Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ – Chương 13

Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ

Tác giả: Phù Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lời này vừa nói ra, dù là Tả gián nghị phía dưới đang dập đầu đến bang bang hay đại thần khác đangquan vọng, gồm cả Tư Mã Tiêu, tất cả đều nhìn về phía nàng.

không khí nhất thời ngưng trệ.

Tươi cười trên mặt Tư Mã Tiêu biến mất, hắn nhìn nàng, hồi lâu không nói, biểu tình có vẻ hơi đáng sợ. Liêu Đình Nhạn cũng không biết mình nghĩ thế nào, thế nhưng ở trước mắt bao người, lại nhờ tay áo yểm hộ, lặng lẽ nhéo nhéo tay Tư Mã Tiêu.

Tư Mã Tiêu giật giật ngón tay, nhẹ nhàng hít vào một hơi, cuối cùng nhíu mày ném xuống hai chữ “Thôi đi”, không nhắc lại chuyển để nàng kia vào cung nữa, xem như tha cho con gái của Tả gián nghị mộtmạng. Nhưng tay hắn trong tay áo nhéo ngón tay Liêu Đình Nhạn vừa rồi duỗi tới vẫn luôn không buông ra.

Nữ tử xui xẻo kia đã không có việc gì, nhưng Liêu Đình Nhạn có việc. Hạ triều, Tư Mã Tiêu bắt lấy cổ tay nàng kéo đi, thực hung hãn hỏi nàng: “Có phải gần đây cô quá dung túng nàng hay không?”

Liêu Đình Nhạn tự tỉnh lại một chút: Đúng a, ta phiêu. Trước đây bảo về mạng chó của mình là quan trọng, bây giờ cũng dám quản đại ma vương.

Nàng hôm nay lớn mật, khả năng xác thật có quan hệ với thái độ đặc biệt của Tư Mã Tiêu đối với nàng. Thiên tính của nhân loại chính là được một tấc lại muốn tiến một thước, tình huống hiện tại, cũng có thể nói nàng cậy sủng mà kiều —— những biểu tình vi diệu đó của các đại thần, đại khái hiện tại đều nghĩ nàng như vậy.

Tư Mã Tiêu một đường kéo nàng trở lại Phù Dung Điện, ấn nàng ngồi lên giường, chuẩn bị phát hỏa ngay tại chỗ.

Liêu Đình Nhạn ngoan ngoãn ngồi, lấy ra ánh mắt vô tội nhất đời này của bản thân, kỳ thật trong lòng một chút cũng không sợ, thậm chí còn muốn ngủ bù. Thời tiết lạnh là sẽ muốn nằm ở trong chăn ngủ ngon, vừa rồi ở trên đại triều hội cũng thiếu chút nữa ngủ mất, bởi vì dưới lòng bàn chân đặt cái lò sưởi dẫm lên quá thoải mái, đặc biệt là nhìn đại thần phía dưới run run rẩy rẩy, mà mình lại có lò sưởi, cái loại cảm giác thoải mái này càng tăng gấp bội.

Tư Mã Tiêu đứng ở phía trước nàng, vươn một ngón tay kéo cắm nàng, “Quý Phi, gần đây lá gan của nàng dường như càng lúc càng lớn.”

Đúng vậy, huynh đệ, còn chính là ngươi nuôi béo. Liêu Đình Nhạn thầm nghĩ, cảm thấy ngón tay hắnlạnh lẽo, không khỏi hỏi: “Bệ hạ có phải quá lạnh không? không bằng cho người lấy hai cái lò sưởi vào?”

Đây vẫn là lần đầu, lúc hắn bày ra bộ dáng muốn phát hỏa lại nghe thấy loại lời nói này. Tư Mã Tiêu trên mặt sửng sốt, theo bản năng nói: “Ta không cảm thấy lạnh, muốn cái đó làm gì, không cần.” nóixong hắn mới cảm thấy không đúng, trầm khuôn mặt kéo đề tài về, “Quý Phi, mới vừa rồi ở trên đại triều hội, ai cho nàng lá gan tùy tiện nói chen vào?”

Còn không phải ngươi cho lá gan. Liêu Đình Nhạn dùng ra kỹ thuật diễn cả người, xoa xoa khóe mắt, u oán nói: “Bệ hạ, những lời đó thiếp nói đều phát ra từ nội tâm, thiếp xác thật không muốn lại nhìn thấy có nữ tử khác vào cung.” Tốt rồi, đúng là nhân thiết của một đố phụ, rất xứng với nhân vật Quý Phi trong chuyện cung đấu.

