Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Niếp Môn – Chương 158

Niếp Môn

Tác giả: Ân Tầm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghe nói, anh từng mang theo hạnh phúc trở về.

Cho nên, em đang chờ đợi, luôn luôn vẫn chờ đợi, không dám nản trí rời đi...

----------------

Lãnh Tang Thanh chưa bao giờ biết, ngoài Niếp môn, thì ra thế giới của Niếp Ngân lại nghiêm ngặt đến vậy, qua vài năm, cô rốt cục đã hiểu được bối cảnh của Niếp Ngân, cũng thuận tiện biết được mối quan hệ của Niếp Ngân và chị dâu Thượng Quan Tuyền, cô nghĩ mình sẽ rất ghen tị, thậm chí sẽ e ngại Niếp Ngân, nhưng khi Niếp Ngân đứng ở trước mặt cô, cô mới phát hiện, cô yêu hắn sâu như biển, sâu đến không thể biết được.

Biệt thự của Niếp Ngân ở trên một đảo nhỏ, phải nói hắn có rất nhiều chỗ, hòn đả nhỏ giống chỗ này được hắn mua không ít, nguyên nhân chính là do thân phận nên mới mua nhiều đảo nhỏ như vậy, năm đó đại ca ra lệnh truy sát, nhưng thế lực khổng lồ của Mafia lại không tìm thấy chỗ của Niếp Ngân.

Giờ này khắc này, cô đã bị Niếp Ngân sắp đặt ở trong biệt thự, trực thăng rời đi xong, ngoài du thuyền ra thì chẳng còn phương tiện đi lại nào nữa, tương đương với cách li.

Chỗ ngồi ở trên đảo nhỏ rất đẹp này, khí hậu hợp lòng người, không có dòng khí rét lạnh, có thì chỉ là nhỏ giọt chảy trong nước biển cá bạc kết đàn mà thành cảnh đẹp, nghe nói, nơi đảo nhỏ này một năm bốn mùa đều như vậy, ngay cả nước biển đều là màu lam lục, giống như một khối bảo thạch được khảm ở trong rừng, từ trực thăng nhìn xuống tất cả đều xa hoa.

Nơi này đặc công không ít, đại khái Lãnh Tang Thanh tính toán một chút, mỗi một chỗ ở biệt thự chia đều có bốn gã đặc công bảo vệ, tổng cộng bốn phương, hai mấy giờ thì thay ca một lần, tính toán như vậy, tổng cộng bốn phương vị, mỗi hai mươi mấy giờ thì cần 16 đặc công, mười hai mấy giờ thay phiên công việc liền cần 192 đặc công; trừ cái đó ra, còn có thủ vệ đặc công ở trên ven đường biển, quanh đảo nhỏ đều có đặc công, nghe nói, bởi vì cô đến, Niếp Ngân lại điều năm mươi đặc công tới đảo nhỏ này.

Tính cả toàn bộ người đầu ở hòn đảo này, trên dưới không kém bốn trăm người, Lãnh Tang Thanh hiểu được phân tán đặc công ở chung quanh đảo nhỏ nhỏ này này để làm gì.

Cô biết dụng ý của Niếp Ngân, sở dĩ điều nhiều đặc công đến đây như vậy, đơn giản là muốn đề phòng một người, người này chính là anh cả của cô -- Lãnh Thiên Dục!

Có lẽ, chuyện này sớm muộn gì cũng bị anh cả biết, chỉ là vấn đề sớm muộn.

Vào đêm, Lãnh Tang Thanh vẫn như trước ở trên cát trắng tinh tế bị ánh trăng chiếu lên giống như bạch ngọc, nước biển tĩnh lặng trong veo hiện lên ánh trăng tròn.

Trăng tròn, đại biểu cho đoàn tụ, mà cô, hôm nay lại đoàn tự cùng Niếp Ngân, lần gặp lại này thật trêu người.

Trên bờ cát rải rác vỏ sò xinh đẹp, Lãnh Tang Thanh đem cầm một cái đê ở trong lòng bàn tay, lẳng lặng dừng đó, lại đem vỏ sò mở ra, mới ngạc nhiên phát hiện, bên trong vỏ sò lại bao vây lấy một viên trân châu sáng ngời, như là nước mắt tình nhân trong suốt mượt mà.

Cô nghĩ tới chỗ ngồi đảo nhỏ này là trân châu thừa, chỉ có Niếp Ngân mới phí phạm của trời như vậy.

Đang nghĩ tới, thì tự nhiên cảm thấy lưng ấm áp, ngay sau đó cô liền được cánh tay hữu lực vòng vào bên trong một lồng ngực ấm áp rắn chắc như pho tượng, không cần quay đầu cô cũng biết là ai, thở dài một hơi, lại không nói gì, tay chỉ đem vỏ sò bỏ vào trong nước biển một lần nữa, mặt biển đang tĩnh lặng thì tóe lên những bọt nước trắng.

"Đã khuya." Niếp Ngân ôm cô, thuận thế cũng ngồi xuống, sườn mặt đẹp nhẹ nhàng dán vào bên tai cô, tiếng nói ôn nhu như thuốc phiện.

Hôm nay cô cùng hắn nói về chuyện hắn làm sao tiếp nhận được cha chết, lại tận mắt thấy mẹ cô bị người ta giết thế nào, Lãnh Tang Thanh lựa chọn trầm mặc, một mình cô đi trên bờ cát, ngồi xuống ở đây vài giờ, Niếp Ngân cho rằng cô đủ không gian để tiêu hóa việc này, nhưng đến lúc này, hắn rốt cục nhịn không được mà tiến lên, gắt gao ôm cô vào lòng.

