Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Niếp Môn – Chương 64

Niếp Môn

Tác giả: Ân Tầm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sân bay đại sảnh.

Gần ở bên trong đại sảnh, là liền muốn đến Las Vegas xa hoa.

Kim bích huy hoàng tráng lệ, đám người qua lại phồn hoa và sân bay Ma Gia Địch Sa quả thực có sự cách biệt một trời.

“Chúng ta đi đâu trước?” Tu Nguyệt vỗ bả vai Niếp Tích nói.

“Đến khách sạn trước, chờ cha tôi điều tra kết quả ở bên kia.” Niếp Tích đáp lại.

Lúc này, một thân ảnh đang cấp tốc đi về phía hai người.

Thân ảnh vượt qua cách ly tuyến, xuyên qua khu chờ, tới chỗ cửa tự động, đuổi theo hai người, thân thủ liền chộp lấy Niếp Tích.

Niếp Tích vẫn đưa lưng về phía hắn, người kia bị hắn kéo lại hai tay bị nắm chặt sau lưng.

“Hừm, theo chúng ta đã lâu, anh là ai?”

Người đàn ông kia thống khổ cầu xin tha thứ:“ Là Niếp Tích tiên sinh sao? Xin buông tay! Xin buông tay!”

Niếp Tích nghe thấy hắn gọi đúng tên mình, khí lực hơi chút thả lỏng, đem hắn túm lên trên, nhưng vẫn không có buông tay như cũ, mọi người cũng đều nhìn về phía bên này.

“Anh tại sao biết tôi?”

Người đàn ông kia thả lỏng thần kinh một chút, nhanh chóng nở ra nụ cười:“Khuôn mặt của cậu giống Niếp Ngân tiên sinh như đúc, cho nên tôi liếc mắt một cái liền nhận ra cậu đã đến rồi.”

Niếp Tích nghe thấy tên đại ca, trong lòng đại khái cũng hiểu được đây là loại người nào, sau buông lỏng tay ra.

“Anh người do đại cả tôi phái tới?”

“Đúng vậy, Niếp Tích tiên sinh, chủ thượng phái tôi tới đón đối cậu.” Người đàn ông giải thích nói.

“Chủ thượng?” Niếp Tích có hứng thú nâng cằm người đàn ông kia lên, khuôn mặt cười tà sôi nổi.

“Anh, cũng là sát thủ?” Nhìn thân thể anh ta có chút mập mạp, bộ mặt hiền lành, còn có chút chất phác của đàn ông, Niếp Tích ôm thái độ có chút hoài nghi.

“Ha ha a, nghiêm khắc mà nói, tôi là chủ thượng đại nhân hạ bộ, nhưng không phải sát thủ của chi nhánh cơ cấu bên kia.” Người đàn ông gãi đầu, khuôn mặt cực kỳ hiền hậu, làm Tu Nguyệt ở bên cạnh cũng buồn cười.

“Chúng ta đi khỏi nơi này trước đi, bên này mời.” Người đàn ông cầm hành lý trong tay Niếp Tích, đi ở phía trước bọn họ dẫn đường.

“Tại sao tự nhiên buồng tha cho anh ta?” Tu Nguyệt cảnh giác tiến đến bên tai Niếp Tích thấp giọng nói.

Niếp Tích nhìn thoáng qua người đàn ông ở phía trước, khinh thường cười cười:“Anh trai muốn biết người Niếp môn có phái thủ hạ theo giõi hay không nên kêu người của anh ấy tới.”

Tu Nguyệt tràn ngập hồ nghi nhíu mày:“Lúc trước anh của anh có nói qua chuyện này sao?”

Niếp Tích nhún vai, phe phẩy đầu:“Anh ấy chính là người như vậy, làm chuyện gì cũng không thích nói trước, và lại cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi.”

Tu Nguyệt vẫn không an tâm, nắm chặt người Niếp Tích:“Làm việc cẩn thận một chút đi.”

Niếp Tích chẳng hề để ý, trên mặt không có chút cẩn thận.

Có lẽ là do cảm giác được, tại trong thành này có rất nhiều người nhìn Niếp Tích, cảm giác tựa hồ trên người hắn lúc nào cũng phát quang, thật giống với thành phố này Niếp Tích toát ra vẻ kiệt ngạo bất tuân, có rất nhiều điểm giống nhau.

Một chiếc xe đi tới trước mặt ba người, chiếc xe tôn quý xa hoa Rolls-Royce vọt vào trong mắt Niếp Tích, chỉ cần liếc qua cũng biết đây là chiếc xe bán hạn chế, nhưng trên mặt hắn vẫn bình tĩnh không hờn giận như cũ.

“Niếp Tích tiên sinh, chủ thượng phân phó qua cho cậu một chiếc xe, dựa theo chiếc xe mà chủ thượng yêu thích nhất, thuộc hạ chọn đến chọn đi, không biết cậu có hài lòng hay không.”

Người đàn ông vừa muốn đem hành lý đặt lên trên xe, đã bị Niếp Tích kêu ngừng lại.

“Uy, dừng lại, còn có xe khác không, tôi thực không thích cái này.”

