Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Niếp Môn – Chương 99

Niếp Môn

Tác giả: Ân Tầm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong biệt thự có một căn phòng, không lớn, sương khói lượn lờ, bởi vì do La Sâm quản gia và Niếp Nhân Nghĩa đang hút xì gà, bọn họ đã liên tục hút mấy điếu, làm cho căn phòng trắng xoá một mảnh.

Nhưng có một thứ nhiều hơn cả khói đó là nghi ngờ của bọn chúng, tràn ngập toàn bộ phòng.

La Sâm quản gia đứng ở trước cửa sổ, có chút căng thẳng, không cam lòng như cũ nhìn toàn bộ đình viện, Niếp Nhân Nghĩa một thân một mình ngồi trên một chiếc ghế so pha, đùa nghịch biên kính tơ vàng, suy nghĩ khổ tưởng, còn Isabella thong thả đi đi lại lại trong căn phòng không lớn lắm này, bà ta có chút vội vàng xao động.

“Tôi cảm thấy Niếp Ngân và Niếp Tích hẳn là đã chết ở Lạp Tư Duy Gia Tư rồi, loại khả năng này cũng khá lớn, dù sao bọn lính đánh thuê này người người thân kinh bách chiến, hơn trăm người muốn giết chiết hai người sao có thể chạy thoát.” Niếp Nhân Nghĩa buông biên kính mắt trong tay, phân tích nói.

La Sâm không đáp lại hắn, ánh mắt trói chặt, vẫn âm trầm nhìn ra ngoài cửa sổ như cũ, hắn biết lúc trước ở Lạp Tư Duy Gia Tư, trước lúc hắn đi, hắn đã nhìn thấy viện binh của Niếp Ngân, tuy rằng chỉ có vài người, đối bọn lính đánh thuê này mà nói căn bản không làm nên chuyện gì, nhưng hắn vẫn không tin Niếp Ngân cùng Niếp Tích sẽ dễ dàng ở nơi đó như vậy.

Niếp Nhân Nghĩa nhìn thấy La Sâm không để ý đến hắn, cũng không nói nữa.

Isabella dừng bước, nếu có chút đăm chiêu nói:“Niếp Ngân cùng Niếp Tích có thể đã thoát khỏi đêm đó, bọn họ biết hôm nay thẩm phán bọ họ phải chết, cho nên hy sinh một để giữ hai, rồi hai người bọn họ chờ thời cơ báo thù.”

La Sâm vẫn không nói gì như cũ, vắt hết óc tự hỏi làm cho hắn đau cả đầu, hắn nhắm hai mắt lại, lấy tay chỉ xoa xoa huyết thái dương, thở dài một hơi.

“Hai bọn chúng không yếu đuối như vậy, vì sinh tồn của mình mà để cha ruột mình chết.” Hắn thản nhiên nói một câu, tiếng nói có chút khàn khàn.

“Sự thật đã xảy ra trước mắt, nên xảy ra đều đã xảy ra, cũng chỉ có hai loại khả năng này thôi, chẳng lẽ không đúng sao?” Niếp Nhân Nghĩa từ trên sô pha đứng lên, bởi vì lo lắng mà lại trăm tư(tự hỏi) không thể này giải, giờ phút này hắn có chút xao động.

La Sâm lạnh lẽo nhìn chằm chằm Niếp Nhân Nghĩa, biểu tình uy nghiêm, người kia làm loạn nên hắn không vui:“ Ngâm miệng lại, ông là tên vô dụng, nghĩ mình giỏi sao!”

Nghe thấy La Sâm răn dạy như vậy, trong lòng Niếp Nhân Nghĩa buồn bực cùng hỏa diệm lại bùng lên, hắn đi từng bước đến trước mặt La Sâm, mở to hai mắt nhìn, chỉ vào hắn hô:“Ông chớ quên, về sau Niếp môn có chủ nhân là tôi, ông hiện tại phải là lấy lòng tôi, phụ trợ tôi!”

La Sâm bị hắn nói vậy còn chút mất kiên nhẫn, nhưng nghĩ nghĩ vẫn phải nhịn xuống, nhìn Niếp Nhân Nghĩa, hắn cười lạnh một tiếng, không nói gì thêm, đối La Sâm mà nói, Niếp Nhân Nghĩa này bây giờ vẫn còn là quân cờ có giá trị.

Hắn xoay người, tiếp tục nhìn ngoài cửa sổ, ngón tay tiếp tục xoa thái dương, nhưng lại không thể làm cho đầu hắn đỡ đau, sự thật xảy ra trước mắt, cũng chỉ có hai loại khả năng này, nhưng hai loại khả năng này đặt ở trên người ba cha con bọn họ lại không có khả năng, nếu Niếp Ngân cùng Niếp Tích thật sự đã chết ở Lạp Tư Duy Gia Tư, Niếp Nhân Quân tự nhiên biết là ai làm, theo tính cách hắn thì hắn sẽ dẫn một đội quân vào ban đêm đến đánh mình chứ, tuyệt không đợi tới hôm nay mới giải quyết chuyện này, mà nếu Niếp Nhân Quân thật sự dùng tính mạng để bảo vệ tính mạng hai đứa con mình thì Niếp Ngân cùng Niếp Tích là tuyệt đối sẽ không đồng ý, bọn họ căn bản không phải người như thế, nếu không cũng sẽ không khó đối phó như vậy, vì sao cha bọn họ bị phạt mà chúng không cứu? Chẳng lẽ thật sự trơ mắt nhìn Niếp Nhân Quân bị phạt?

