Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Niếp Môn – Chương 88

Niếp Môn

Tác giả: Ân Tầm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ở hai anh em không chụi bỏ súng, người trung niên đã nói ra thân phận và chủ nhân của mình.

Hắn cũng không sợ hai anh em nổ súng giết hắn, mà là sợ sẽ không hoàn thành nhiệm vụ của chủ nhận giao cho.

“Tôi, tôi được Thâm thiếu gia phái tới.” Người trung niên trầm giọng nói.

“Niếp Thâm?!”

“Tiểu Bạch Kiểm?!”

Hai anh em đồng thời kinh ngạc, bọn họ vô luận thế nào hai an hem họ cũng không nghĩ tới Niếp Thâm lại phái thủ hạ đi giúp bọn họ.

“Thâm thiếu gia đã an bài tốt tất cả mọi việc, nhưng mà lúc trước ở sân bay, hai vị thiếu gia ai cũng không tin tôi, nếu không tôi cũng sẽ không chật vật như vậy.” Người trung niên ủy khuất nói, trong giọng nói cũng nghe ra một tia oán giận.

“Anh dựa vào cái gì để chứng minh mình là người của Niếp Thâm?” Niếp Ngân không buông súng, khuôn mặt vẫn lạnh lùng như cũ.

Hắn không thể nào dễ dàng tin bất cứ ai, từ lúc hắn trở về Niếp môn đến bây giờ, trong tâm trí đã khắc sâu sự quỷ kế đa đoan của La Sâm.

Người trung niên thong dong nhìn Niếp Ngân, ánh mắt kiên định, nói:“Hoặc là nổ súng giết chết tôi, hoặc là liền tin tưởng tôi!”

Cách đó không xa một đám sát thủ hắc y nhân đang chạy tới, bên trong súng, đạn cũng không còn mấy, khóe mắt Niếp Ngân hiện lên một tia ánh sáng, khóe môi giương lên, thu hồi súng, vài người nhanh chóng chạy tới thang máy.

Xem Phim hoat hinh anime online

Cách đó không xa tiếng súng cũng vang lên, Ngải Tư ngửa đầu, kéo thân thể mệt mỏi, vừa định đi lên, nhưng đã muộn, một thứ xuyên vào lưng hắn, theo quán tính hắn lập tức ngã xuống.

“Ngải tư!” Niếp Tích hô to một tiếng, hai tay nâng bả vai Ngải Tư, đỡ hắn đứng lên.

Người Ngải Tư mồ hôi chảy như mưa, nửa quỳ trên mặt đất:“Trăm ngàn...... Trăm ngàn đừng đụng tới bom trên cổ tôi. Tôi thấy...... cảm giác trúng đại này, thật đúng là đau a, tôi đã nói gặp gỡ anh sẽ không có chuyện gì tốt...... anh làm hại tôi thật thảm!”

Vừa dứt lời, toàn bộ thân thể hắn đột nhiên ngã ở cửa thang, máy xoay vòng quanh, Niếp Tích ngẩng đầu vừa thấy, thủ hạ của Niếp Thâm túm chân hắn, đem hắn đi ra ngoài cửa.

“Anh muốn làm gì?” Niếp Tích hét lớn một tiếng.

“Tích thiếu gia, phía trước không biết còn sẽ gặp những nguy hiểm gì, tôi sợ người này sẽ liên lụy đến hai vị thiếu gia, giờ phút này bảo vệ tính mạng hai người là quan trọng nhất.” Người trung niên nôn nóng.

Niếp Tích trừng lớn hai mắt, trên mặt hắn mất hứng rất rõ ràng, hắn cầm lấy cánh tay Ngải Tư đem hắn kéo lại, dùng súng chĩa vào trán người trung niên, hung tợn nhìn hắn:“ Bỏ tay anh ra!”

Người trung niên u oán nhìn Niếp Tích, lại ngẩng đầu nhìn xem Niếp Ngân, Niếp Ngân không nói gì, nhưng giống Niếp Tích chĩa súng vào người trung niên.

Người trung niên cười lạnh một tiếng, thở dài, buông lỏng hai tay ra, đứng ở ngoài cửa ấn cái nút đóng cửa thang máy.

“Anh muốn làm gì?” Niếp Ngân nhìn thấy hắn căn bản không có ý vào, vội vàng hỏi một câu.

Người trung niên đưa lưng về phía bọn họ, không quay đầu, đem súng mình ném vào cửa, lấy một con dao ngăm ở bên hông, thong dong nói:“Tôi ở trong này tận lực giết bọn họ, phía sau còn nguy hiểm gì không biết, hai vị thiếu gia nhất định phải chạy an toàn, đừng làm nhiệm vụ của chúng tôi thất bại, phí công hy sinh.”

Cùng lúc đó, cửa thang máy chậm rãi đóng lại, lúc nghe được hai chữ “Nhiệm vụ” này hai chữ, ngón tay Niếp Ngân dừng trên cái nút, hắn hiểu được người trung niên này, hắn càng hiểu được sức nặng của hai chữ“Nhiệm vụ” này.

“Anh quan hệ với Niếp Thâm tốt lắm sao?” Ngữ khí Niếp Ngân khôi phục lại bình tĩnh, nhưng lửa giận trong ánh mắt đã hoàn toàn phát ra ngoài.

“Không, không tính lần trước thì tám năm chưa thấy mặt.” Niếp Tích cau mày nghiêm mặt, ôm Ngải Tư, bàn tay gắt gao để trên miệng vết thương hắn, ngăn không cho máu bị chảy nhiều.