Nhưng mà nàng nghiêm túc diễn như vậy, Tư Mã Tiêu lại không cho mặt mũi, hắn giống như rất muốn cười, lại không bằng lòng dễ dàng buông tha nàng như vậy, chỉ có thể nghẹn lại, vì thế hỗn hợp thành một biểu tình kỳ quái, “nói chuyện tử tế, không cần cố ý chọc ta cười.” Tư Mã Tiêu vuốt ve cằm nàng một chút, bất mãn nói.

Liêu Đình Nhạn: “……” Ta mẹ nó cố ý chọc cười ở đâu, tôn trọng kỹ thuật diễn của ta một chút khôngđược sao? Kỹ thuật diễn của ta đến tột cùng buồn cười chỗ nào!

Nàng diễn không nổi nữa, duỗi tay cầm cái tay sờ cằm mình, cằm đều bị hắn sờ lạnh. Tay nàng ấm áp mà mềm mại, lôi kéo tay Tư Mã Tiêu, “Bệ hạ, người ngồi đã, thiếp bảo Quế Diệp lấy chút đồ ăn và trà thu lê tới.”

Tư Mã Tiêu trong miệng cự tuyệt: “Ta không ăn.” Thân thể lại thực tự nhiên bị Liêu Đình Nhạn lôi kéo ngồi xuống.

Liêu Đình Nhạn hơi hơi mỉm cười, “Thiếp muốn ăn.” Chủ yếu là khát nước, trời lạnh sưởi ấm dễ khô cổ họng, nói chuyện thanh âm không dễ nghe. Thuận tiện cho Tư Mã Tiêu uống chút trà thu lê giảm hỏa khí. hắn thế này rõ ràng nhìn không ra tức giận còn một hai phải cùng nàng tức giận, thật là đủ mệt.

“Bệ hạ uống trà.” Liêu Đình Nhạn đưa trà thu lê Quế Diệp dâng lên đến trước mặt Tư Mã Tiêu.

Tư Mã Tiêu không duỗi tay nhận, mà ở trên tay nàng uống một ngụm, sau đó ghét bỏ nói: “Cái trà gì vậy, một chút hương vị cũng không có.”

Liêu Đình Nhạn đã quen tính tình hắn cái gì cũng đều phải ghét bỏ, bây giờ là ghét bỏ không có hương vị, nếu hương vị nặng một chút hắn lại nói cái hương vị này quá nặng, cho nên không thể nghe hắn, hắn chính là thích tìm phiền toái, hơn nữa đối với đồ vật đưa vào miệng đều mang theo loại không thích tự nhiên. Liêu Đình Nhạn cảm thấy hắn thuần túy là bị chiều ra tật xấu này.

“Thiếp cảm thấy hương vị không tồi, bệ hạ lại uống một ngụm?”

Tư Mã Tiêu lại uống vào miệng, không thèm uống nữa, ôm eo nàng nằm lên giường, bảo cho nàng: “Lần tới không được như vậy nữa.”

“Vâng vâng, thiếp không dám.” Liêu Đình Nhạn lập tức nhận sai.

Bởi vì khẩu khí quá có lệ, Tư Mã Tiêu vặn mặt nàng lại, ngữ khí có chút không cao hứng, “Nàng đừng nhìn đám lão già đó đáng thương, mỗi một người tâm nhãn đều nhiều hơn nàng. Nàng phải nhớ kỹ, người nhìn đáng thương không nhất định đáng thương thật, người nhìn cung kính không nhất định thậtsự trung tâm. Ta mang nàng đi đại triều hội xem náo nhiệt, nhưng nàng không được tham dự vào những việc này, cũng không cần tin tưởng bất luận kẻ nào đứng ở đó, nếu không ngày nào đó chết thế nào cũng không biết.”

Liêu Đình Nhạn ngơ ngác gật đầu, trong lòng kinh ngạc, nàng cảm thấy Tư Mã Tiêu ở chỗ mình vốn chỉ số thông minh giảm xuống đến đất bằng đột nhiên lại phi thăng. Người ngu xuẩn không thể nói được lời những lời này, hắn không phải nhân thiết là hôn quân đần độn mất nước sao, thế nào đột nhiên thanh tỉnh, còn có thể nói như vậy với nàng?

Kỳ thật có được thị giác của người đọc nguyên tác, Liêu Đình Nhạn ý nghĩa nào đó mà nói so với Tư Mã Tiêu càng rõ ràng hơn vận mệnh các đại thần trên điện. Thí dụ như Đô quốc tướng hung hẵn kia, quyền lực lại lớn, mỗi ngày ở trên triều đình hô mưa gọi gió hét ba hồ bốn. Dân gian truyền hắn là ‘đại hoàng đế’, nói cách khác quyền lợi của hắn có thể so với hoàng đế, hắn ở trong triều bày ra dị kỷ kiêu ngạo ương ngạnh, nói muốn giết ai liền giết, hoàng đế trước nay cho hắn tự do này, cũng không phản đối.