......

“Nguy rồi!”

La Sâm đột nhiên gian phản ứng cái gì đó, một quyền nện ở trên cửa sổ, sao đó xoay người, cấp tốc đi ra cửa:“Đi theo tôi đi xem thi thể Niếp Nhân quân! Mau!”

Hai người kia sửng sốt, nhưng nghe thấy hắn nói như vậy, lại chỉ có thể im lặng, lập tức gắt gao đi theo phía sau hắn.

Chạy một đường, ba người lại không dám đi cùng nhau quá thân cận, sợ bị người khác hoài nghi đến quan hệ của bọn họ, vào phòng y tế, Niếp Nhân Nghĩa đi trước, bởi vì La Sâm không có tư cách kiểm tra thi thể.

“Niếp Nhân quân thật lại giảo hoạt như vậy, ngất đi để lừa gạt mọi người sao? Chẳng lẽ là thuốc tiêm cho hắn là tay chân hắn động thủ?” Niếp Nhân Nghĩa quay đầu nói với La Sâm.

Những lời này không hề hữu ích, La Sâm tất nhiên không để ý đến hắn, nhưng mà vào lúc này, trong lòng hắn có một cái tiếp thu khí “Đích đích” vang lên. (gân giống bộ đàm nhé)

“Khoan đã!” Hắn kêu mọi người dừng cước bộ.

Hai người quay đầu, một bộ mờ mịt.

“Có người đang ở phòng theo dõi lầu bốn của biệt thự.” La Sâm gầm nhẹ nói, sau đó lấy súng ra, xoay người trở về.

“Nói nhiều kêu người đi giết hắn, chúng ta đi xem thi thể Niếp Nhân Quân đã.” Có lẽ là vừa mới bị La Sâm đối đãi không lễ phép, giờ phút này Niếp Nhân Nghĩa cố ý ra vẻ thủ lĩnh, tự cho là đúng phân phó nói.

La Sâm khinh bỉ nhìn thoáng qua Niếp Nhân Nghĩa:“Không được! Đình thi gian hẳn là cái cạm bẫy"

La Sâm khinh bỉ nhìn thoáng qua Niếp Nhân Nghĩa:“Không được! Đình thi gian hẳn là cái cạm bẫy, phòng theo dõi rất có thể là Niếp Ngân, kêu nhiều người đi giết hắn, nhất định hắn sẽ chạy trốn, ta muốn tự mình đi!”

----------------------

Lâu bốn phòng theo dõi.

Hòng súng để ở trên gáy Niếp Ngân lạnh như băng, một trận tiếng cười ở phía sau hắn vang lên, Niếp Ngân giơ hai tay lên, hơi hơi quay đầu, ghé mắt tảo đến cái thân ảnh quen thuộc kia.

“Là ngươi? Cái gì Tiêu đó nhỉ?” Hắn lạnh lùng cười.

Mặt Tiêu Tông dữ tợn, dùng dung ấn gáy Niếp Ngân, lớn tiếng rít gào nói:“Là vì tuổi lớn cho nên trí nhớ không tốt sao, ngươi sao có thể quên tên người thiếu chút nữa sẽ giết chết ngươi!”

Niếp Ngân bất đắc dĩ lắc lắc đầu, khóe miệng hơi động một chút khinh bỉ:“Hừ hừ, nằm mơ sao? Vài lần thiếu chút nữa giết được ta? Chỉ bằng ngươi!”

Tiêu Tông điện cuồng nói một tiếng:“Ha ha ha! Chẳng lẽ không đúng sao? Hiện tại không phải ngươi lại rơi vào tay ta sao? Không thể tưởng được ta còn không chết đi!”

Niếp Ngân thong dong thở dài, ngữ khí bình tĩnh:“Biết vì sao ta không nhớ tên ngươi không? Chính là bởi vì ngươi chẳng ra gì, nên ta căn bản không lưu ý đến ngươi. Thật không biết cái tên La Sâm ngu xuẩn kia, vì sao lại tin tưởng ngươi.”

Tay Tiêu Tông lại bắt đầu run lên, Niếp Ngân có thể cảm giác được, lời nói vừa nãy của mình là cố ý, hắn biết rõ nhược điểm của người này, chỉ cần bị mình châm chọc vài câu, toàn thân liền có sơ hở.

Chỉ thấy thân thể hắn ngồi mạnh xuốn, sau đó quay người một cước đạp trước ngực Tiêu Tông, Tiêu Tông bị đá bay ra, ngã xuống đất Niếp Ngân tiến đến đá văng cái súng trong tay hắn, bóp cổ hắn giống như đang cầm một con gà, đem hắn từ dưới đất túm lên, lại gắt gao ấn vào trên tường.

“Trên thế giới này người có thể dùng súng bắt chết ta chẳng có mấy, đáng tiếc ngươi không phải một trong số đó.” Giọng nói Niếp Ngân như dã thú thở dốc, hơi hưng phấn mà nhìn Tiêu Tông. (không thì nhục bộ tộc sát thủ)

Tiêu Tông bị ấn vào tường nói không ra lời, tràn ngập tức giận nhìn chằm chằm Niếp Ngân.

Niếp Ngân hơi hơi giương lên một nụ cười tà ác, tiếp tục thở dài:“Ta đã sớm biết ngươi không chết, ta tới nơi này kỳ thật chính là tìm ngươi đó!”

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Niếp Môn
Chương 99

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 99
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...