Niếp Ngân không nói nữa, trong đầu tràn ngập suy tư, lẳng lặng nhìn con số thang máy đi lên, trong thang máy yên tĩnh làm cho người ta lạnh cả người, có cảm giác mưa gió đang bay đến.

Xem Phim hoat hinh anime online

Ngay tại lúc còn gần hai tầng nữa là đến sân thượng, thang máy đột nhiên dừng lại, trong nháy mắt ba người cảnh giác, cầm súng lên, nhìn chằm chằm, nhìn không chuyển mắt ở cái cửa thang máy.

Ngoài cửa có những tiếng chân ồn ào và dồn dập, bên trong mơ hồ nghe thấy được, lúc cửa vừa hé ra một chút, người ngoài cửa cũng đã bắt đầu bắn phá.

Đôi mắt Niếp Ngân trói chặt, liều mạng nổ súng vào cái mạch bản của cửa thang máy, mạch bản bốc lửa lên, lúc đó cửa thang máy mới mở một cái khe hở liền bất động. (mạch bản là công tắc)

“Em làm đi!” Hắn nói một tiếng.

Niếp Tích tất nhiên hiểu ý anh trai mình, lấy tay mở cửa sổ khẩn cấp của thang máy, thả người liền nhảy xuống, ngay sau đó cúi thân mình xuống, vươn tay, định túm Ngải Tư lên.

Cửa thang máy đã bị người bên ngoài chậm rãi phá ra một chút, Niếp Ngân không ngừng dùng súng bắn chết người bên ngoài, nhưng bất đắc dĩ người ngoài cửa rất đông, đạn bên trong súng đã hết.

Ngải Tư cắn răng đứng dậy, vừa muốn bắt lấy tay Niếp Tích, cửa lại bị người bên ngoài đưa vào ba khẩu súng, một chút loạn xạ, Ngải Tư lại né trở về.

Cửa đã bị phá càng lúc càng lớn, mắt thấy có thể chen vào nửa người, Niếp Ngân tránh sang một bên để né đạn.

Ngải Tư tránh ở một góc, mồ hôi toàn thân đã tẩm đầy vào áo khoác hắn, hắn nhìn nhìn mặt Niếp Tích, Niếp Tích còn đang không ngừng ngoắc muốn hắn lại gần, hắn lại nhìn nhìn Niếp Ngân ở cửa, hắn biết rõ mình đi theo họ, Niếp Ngân sẽ còn gặp nhiều nguy hiểm, hơn nữa cửa đã càng ngày bị mở càng rộng, cho dù ba người đều đi, sát thủ cũng lập tức sẽ tiến tới.

Hắn cắn răng một cái, đứng lên, cầm lấy bả vai Niếp Ngân, lôi mạnh về phía sau, chính hắn ôm lấy ba khẩu súng kai, ngay cả đau hắn cũng nhẫn nhịn, hắn lập tức dùng thân mình chặn ở trước cửa.

Nhìn động tác Ngải Tư, Niếp Tích hoảng mở to hai mắt:“Người ngu ngốc này! Cậu muốn làm gì!”

Ngải Tư nhìn Niếp Tích, bình tĩnh cười cười:“Hai anh em các người đi nhanh lên, nơi này hãy giao cho tôi.”

Tóc Niếp Tích lúc này đều dựng đứng lên, liều mạng rít gào:“Ngu ngốc! Cậu sẽ chết! Giao tình hai ta còn không tốt như vậy! Cậu mau đi lên cho tôi!”

Ngoài cửa truyền đến vài tiếng súng vang, đều bắn vào trên người Ngải Tư, hắn ói ra máu, tràn ngập ôn nhu nhìn Niếp Tích.

“Ách, đúng vậy, nếu có thể làm lại một lần nữa, tôi tuyệt đối không nghĩ muốn quen cậu. Lúc tôi bị đánh hôn mê, tôi mơ, tôi mơ thấy lúc tôi nợ chồng chất, cậu giúp tôi trả nợ, lúc tôi bị người ngoài đường đánh đuổi, cậu lại giúp tôi đánh đuổi bọn họ, lại còn đắc tội với thủ lĩnh hắc đạo, lúc tôi không có cơm ăn, nghèo túng, cậu chiếu cố tôi, tìm lại tự tin cho tôi, chán ghét là, sau khi tỉnh lại, việc này còn luôn luôn xoay quanh trong đầu tôi......”

Sau đó, hắn lấy ra một cái bật lửa, bật lên:“Các người...... Đi nhanh đi, kiếp sau nếu...... còn có thể gặp mặt, cậu phải nhớ kỹ đem ơn đời này của tôi đến trả lại cho tôi, đương nhiên...... không trả cũng không quen...... Không được làm khó tôi lúc đó.”

“Ngải Tư! Không được!” Tơ máu trong mắt Niếp Tích đã bao trùm gần hết.

Niếp Ngân nhìn hắn dần dần đem cái bật lửa hướng lên trên cổ có bom, khuôn mặt phẫn hận đến cực hạn, nhưng đã chẳng còn biện pháp nào, hắn phi người nhảy, nhảy ra cửa phụ thang máy, rơi lệ đầy mặt, Niếp Tích không chịu rời đi, trầm trọng đi về phía trước, về sau, hắn chỉ là một nhân vật vô tình.

Hơn mười giây sau, một tiếng nổ, vách tường đều bi thương run run.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Niếp Môn
Chương 88

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 88
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...