[NP] Bồ Câu Trắng – Chương 7: Gió núi, bữa trưa và thư ký
[NP] Bồ Câu Trắng
Cô gái nhỏ trần trụi cuộn tròn trong lòng Trần Tri Hành. Gã ôm lấy cô, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng trần như một sự an ủi.
Tống Lệ dồn hết chút sức lực tàn tạ để nép sát vào chủ nhân. Bầu ngực căng mọng, mềm mại cọ xát qua lớp áo sơ mi trắng dán chặt vào lồng ngực gã, đôi chân thon dài mịn màng cọ vào lớp vải quần tây, khiến bộ âu phục cắt may đắt đỏ, phẳng phiu của gã nhanh chóng xuất hiện những nếp nhăn.
Cô rúc sâu vào người gã một cách gắt gao, hoàn toàn không mang theo bất kỳ ý vị tình sắc nào.
Chỉ có ở khoảng cách gần gũi thế này, cô mới có thể bước qua được bức tường phòng thủ lạnh băng gã dựng lên với người ngoài, để cảm nhận được rằng gã cũng là một con người có nhịp tim, có nhiệt độ cơ thể và có cảm xúc.
Gã bế cô đặt lên giường, cẩn thận đắp chăn lại. Ngay khi gã định đứng dậy, cô vội vươn tay níu chặt lấy cổ tay gã.
“Chủ nhân…” Cô dè dặt lên tiếng: “Em… còn có thể đi học không ạ?”
Trần Tri Hành không rút tay lại, chỉ nhàn nhạt đáp: “Nhiệm vụ vẫn chưa kết thúc.”
Đầu ngón tay đang nắm lấy tay gã khẽ run rẩy: “Em đã làm chủ nhân thất vọng rồi sao?”
Gã rũ mắt, khẽ vuốt ve đỉnh đầu cô, chậm rãi nói: “Chưa bao giờ.”
Tống Lệ chìm sâu vào chiếc gối mềm mại và lớp chăn lông ngỗng ấm áp. Suối tóc đen nhánh như mực xõa tung trên bờ má thanh tú, đôi môi mỏng khẽ mím lại.
Rõ ràng hành động lần này đã thất bại, cô đã vi phạm nguyên tắc tối cao của chủ nhân, thế nhưng cô lại nhận thấy thái độ "giơ cao đánh khẽ" của gã. Điều này khiến cô cảm thấy bất an.
“Vậy chủ nhân… đêm nay ngài ở lại đây được không ạ?” Cô nhỏ giọng khẩn cầu.
Trần Tri Hành ngẩn người. Nhận ra sự lấy lòng và ám chỉ gần như hèn mọn trong giọng nói của cô, gã rút tay ra, nhàn nhạt bảo: “Ngủ đi.”
Gã không rời đi mà ngồi xuống chiếc ghế đệm mềm bên mép giường, cầm lấy tờ báo tổng hợp tin tức từ Tinh Võng mà dinh thự đã đặc biệt chuẩn bị riêng cho cô.
Mỗi lần cô thực hiện xong một nhiệm vụ, dù bận rộn đến đâu, Trần Tri Hành cũng sẽ gác lại công việc trong tay, ở lại bầu bạn cho đến khi cô chìm vào giấc ngủ rồi mới quay lại thư phòng tiếp tục xử lý chính sự.
Đó là cách Trần Tri Hành an ủi cô.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối. Dưới lớp chăn dày, Tống Lệ ôm chặt lấy cơ thể mình.
Trong chốc lát, cô không thể đoán được suy nghĩ của chủ nhân. Rõ ràng gã đã ở lại theo ý nguyện của cô, nhưng lại không hề chạm vào cô. Thế nhưng vừa rồi cô cảm nhận rất rõ ràng, cự vật dưới lớp quần tây của gã vẫn đang trướng cứng, độ cong nóng rực cọ vào đùi cô mang theo nhiệt độ thiêu đốt khiến cô rùng mình.
Sự mệt mỏi bắt đầu ập đến não bộ như thủy triều. Mí mắt Tống Lệ dần trĩu nặng, cô hé nửa mắt, tầm nhìn neo đậu trên người gã đàn ông, từng tấc từng tấc khắc ghi hình ảnh bàn tay đang cầm tờ báo, ống tay áo xắn cao, cùng sườn mặt tuấn tú, lãnh đạm của gã.
Robot quản gia với chế độ vận hành không tiếng động dừng lại bên cạnh gã. Gã vươn tay lướt trên màn hình, điều chỉnh không gian phòng ngủ sang chế độ "Khe núi". Dưới công nghệ chiếu bóng thực tế ảo, một làn gió núi trong trẻo, tươi mát chậm rãi thổi qua.
Tống Lệ hoàn toàn chìm vào mộng đẹp.
Trần Tri Hành đưa mắt nhìn cô gái nhỏ trên giường. Nhịp thở của cô đã trở nên đều đặn và nhẹ nhàng, nhưng giữa đôi mày vẫn còn vương vấn chút bất an và mỏi mệt.