"Thanh Nhi, có phải em vẫn rất hận anh?" Lúc hắn nói lời này, trong lòng hắn vẫn luôn không để ý.

Lãnh Tang Thanh quay đầu, cùng nhìn vào mắt, lúc này mới phát hiện đêm nay cách ăn mặc của hắn thật nhàn nhã, khác với lúc bình thường, tây trang giày da tỉ mỉ, lúc này hắn mặc quần dài vàng nhạt, vải dệt thoải mái hiện lên hai chân thon dài hữu lực của hắn, trên người còn mặc một chiếc áo bạc rộng thùng thình, vì mở rộng mà lộ ra cơ ngực rắn chắc.

Nhìn hắn qua lại rất mị lực như vậy, thoải mái nhàn nhã, không tạo cho con người ta cảm giác áp lực.

Thấy cô không hề chớp mắt nhìn chằm chằm mình, trong lòng Niếp Ngân bỗng dưng vừa thu lại, ngón tay thon dài dọc theo sợi tóc của cô chậm rãi dừng trên khuôn mặt cô, trên mặt đất nhưng hạt cát trắng nhỏ làm sắc mặt của cô trở nên trắng bóng, như ở trên mặt trăng mặt xuống, làm hắn si mê.

Cuối cùng, tay hắn để ở trên đôi môi đầy đặn của cô, nhịn không được cúi người xuống, bạc môi nóng bỏng che lại đôi môi đỏ run run của cô.

Lãnh Tang Thanh không phản kháng, tùy ý để hắn nhấm nháp hương vị của mình, hắn hôn càng không thể buông qua, từ lúc ban đầu lướt qua đến lúc bá đạo xâm nhập, cuối cùng lại trở nên sầu triền miên rồi kết thúc là ôn nhu...

Cô như là bị hắn đưa lên mây, đầu óc trống rỗng, khi hắn rốt cục quyến luyến buông môi cô ra, cô nhẹ nhàng nâng mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt đen nóng bỏng kia của hắn, đôi mắt hắn còn có thể đen hơn cả bóng đêm.

Nhưng mà, Niếp Ngân lại lại lần nữa mở miệng, tiếng nói trầm thấp như thiên nga tràn ngập hấp dẫn: "Nhưng, cho dù em thống hận anh, anh sẽ không buông tha em."

Lãnh Tang Thanh bình tĩnh nhìn hắn, môi run nhè nhẹ như trước, thật lâu sau, đôi mắt của cô chậm rãi hiện lên một tia đau đớn, nhìn và gằn từng chữ nói với hắn: "Em chỉ muốn biết, nhiều năm qua đi vì sao anh lại nhẫn tâm như vậy."

Niếp Ngân thở dài một hơi, tay vuốt qua tóc cô: "Anh nghĩ, em đã hoàn toàn quên anh, ít nhất anh cho rằng, nếu em đã quên anh, có lẽ còn có thể nhiều vui vẻ chút."

"Một khi đã như vậy, vì sao anh còn trở về? Anh đã cho rằng em quên anh mới có thể vui vẻ, như vậy vì sao anh lại phá vỡ vui vẻ của em?" Lãnh Tang Thanh thanh âm dần dần cao lên, cảm xúc trở nên có chút kích động.

Niếp Ngân im lặng nghe cô nói, đáy mắt nhìn ra đau khổ của cô, hàm chứa một tia sủng nịch bao dung, hắn chưa nói gì, chỉ nhìn cô.

Lãnh Tang Thanh cắn cắn môi, nhìn và nói hung hăng với hắn: "Niếp Ngân, anh rất ích kỷ."

Niếp Ngân lại mỉm cười, "Đúng vậy, anh ích kỷ."

"Niếp Ngân, anh thật rất đáng giận!"

"Đúng vậy, anh rất đáng giận!"

"Niếp Ngân, anh là kẻ hỗn đản mười phần!"

"Ừ, anh hỗn đản." Niếp Ngân rất nhẫn lại nghe cô mắng, môi vẫn luôn ôm lấy nụ cười, sau đó trong đáy mắt là đau.

"Anh --" Lãnh Tang Thanh thấy thế, tức giận đẩy hắn ra, xoay người liền rời đi.

Niếp Ngân cũng đứng lên, sải bước tiến lên giữ chặt lấy cô, thuận thế từ phía sau ôm cô vào lòng.

"Buông ra, anh là đồ trứng thối!" Lãnh Tang Thanh tức giận đến không chịu được.

"Anh là tên hỗn đản, anh đáng giận, anh ích kỷ, nhưng mà --" Niếp Ngân càng ôm cô chặt hơn, bạc môi để sát vào bên tai cô, hạ xuống một câu thâm tình--

"Nhưng mà từ hôm nay trở đi, hãy cho phép tên hỗn đản này yêu em thật tốt, tới tận lúc tóc trên đầu chúng ta trắng xóa, đi lại chậm chạp, ngày nào đó, em cũng hãy cho phép anh có thể giúp em tiếp tục đến ngắm biển."

Gió biển thổi nhẹ, thoáng thổi qua làm rối loạn những sợi tóc của Lãnh Tang Thanh, tiếng nói của Niếp Ngân quanh quẩn, trong nháy mắt khiến cô khiếp sợ, quay đầu, nhìn mắt hắn, cô gắt gao cắn môi, dần dần, trong hốc mắt lại chảy ra nước mắt.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Niếp Môn
Chương 158

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 158
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...