Tu Nguyệt lấy khửu tay phải huých Niếp Tích một cái, răn dạy nói:“Anh xem kìa, hiện tại cũng không phải anh gọi mua xe, còn chọn tam lấy tứ.”

Niếp Tích đi đến đằng trước xe, nâng lên một chân dẫm nát lên cái cỏ xa trước, phóng đãng không kềm chế được cười:“Khóa miệng lại, đàn ông nói chuyện, cô sao mà hiểu được.”

Niếp Tích phân phó, cậu ta không có oán hận câu gì đi ra lên chiếc Rolls-Royce, lái trở về đổi cho Niếp Tích một chiếc xe yêu cầu.

“Anh thật đúng là phiền toái, nhất định bây giờ phải đổi ngay sao? Làm hại chúng ta còn ở chỗ này chờ.” Tu Nguyệt thực không hiểu tính cách của tiểu hài tử Niếp Tích lúc này.

Niếp Tích không để ý đến cô lấy điện thoại ra, bát thông dãy số.

“Địa điểm là Las Vegas, mang chiếc xe có biển số là xxxxx cho tôi, báo lại chỗ để ở đâu, vài ngày nữa tôi sẽ đi xem.”

Nói xong, Niếp Tích cắt đứt điện thoại.

Tu Nguyệt nhìn hắn một cái, không nói gì.

Không bao nhiều lâu, một chiếc Bugatti Veyron uy long phô thiên( phô trương), tinh phong huyết vũ bay nhanh đến, đứng ở trước mặt Niếp Tích.

“Niếp Tích thiếu gia, đây là ngài yêu cầu.” Cậu con tria đi xuống xe, cung kính nói.

Niếp Tích ngồi vào chỗ điều khiển, ôn nhu vuốt ve tay lái, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười vừa lòng.

Tu Nguyệt lên xe xong, hắn quay đầu nói với người đàn ông:“Cứ như vậy đi, cảm ơn.” Nói xong, một cước đạp mạnh chân ga, xe như tia chớp bay ra ngoài, để lại người đàn ông, vẻ mặt xấu hổ.

Trên ngã tư đường phố phồn hoa dị thương, xa hoa truỵ lạc, tia sáng nghê quang kỳ dị.

Lúc ban ngày, trên đường cơ bản không nhìn thấy rõ xe, huống chi hiện tại đã là vào đêm.

Nhưng mà cứ như vậy mà đi một đường xuyên qua, Niếp Tích vẫn ngồi ở ghế lái Mercedes, ngồi ở Ferrari nhân chú mục lễ, dù sao hắn giống chiếc xe này, bay nhanh làm người khác không nhìn thấy hắn.

“Vì sao để anh ta ở lại, anh ta dù sao ở đây cũng có vẻ quen thuộc, có anh ta bên người, chúng ta sẽ thuận tiện ” Tu Nguyệt bị gió thổi vào tóc bay tung lên, dùng hết toàn lực hô nói với Niếp Tích.

Tốc độ xe quá nhanh, thanh âm đê-xi-ben đại đa số đều bị thổi vào mặt sau của xe, rơi vào lỗ tai Niếp Tích như châm như tơ.

“Im miệng, nếu không muốn nếm thử vị đau, tôi khuyên cô tốt nhất nên nghe lời tôi.” Ánh mắt Niếp Tích lóe như sao, điều khiển chiếc xe mà hắn thích, máu toàn thân hắn giống như trào ra.

“Anh nói cái gì?” Tu Nguyệt chỉ có thể nhìn thấy cái miệng của hắn cử động, bên tai chỉ nghe thấy tiếng “Vù vù” lạnh thấu xương.

“Ở Las Vegas này, tôi còn không đến mức cần người khác chiếu cố. Hơn nữa, để người xa lạ bên người, cô cảm thấy thoải mái sao?” Niếp Tích nói to, ở trong đầu tựa hồ suy tư chút gì đó.

Hắn một cước đạp mạnh phanh, đem xe đứng ở ven đường, nếu không phải có dây an toàn, hai người nhất định sẽ bay ra không chỉ một trăm thước.

“Anh lại muốn làm gì?” Tu Nguyệt không kiên nhẫn trừng mắt Niếp Tích, lúc này, cô cũng lười sửa sang lại sau “Mưa rền gió dữ”, cái mớ hỗn độn, bởi vì chỉ cần còn ở trên chiếc xe này, làm gì đi nữa cũng chỉ phí công.

Đồi con người trong mắt Niếp Tích chuyển một vòng, tiếp theo dù có hưng trí nhìn về phương xa, nhưng rõ ràng có thể nhìn ra hắn cân nhắc một chuyện gì đó thật thú vị.

“Chúng ta đi gặp một lão bằng hữu trước.” Trên mặt hắn mặt hiện ra đến một tia tà mà phá hư tươi cười, loại tươi cười lúc này mới khiến cho Tu Nguyệt của ngày xưa điên cuồng tâm động(say mê điên cuồng), mà về sau mỗi lần nhìn thấy kiểu tươi cười này, Tu Nguyệt có chút run sợ.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Niếp Môn
Chương 64

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 64
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...