Gã đặt tờ báo xuống, đứng dậy rời khỏi phòng.
Thư ký Lâm vẫn đang đứng chờ ở đình viện. Cậu ta lẳng lặng đứng trên hành lang ngắm ánh trăng, nghe thấy động tĩnh mở cửa liền bước đến trước mặt Trần Tri Hành.
“Để tôi đưa ngài về phòng.”
“Đến thư phòng trước.”
Hai người sải bước về phía thư phòng. Lâm An đi lùi lại phía sau nửa bước, nét mặt do dự một lát rồi mới lên tiếng hỏi: “Tổng nghị trưởng, cô ấy không sao chứ?”
Trần Tri Hành im lặng một thoáng. Ngay khi Lâm An bắt đầu nghĩ rằng mình đã vượt quá giới hạn, gã mới lên tiếng: “Con bé hỏi tôi, liệu nó còn có thể đi học được không.”
Lâm An khẽ sững người, bước chân bất giác dừng lại. Vài giây sau, cậu ta mới vội vàng tăng tốc bước chân để bắt kịp Trần Tri Hành, rồi dọc đường không nói thêm một lời nào nữa.
Đến trước cửa thư phòng, Lâm An bước nhanh lên trước để mở cửa cho Trần Tri Hành.
“Vào đi, uống với tôi một ly.”
Ánh mắt Lâm An dừng lại trên ly rượu mà Trần Tri Hành vừa rót. Khẽ khựng lại một giây, cậu ta ngước nhìn Trần Tri Hành, bỗng nhiên đổi cách xưng hô:
“Thưa thầy...”
Nhưng cuối cùng cậu ta cũng không nói thêm gì nữa, bước vào thư phòng, đóng cửa lại, và lần đầu tiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện Trần Tri Hành.
Trong bầu không gian tĩnh lặng, Tống Lệ ngủ một mạch đến mười một rưỡi trưa hôm sau.
Khi cô mở mắt, robot quản gia quét thấy chỉ số sinh học của cô thay đổi liền tự động điều chỉnh chế độ phòng, rèm cửa từ từ kéo ra, để ánh nắng rực rỡ tràn vào.
“Chào buổi trưa cô Tống Lệ, C218 sẵn sàng phục vụ ngài.”
Khi ngồi dậy, nơi giữa hai chân vẫn còn vương chút cảm giác nhức mỏi khó chịu.
Cô bước xuống giường, vệ sinh cá nhân, thay một bộ quần áo sạch sẽ rồi đi thẳng đến phòng ăn của nội viện.
Dinh thự quy định dùng bữa trưa đúng mười hai giờ mỗi ngày, nhưng Tổng nghị trưởng thường xuyên phải tham gia các buổi tiệc tùng, xã giao nên gần như không bao giờ về dinh thự ăn trưa.
Một người phụ nữ trung niên tóc màu hạt dẻ, mặc chiếc váy dài thanh lịch đang đứng trong phòng ăn chỉ huy đám robot đầu bếp bày biện bát đĩa.
“Thưa cô, món chính một lát nữa mới xong, cô có muốn dùng chút đồ ngọt trước không ạ?”
“Vâng, cảm ơn quản gia Tụng Nhã.”
Tống Lệ ngồi xuống bàn ăn. Quản gia Tụng Nhã bưng lên một miếng bánh ngọt và một hộp sữa bò.
Nhìn bộ đồ ăn tinh xảo được bày biện cẩn thận ở vị trí ghế chủ tọa, tay xúc bánh của Tống Lệ khẽ khựng lại, cô ngạc nhiên hỏi: “Trưa nay chủ nhân sẽ về ạ?”
“Vâng.” Tụng Nhã đáp: “Ngài Tổng nghị trưởng vừa dặn dò chuẩn bị bữa trưa. Hôm qua giám đốc trang trại Yamaguchi vừa cho người mang đến món bít tết bò tuyết cực kỳ hảo hạng, rất thích hợp cho bữa trưa nay. Cô vẫn dùng loại chín ba phần chứ ạ?”
“Vâng, cháu cảm ơn.”
“Không có gì.” Tụng Nhã mỉm cười nhẹ nhàng.
Sữa bò uống được một nửa, Tống Lệ nghe thấy âm thanh cánh cổng nội viện chậm rãi mở ra.
Cô ngẩng đầu lên. Người đàn ông dáng dấp cao gầy, mặc âu phục đen tuyền, đang sải bước xuyên qua khu vườn cây cối um tùm. Gã đang nói gì đó qua tai nghe liên lạc.
“Tôi cũng chỉ hành sự theo lệnh của Tổng thống mà thôi, ngài Tê Xuyên.” Trần Tri Hành bước vào phòng ăn, vẻ mặt tuấn tú và giọng điệu đều toát lên vẻ lạnh nhạt, hờ hững. Gã đưa tay ấn vào nút tai nghe, nói bằng giọng điệu cứng nhắc như một cỗ máy: “Nếu ngài còn gì muốn nói, đợi lệnh bắt giữ của quân bộ được ban hành, ngài có thể đi mà trình bày với thẩm vấn viên.”
