Chương trước
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nợ Của Hoàng Huynh – Chương 13

Nợ Của Hoàng Huynh

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Triều đình đã được thanh lọc, binh quyền đã được thu hồi, nguy cơ ở Tây Nam cũng đã được loại bỏ...

Huynh ấy không còn gì để cho muội muội nữa rồi.

Điều cuối cùng huynh ấy có thể làm, là giả vờ, lừa muội muội thêm một lần nữa.

Cho đến lúc chết, huynh ấy vẫn sợ dáng vẻ của mình sẽ dọa đến muội muội...

"Nếu thiên mệnh có thể đánh đổi, ta cũng có thể, đúng không?"

"Tiểu nha đầu, con có biết nghịch thiên mà đi nhất định sẽ bị phản phệ..."

Xin lỗi lão tiên sinh!

Nhưng A Nguyện cũng không thể quản nhiều như vậy nữa rồi.

Về sau, ta tiếp nhận giang sơn của hoàng huynh, trở thành nữ đế đầu tiên của Thịnh quốc.

Ai ai cũng nói làm hoàng đế rất mệt mỏi, nhưng ta lại thấy vô cùng nhẹ nhõm.

Thụy Thân vương nắm giữ trọng binh đã chết, mối nguy ở tây nam đã được loại trừ.

Thương Lặc ba mươi năm không dám gây chiến, Thịnh quốc có đủ thời gian để nghỉ ngơi, dưỡng sức.

Các thế gia quyền thần, kẻ chết, người bị lưu đày...

Giờ đây những người ở lại, đều là những trung thần do hoàng huynh bồi dưỡng, an phận thủ thường.

Triều đình trong sạch, đất nước thái bình.

Bốn năm sóng gió tanh mưa máu.

Hoàng huynh của ta, vị vua tiền nhiệm của Thịnh quốc, mang trên mình tội danh g.i.ế.c vua g.i.ế.c cha, mang trên mình tiếng xấu tàn bạo khát máu.

Tất cả chỉ để, trải sẵn con đường này cho ta.

Để ta của kiếp này, không phải chịu khổ nạn, không phải mang theo tiếc nuối.

Ta vẫn còn nhớ khi bị giam cầm ở lãnh cung, hoàng huynh đã từng nói:

Nguyện vọng lớn nhất đời này của huynh ấy, là được nhìn thấy một thời thái bình thịnh trị, quan lại trong sạch, dân chúng an cư lạc nghiệp.

Đó là trách nhiệm của bậc đế vương từ xưa đến nay.

Là trách nhiệm mà người nhà họ Cảnh, những người được trời trao trọng trách gánh vác giang sơn, phải gánh vác.

Những năm này, ta vẫn thường xuyên mơ thấy hoàng huynh.

Huynh ấy bị vây khốn ở cầu Nại Hà không nơi nào để đi, bị trời đất ruồng bỏ, nhưng vẫn không quên dặn dò: "A Nguyện, giang sơn và tương lai của bá tánh đều nằm trong tay muội! Nhất định không được lơi lỏng!"

“Nếu ngày sau chiến tranh lại nổi lên, cho dù nam nhi Thịnh quốc ta c.h.ế.t hết, cũng không được dùng nữ tử hòa thân để đổi lấy bình yên, đó là giới hạn, là giới hạn của người Thịnh quốc chúng ta."

"A Nguyện, hoàng huynh không thể bảo vệ muội nữa, nhưng hoàng huynh sẽ ở bên muội, hóa thành cỏ cây của đất nước để ở bên muội..."

Vậy nên?

Vậy nên, A Nguyện bé nhỏ của ta!

Nhất định, nhất định phải làm một vị vua có trách nhiệm!

Bãi bỏ những chính sách hà khắc, chấn chỉnh quan lại;

Mở cửa buôn bán, mở rộng tài chính;

Xây dựng trường học, xây dựng xưởng chế tạo vũ khí...

Ta đã không còn nhớ rõ, từ khi nào, những lời dặn dò của hoàng huynh đã trở thành sứ mệnh của ta.

Tại vị bốn mươi năm, cũng nhờ những lời dặn dò đó của hoàng huynh, mà biên cương ổn định, bốn biển thái bình, lê dân bách tính đều được an cư lạc nghiệp.

Ta không phải là một minh quân.

Bị vây khốn trong số phận của kiếp trước, từng bước từng bước đi đến hiện tại.

Là người thân yêu nhất đã dùng tính mạng, kéo ta ra khỏi vực sâu, từng chút từng chút cứu rỗi ta.

Điều ta có thể làm, chỉ là tiếp nhận giang sơn mà hoàng huynh đã dùng tính mạng để duy trì.