Như vậy Đô quốc tướng một quyền thần bị rất nhiều đại thần trong triều ngầm lên án, mặc kệ từ phương diện nào đều như là gian thần, nhưng mà trong nguyên tác, lúc nam chủ dẫn dắt quân khởi nghĩa cùng với tư quân của Tần Nam Vương đánh tới, là Đô quốc tướng mang binh lực chống lại quân khởi nghĩa, nam chủ dùng nhân số gấp đôi so với quân đội của hắn, cũng chưa thể đột phá phòng vệ, đánh vài lần chiến dịch gian nan, bất quá cuối cùng vị Đô quốc tướng này vẫn không thể ngăn cản được quang hoàn lóa mắt của nam chủ, cuối cùng vì thủ vệ đô thành, cùng hoàng đế chết trận sa trường.

Còn một vị khác là Đoạn thái phó, tuy rằng là ông ngoại nhà mẹ đẻ của hoàng đế Tư Mã Tiêu, mấy năm nay cũng vẫn luôn đại biểu Đoạn gia cùng các đại gia tộc kiên quyết ủng hộ Tư Mã Tiêu, có vẻ trung thành và tận tâm, nhưng khi bị nam chủ đẩy đến nguy cấp, cũng là hắn trước hết thuyết phục toàn bộ đại quý tộc mở cửa thành, thả quân đội nam chủ vào Lạc Kinh, cũng nhanh chóng quy phục tân đế, sau đó được trọng dụng ở triều đại mới.

Liêu Đình Nhạn xem nguyên tác liền cảm thấy không thể lý giải, vì cái gì Đoạn thái phó đối đãi với cháu ngoại mình như vậy, cuối cùng cũng chỉ có thể phân tích hắn là vì bảo hộ gia tộc muôn đời phồn vinh, làm ra quyết định chính xác nhất, rốt cuộc khi đó hoàng triều xác thật phong vũ phiêu diêu, lựa chọn một phía có hi vọng thắng lợi hơn không có gì đáng trách, tư tưởng của chính khách còn không phải là như vậy sao.

Còn có các đại thần khác, trong nguyên tác cũng không phải mỗi người đều hiện tên, Liêu Đình Nhạn còn nhớ rõ đều là những người đáng kể ở giai đoạn sau lưu lại trong triều đại mới của Trần Uẩn. Nhưng mà hai lão nhân ưu quốc ưu dân mỗi ngày thở ngắn than dài triều đình sắp xong rồi, hoàng đế sắp xong rồi, tới triều mới còn thăng quan, về sau vẫn như cũ sinh động ở tiền tuyến, mỗi khi phản đối Trần Uẩn độc sủng nữ chủ, yêu cầu hắn mở rộng hậu cung sinh thêm hài tử.

Liêu Đình Nhạn hiểu rõ ràng mình không thông minh lắm, cho nên nguyên tắc của nàng chính là ít nóingủ nhiều, bớt quản nhàn sự. Lần này, nàng xác thật xúc động một phen, đồng thời, nàng còn có chút tư tâm nhỏ, muốn biết Tư Mã Tiêu đối với mình bao dung nhẫn nại đến tột cùng tới cái dạng trình độ gì.

hiện tại sự thật đã bày ở trước mắt, Tư Mã Tiêu này không chấp nhận được người nào ngỗ nghịch, ghét nhất người khác vi phạm ý tứ của mình, thật sự chịu đựng hành vi của nàng, một chút hậu quả nghiêm trọng cũng không có, thậm chí không cần hôn một chút trấn an, kéo kéo tay nhỏ đã giải quyết.

Nhìn Tư Mã Tiêu một bộ dáng lười nhác vô hại hiện đã nằm liệt bên cạnh, Liêu Đình Nhạn bỗng nhiên cảm thấy buồn rầu.

Nhìn xem, lúc trước còn nói mình không có khả năng thay đổi Tư Mã Tiêu, làm Quý Phi không cứu được người trong nước lửa, kết quả hiện tại thế nào, Tư Mã Tiêu quả thực cho nàng đãi ngộ là trung tâm thế giới, khiến cho nàng có loại ảo giác nói không chừng chính mình có thể thay đổi tai nạn vốn có, cứu càng nhiều người, cái gọi là năng lực càng lớn, trách nhiệm càng lớn, đây không phải bức nàng đi làm chúa cứu thế sao?

Cũng quá làm người ta trọc đầu.

Liêu Đình Nhạn uống ly trà nóng bình tĩnh một chút, xốc chăn mỏng lên, chui vào nằm ở bên người Tư Mã Tiêu. Thôi, hoàng đế không vội, Quý Phi gấp cái gì.

Thấy nàng nằm đến bên cạnh, Tư Mã Tiêu thập phần thuận tay ôm nàng, hai người ở trên giường ăn không ngồi rồi nhàn hạ qua thời gian.

