có chuyện cần giải quyết, sau đó sẽ quay về Hitaito.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nữ Hoàng Ai Cập Asisư
Chương 136

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 136
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...