Khi gặp lại huynh ấy nơi cửu tuyền, ta sẽ đường hoàng nói một câu: "A Nguyện không phụ lòng giao phó của hoàng huynh."

Là nữ đế duy nhất của Thịnh quốc, ta băng hà ở tuổi sáu mươi bảy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Trước lúc lâm chung, lão quốc sư đã tạ thế từ lâu, bỗng nhiên hiện lên trong giấc mộng với nụ cười hiền từ.

Người vẫn gọi ta là tiểu nha đầu.

Trước khi tạ thế thành tiên, người đã từng hứa với ta: Nếu cả đời tận tâm tận lực, siêng năng vì dân, có thể đổi lấy một điều ước.

Ví dụ như, kéo dài thêm kiếp sau của mình.

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

Giờ đây, người đến gặp ta trong giấc mộng, là để thực hiện lời hứa đó.

Cả đời này, ta sống vì Thịnh quốc, cũng sống vì chút hy vọng đó.

Giờ đây hy vọng đã thành hiện thực.

Ta lại mỉm cười, xua tay: "Ta đã bảo vệ Thịnh quốc bốn mươi năm, đã mãn nguyện rồi, không cần sống kiếp sau nữa!"

"Vậy con có muốn gặp hoàng huynh của mình một lần không?"

"Cũng không cần gặp!"

Nếu cả đời nỗ lực không thẹn với đất nước, chỉ có thể đổi lấy một điều ước, vậy thì xin Thiên đạo thương xót, cho huynh trưởng đang bị vây khốn ở cầu Nại Hà của con một kiếp sau!

Xung quanh im lặng.

Lão quốc sư râu tóc bạc phơ tức giận đến mức thổi râu trừng mắt.

Người đi tới đi lui, rồi lại run rẩy đưa ngón tay ra mắng.

Mắng hai huynh muội chúng ta, dựa vào tình nghĩa của người với ngoại tổ phụ, thật là biết cách lợi dụng.

Lúc thì đổi sự sống lại, lúc thì quỳ xin kéo dài mạng sống, lúc thì cầu xin luân hồi...

Khiến ông ấy bị thiên lôi đánh hết lần này đến lần khác, trở thành vị thần tiên thê thảm nhất trên trời.

Hóa ra cả đời này, những tiếng sấm rền vang, đều là số mệnh, đều là trời phạt.

"Ngươi cứ chờ đó đi!"

Không đợi ta trả lời, người đã tức giận bỏ đi.

Ta chờ rồi lại chờ!

Chờ đến tiếng đại tang, chờ đến khi lục cung quỳ lạy.

Chờ đến khi hồn phách rời khỏi thân xác, nhìn xuống giang sơn mà ta đã tự tay cai quản bốn mươi năm.

Cũng không chờ được lão quốc sư đến.

Cũng không chờ được điều ước trở thành sự thật.

Người ta nói, đại đạo năm mươi, thiên diễn bốn mươi chín, chạy đi được ‘ một ’ chính là nhất niệm chi gian.

*Thiên địa có khuyết, "1" chạy đi là biến số của thiên địa.

Nhưng tia hy vọng cuối cùng ở nơi đâu, ta lại không nhìn thấy!

Ta làm sao có thể cam tâm.

Cam tâm để những mong mỏi của kiếp này, cuối cùng hóa thành giấc mộng hão huyền.

Mặt trời kéo chút ánh sáng cuối cùng chìm vào đường chân trời.

Ta không kìm được nữa, bật khóc nức nở.

Giữa sự tuyệt vọng vô tận.

Bỗng có một bàn tay thô ráp, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc ta.

"Muội muội, sao lại khóc rồi!"

Giọng nói ấy thật ôn nhu, ấm áp, như xuyên qua luân hồi của số mệnh dài đằng đẵng.

Thiếu niên mười lăm tuổi mặc áo vải thô, nghiêng đầu nhìn ta, nụ cười như ánh ban mai vừa hé.

Dưới gốc liễu trong con hẻm nhỏ, hai tay huynh ấy thoăn thoắt đan giỏ trúc, vẫn không quên điểm nhẹ lên chóp mũi ta: "Kẻ nào dám bắt nạt muội muội của ta, ta đây sẽ đánh gãy chân chúng!"

Gió thổi qua hàng liễu, mây đen kéo đến, sấm chớp ầm ầm.

Giữa những tiếng gọi í ới "Mưa rồi, mau thu y phục vào" vang lên khắp nơi, một giọng nói già nua mà đầy thương xót vang lên bên tai ta: "Tiểu nha đầu! Làm nhiều việc thiện có thể nối tiếp luân hồi cho con và huynh trưởng của con ở kiếp sau!"

(Hết)

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nợ Của Hoàng Huynh
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...