Dù Liêu Đình Nhạn hay là Tư Mã Tiêu, đều đã rất quen thuộc loại ở chung này, người hầu hạ bên cạnh bọn họ cũng đều đã quen, loại thời điểm này sẽ không tới quấy rầy. Nghe nói trong cung có đồn đãi, Quý Phi độc chiếm hoàng đế lâu ngày, hai người mỗi ngày ở Phù Dung Điện pha trộn, ban ngày tuyên d//â//m không biết tiết chế, còn có người lấy sắc mặt hai người làm chứng, nói Quý Phi sắc mặt hồng nhuận, hiển nhiên là trải qua dễ chịu, còn hoàng đế sắc mặt tái nhợt, đáy mắt ngẫu nhiên có vết xanh đen, chính là biểu hiện thân thể lỗ lã.

Liêu Đình Nhạn không còn lời gì để nói, nàng sinh hoạt ở trong cung xác thật dễ chịu, ăn đồ ngon nhất, ngủ giường đắt nhất, loát hoàng đế táo bạo nhất, nhưng mà nói nàng làm hoàng đế mệt thận, vậy nàng cũng không dám gật bừa.

hiện tại nàng đã khẳng định 80% Tư Mã Tiêu có chướng ngại về công năng tình dục, bằng không sẽkhông mỗi ngày ôm nàng ngủ còn bình tĩnh như vậy. Quầng mắt hắn thâm, thuần túy chính là kết quả do nghỉ ngơi không tốt. Vì làm thời gian hắn nghỉ ngơi càng sung túc, nàng không thể không liều mình bồi theo, trừ buổi tối, ban ngày có thời gian liền lôi kéo hắn nằm trên giường, ngẫu nhiên có hai lần có thể làm hắn ngủ nhiều trong chốc lát.

Tư Mã Tiêu một khi nghỉ ngơi đủ, tính tình sẽ tốt hơn một ít, còn rất hào phóng, bảo bối trong tư khố nàng muốn liền toàn bộ đưa cho nàng.

Liêu Đình Nhạn làm như vậy hậu quả chính là, trong ngoài cung nói nàng mê hoặc hoàng đế đến đầu óc choáng váng, lời đồn mỗi ngày tuyên d//â//m ban ngày càng nhiều hơn, cùng với nàng béo lên. Phải biết rằng, Tư Mã Tiêu không phải mỗi lần đều có thể ngủ, nhưng mỗi lần nàng đều có thể, mỗi ngày ngủ lâu như vậy, lại còn có thể ăn, cứ như thế, dáng người nàng ở Hà Hạ mấy năm làm thế nào ăn cũng khôngbéo, thế nhưng ở đây ngắn ngủi trong mấy tháng đã béo phì!

Quế Diệp có chút khó xử nâng cái váy nàng thích, nói: “Quý Phi, váy này của ngài thân váy quá chật, không bằng để tú nương theo vóc dáng một lần nữa làm lại một cái cho ngài.” Lúc đó, Liêu Đình Nhạn không dám tin tưởng nhéo bụng mình, khổ sở đến cơm trưa cũng không ăn.

Quế Diệp tới dò hỏi, nàng xua xua tay nói: “không ăn, không ăn.”

Từ đây về sau, nàng ăn ít hơn rất nhiều, một ngày bảy bữa điểm tâm nhỏ cũng không cần.

Quế Diệp hầu hạ nàng, nhìn nàng ăn uống giảm đi, lại phát hiện eo nàng thô lên, suy tư một lát, lộ ra biểu tình kinh hỉ, “Quý Phi, có phải ngài có mang hay không?”

Liêu Đình Nhạn: “…… Ha?”

Liêu Đình Nhạn: “Đừng nói bậy, ta chỉ béo lên mà thôi.”

Nhưng sự tình không để yên, vào mùa đông nàng mặc càng dày, đi lên đại triều hội hai lần, trong các đại thần cũng bắt đầu truyền ra Quý Phi có thai, bụng đã hơi hơi nhô lên.

Bị chọc vào vết sẹo Liêu Đình Nhạn giận dữ, đám đại thúc lão nhân này không thể đứng đắn lên triều sao, nhìn lung tung đến nàng làm gì, có cái gì mà nhìn!

Giận xong, Liêu Đình Nhạn vuốt bụng mình, cảm thấy phi thường ưu thương. thật sự không thể béo nữa, đã nháo ra loại hiểu lầm này.

PS: chỉ nam chính bị đá bay có hệ thống thôi (vẫn bị đá dù có hệ thống, mà cái hệ thống này cũng ba chấm lắm, sau này các nàng sẽ biết). Phần này là nữ chủ xuyên sách nên biết trước cốt truyện thôi

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...