Nữ Giả Nam Ở Thời Mạt Thế – Chương 11: Ngươi là ai! (H nhẹ)
Nữ Giả Nam Ở Thời Mạt Thế
Chuyển ngữ: L’espoir
*
Sau khi dùng hết sức bình sinh của mình, cuối cùng thì Kiều Yên cũng đã cởi bỏ quần áo bẩn rộng thùng thình, lộ ra bộ ngực bị bó chặt bên trong.
Liên tục bó ngực lâu như vậy, cô lo lắng bộ ngực của mình sắp hỏng luôn rồi, dù sao bộ ngực của cô phát triển rất tốt, lúc trước khó khăn lắm mới miễn cưỡng bó được cặp bưởi này.
Chậm rãi cởi bỏ bó ngực, bộ ngực của cô rốt cục cũng được giải phóng một lát, Kiều Yên thở ra một hơi thật sâu.
Cô rút phích cắm vòi hoa sen, bắt đầu tắm rửa cơ thể một cách cẩn thận, từ v.ú đến â.m h.ộ cho đến m.ô.n.g.
Mò mẫm đồ vệ sinh cá nhân trên tường, cô bắt đầu gội đầu , thoa sữa tắm lên từng bộ phận trên cơ thể.
Đêm còn dài, thời gian cô có thể sử dụng cũng còn dài, nên động tác ung dung thong thả, vắt một ít sữa tắm ở lòng bàn tay, nhắm mắt lại, dùng phương thức xoa tròn để xoa bóp xung quanh núm v.ú.
Lúc này, trong phòng nghỉ bên ngoài phòng tắm công cộng, đèn chợt bị bật lên, một mùi nội tiết tố nam nồng nặc dần tràn ngập không gian này.
Một đôi chân trần thon dài nam tính lại mạnh mẽ đạp bước dưới đất, từng bước loạng choạng không ổn định đến gần cửa phòng tắm có tiếng nước.
Đôi mắt nửa nhắm nửa mở hung ác của người đàn ông dừng ở cửa, ánh mắt lại có chút mê ly, anh vươn một tay đẩy cánh cửa đang đóng lại ra.
Gần như cùng lúc đó, một bàn tay có khớp xương rõ ràng khác ấn vào công tắc đèn bên trong.
Trong ánh sáng u ám lại mờ mịt đột nhiên sáng lên, một thiếu nữ có làn da như tuyết đang nhắm hai mắt lại xoa nắn bộ ngực trong sương mù bốc hơi.
Toàn thân cô ướt sũng, quay mặt về phía anh, eo thon ngực bự, những giọt nước trên cặp m.ô.n.g trượt xuống như những viên ngọc trai, cho đến khi biến mất giữa hai chân.
Nồng độ cồn cực cao khiến tầm nhìn của anh càng thêm mơ hồ, anh không nhìn rõ diện mạo của thiếu nữ ấy, chỉ biết đó là một màn mỹ lệ vô cùng.
Kiều Yên đang đắm chìm trong hoàn cảnh tối tăm nhắm mắt lại, hai tay chỉ lo vuốt ve bộ ngực mềm mại khiến cô thư giãn cả thể xác lẫn tinh thần, cực kỳ thoải mái.
Nhưng mà sau đó, ánh đèn bốn phía sáng lên, cả người cô bị bại lộ không sót một chút nào.
Cả người cô run rẩy không ngừng, tim ngừng đập, không thể hô hấp, sợ hãi đến cực điểm, thậm chí còn không dám nhìn ra cửa.
Ngay sau đó, cô bị kéo vào một lồng ngực rộng lớn, nội tiết tố nam phủ ở khắp mọi nơi trong nháy mắt bao lấy cô.
“Ngươi là ai?” Người đàn ông kia nâng mặt cô lên, ép cô phải nhìn về phía anh.
Lọt vào tầm mắt là một gương mặt quá mức tuấn mỹ, đôi mắt sâu lại mê mang, sống mũi cao thẳng, khí tức nam tính vô cùng, chỉ là trên hai má anh có vẻ ửng đỏ kỳ quái, ánh mắt cũng có chút kỳ quái.
Kỳ Dã, người này là Kỳ Dã!
“Nói cho ta biết ngươi là ai!”
Không đợi Kiều Yên mở miệng nói chuyện, Kỳ Dã đã đè cô lên vách tường, nụ hôn như ong b.ư.ớ.m cuốn tới, mang theo cảm xúc nóng bỏng lại dâng trào.
“Ưm… Không…” Miệng Kiều Yên hoàn toàn bị môi lưỡi của Kỳ Dã chặn lại, căn bản không cho phép cô chạy trốn.
Nụ hôn của anh thật độc đoán và nóng bỏng, đầu lưỡi mang theo hơi thở nóng hổi tiến vào trong khoang miệng của Kiều Yên, xâm lược chiếm lấy hô hấp của cô.
Kiều Yên hoảng loạn vặn vẹo cơ thể, Kỳ Dã dùng một tay giữ sau gáy cô, tay còn lại nắm lấy đầu cằm trơn bóng của cô, càn quét trong miệng cô càng thêm sâu.
Nụ hôn của anh vừa tàn nhẫn vừa hung hãn, giống như cuồng phong lướt qua môi cô, lưỡi cô.
Cô bị đè ép lên vách tường lạnh lẽo, lưng có hơi lạnh lẽo, trước ngực lại nóng bỏng một mảnh.
Kiều Yên bị giam cầm chặt chẽ trong ngực Kỳ Dã.
Một người phụ nữ gầy yếu trước mặt người đàn ông cường tráng cả người chỉ toàn là cơ bắp thì không có đường nào để trốn thoát cả, cô chỉ có thể bị ép thừa nhận nụ hôn mạnh mẽ của anh, chỉ hôn vài cái, cả người Kiều Yên đã vô lực.