Dứt lời, gã dập máy.
Tống Lệ vội vàng đứng lên, rũ mắt ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Chủ nhân.”
Trần Tri Hành lướt qua người cô, cởi áo khoác ngoài đưa cho Tụng Nhã đang đứng cạnh: “Ừ, ngồi xuống ăn tiếp đi.”
Tống Lệ nhạy bén ngửi thấy một mùi rượu thoang thoảng xen lẫn hương trúc say lòng người, đây không phải là loại rượu gã thường uống.
Cô rũ mắt, múc thêm một thìa bánh kem.
Uống rượu từ sáng sớm sao?
Tụng Nhã nhận lấy áo khoác của Trần Tri Hành, mang đến tủ quần áo ở gian phòng bên cạnh để treo lên.
Tống Lệ liếc mắt nhìn ra bên ngoài, hỏi: “Chủ nhân, thư ký Lâm đâu rồi ạ?”
“Cậu ta bị thuyên chuyển công tác rồi.”
“Thuyên chuyển ạ?” Gương mặt Tống Lệ lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Thư ký Lâm đã theo Trần Tri Hành gần mười năm, được coi là cánh tay đắc lực và là người gã tin tưởng nhất. Lẽ nào giữa hai người xảy ra xích mích gì sao? Nhưng cô nhớ rõ ràng đêm qua thư ký Lâm vẫn còn ở đây mà.
Giọng Trần Tri Hành bình thản, dường như không có ý định giải thích nhiều: “Từ nay, em sẽ tiếp quản vị trí thư ký riêng của ta.”
“Em sao?” Tống Lệ càng thêm mờ mịt: “Vậy sau này… công việc trước đây của em—”
“Ta sẽ đệ trình lên quân bộ xin cấp cho em một chip ngụy trang để tiện cho việc chấp hành các công tác ngoại cần.”
Tụng Nhã rót cho Trần Tri Hành một ly trà, gã nhấp một ngụm nhỏ rồi nói tiếp: “Lương bổng của em sẽ được nhận theo mức tiêu chuẩn của thư ký Lâm, cộng thêm phụ cấp.”
Tống Lệ hé môi, nhưng cuối cùng lại nuốt những lời định nói vào trong.
Từ nhỏ đến lớn, cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của Trần Tri Hành là đủ.
Đúng mười hai giờ trưa, robot đầu bếp chuẩn xác đưa từng món ăn lên bàn.
Mùi thơm nức mũi của món bít tết hảo hạng ngập tràn phòng ăn, len lỏi vào khoang mũi Tống Lệ, hóa thành những tín hiệu thần kinh hạnh phúc truyền thẳng lên não bộ.
Chờ Trần Tri Hành cắt miếng thịt đầu tiên, cô mới bắt đầu dùng bữa.
Chiếc dao ăn bằng bạc chậm rãi rạch một đường. Lớp vỏ thịt bên ngoài được áp chảo vừa vặn, mùi thơm cháy cạnh quyện lẫn hương trái cây thanh nhẹ, phần thịt bên trong vẫn mềm mại, mọng nước như thể còn giữ nguyên kết cấu nguyên thủy.
Cô dùng chiếc nĩa bạc đ.â.m vào miếng thịt đỏ hồng, quệt qua lớp nước sốt hòa lẫn tơ máu trên đĩa rồi đưa vào miệng thưởng thức.
Tống Lệ chỉ có thể cảm nhận được niềm vui thực sự khi đang ăn.
Và nếu món ăn đó là đồ sống, cô sẽ càng vui sướng hơn.
Kể từ khi bắt đầu nhận nhiệm vụ độc lập vào năm mười bốn tuổi, cô đã phải trải qua một chế độ huấn luyện vô cùng đơn điệu, khắc nghiệt và bị cấm tiệt mọi hoạt động giải trí. Quá nhiều niềm vui sẽ khiến con người ta trở nên yếu đuối, mà cô thì cần phải trở thành lưỡi hái sắc bén và tàn nhẫn nhất của Trần Tri Hành, dùng để gặt lấy những sinh mạng mà gã không thể dùng thủ đoạn quang minh chính đại để loại trừ.
Cô cắt thêm một miếng bít tết nữa, đưa vào miệng. Nếu cô bỏ mạng vào ngày hôm qua, thì thứ hương vị tuyệt hảo này cô sẽ vĩnh viễn không bao giờ được nếm lại.
Tống Lệ đã cố gắng hết sức để kiểm soát biểu cảm của mình, nhưng nét thỏa mãn trên gương mặt cô vẫn bị Trần Tri Hành thu trọn vào tầm mắt.
Ánh mắt Trần Tri Hành dừng lại trên đĩa nước sốt hòa lẫn máu loãng trước mặt cô gái nhỏ, khẽ khựng lại, rồi gã quay sang Tụng Nhã:
“Rót cho con bé một ly nước ép trái cây đi.”