Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Niếp Môn – Chương 145

Niếp Môn

Tác giả: Ân Tầm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vẻ lo lắng ở ngã tư đường, tiếng khóc của Lãnh Tang Thanh xuyên qua âm thanh của mưa, nước lăn trên làn da tinh xảo của cô, độ ấm của nước mắt cũng thấp hơn độ ấm của mưa.

Vài người rải rác qua đường đều hơi hơi nghiêng đầu, tò mò nhìn nhìn tình cảnh bên này, nhưng ngay cả bước chân đều không ngừng, mọi người đối với loại chuyện này, nhiều người hờ hững, bởi vì không ai có thể nhìn thấy hết tâm tình của cô gái, đau đớn gần như là trí mạng kia.

Đáy mắt Niếp Tích hiện lên một tia sắc bén, tâm Lãnh Tang Thanh đã mở cửa, áp lực, cất vào trong, giờ khắc này tất cả đều phát ra, đây là cơ hội Niếp Tích luôn luôn chờ đợi, tất nhiên hắn sẽ không bỏ qua.

Niếp Tích quỳ nửa người trên mặt đất, cầm cánh tay vừa đánh mình của Lãnh Tang Thanh lên, như có chuyện lạ rống lớn: "Đánh tôi? Em dựa vào cái gì đánh tôi! Có tư cách gì đánh tôi!"

Lãnh Tang Thanh cũng cảm giác được mình vừa rồi xúc động hơi quá, xuyên qua hai dòng lệ, nhìn bàn tay mình, lại nhìn Niếp Tích, trong lúc nhất thời yết hầu đột nhiên nghẹn ngào, trong lòng có rất nhiều thứ muốn phát tiết, nhưng khi mở miệng chỉ có thể nói một câu "Thực xin lỗi".

Niếp Tích cũng không có ý bỏ qua, ngữ khí so với lúc trước càng thêm tuyệt lệ (cự tuyệt + nghiêm túc): "Vì sao lại xin lỗi? Là vì hành động kìm lòng không được vừa rồi sao, còn vì nhân sinh đần độn từ trước tới nay? Hỏi em một chút, cái tát vừa rồi, đến tột cùng là đánh vào mặt tôi, hay là đánh vào lòng em?"

Lãnh Tang Thanh lại bi thương cúi đầu, bất lực lắc đầu.

"Đem cảm xúc phát tiết ra ngoài, cái tát này, sẽ làm cho lòng em giảm bớt đau thương sao? Cái người sang sảng đáng yêu kia, có chút quật cường lại mang theo chút ngốc của Thanh Nhi này trước lại một lần nữa trở về sao?" Niếp Tích lại nói tiếp.

Đầu Lãnh Tang Thanh lắc càng lúc càng nhiều, tần suất cũng càng lúc càng nhanh, cô thật sự không muốn nghe đến phương diện này, muốn lớn tiếng hét lên ngăn cản Niếp Tích, nhưng cả người giống bị kết lại, căn bản không thể nói ra tiếng,cô liều mạng muốn phá tan, liều mạng muốn hô lên.

Niếp Tích không có dừng lại: "Một cái tát này của em rất khá, tôi cũng từng vô số lần muốn đánh tỉnh mình, thậm chí còn muốn tìm người đánh tỉnh mình, nhưng nó thì có ích gì? Thân thể đau có thể giảm bớt đau đớn trong lòng sao? Có thể thay đổi chút ít gì sao? Tất cả căn bản chính là phí công! Bởi vì trong lòng chúng ta đã quá thừa nhận so với cái đó càng đau đớn nghiêm trọng hơn một ngàn vạn lần! Niếp Ngân, một người chúng ta yêu thương, anh ấy đột nhiên rời đi làm cho chúng ta, hoàn toàn mất đi trong tâm trong cuộc sống, thậm chí còn ngay sống sót thế nào cũng không biết! Em lựa chọn hoàn toàn phong bế mình, tôi lựa chọn cam chịu, tuy rằng đó cũng không phải thứ chúng ta muốn, nhưng đối mặt với đau xót như vậy, chúng ta còn có thể đủ sao?"

"Đừng nói nữa! Đừng nói thêm gì nữa!" Lời nói của Niếp Tích như dao, phá tan tất cả Lãnh Tang Thanh, rốt cục cũng kêu ra.

Cô không có cách nào lại ở đây, cho dù là trốn tránh cũng tốt, hay là như thế nào đều tốt, ở đây cô thở cũng không xong, cô điên cuồng mà lắc đầu, dùng hết lực của bản thân ở cánh tay Niếp Tích vẫn cầm lấy tay cô, chậm rãi xoay người, hai chân quỳ gối xuống nước, hai tay chống đỡ trên mặt đất, làm thân thể tràn đầy vết thương, nằm rạp ra, giống một thiên sứ vừa bị trải qua cực hình, bị bẻ gẫy không chỉ có cánh, mà còn có xương cốt trong cơ thể cô.

Niếp Tích nhìn thấy bộ dạng giờ phút này của cô, trong lòng đau đớn như dao cứa, nhưng mà hắn cũng không tính buông tha, muốn được chạm đến, giờ phút này đã tình cảm đã chuyển khác ở trong lòng hắn, thậm chí nhân tính kia của hắn đã trở nên như ẩn như hiện.

Niếp Tích đi lên trước, chắn phía trước Lãnh Tang Thanh, phát cuồng gào thét lớn: "Trốn? Em còn muốn chạy trốn để làm gì? Em thoát được lòng mình sao?"

Lãnh Tang Thanh bất lực ngồi dưới đất, bộ dạng lúc này của cô khiến người ta thương xót, có thể trên thế giới này trừ bỏ Niếp Tích ra thì lòng mọi người đều vỡ thành bụi, cô đã hoàn toàn biến thành cầu xin: "Buông tha tôi đi, đừng tra tấn tôi!"

"Chẳng lẽ cho em tiếp tục trốn tránh sẽ không là tra tấn mình sao? Chẳng lẽ tôi tiếp tục đi tìm cái chết, mà em vẫn ở trong bệnh viện tối tăm đến chết đi, đây là lẽ thường tình mà chúng ta phải làm để đạt được kết quả sao?" Cảm xúc Niếp Tích cũng đạt tới cao điểm, quỳ gối trước mặt Lãnh Tang Thanh, hai đầu gối để nước mưa lạnh băng bao lấy.

"Vậy anh muốn thế nào?" Từ cảm xúc Niếp Tích, Lãnh Tang Thanh cũng nói ra.

Niếp Tích từ trên mặt đất túm lấy Lãnh Tang Thanh, hai tay vòng lại, gắt gao ôm cô vào trong lòng, một bàn tay không ngừng mà vuốt ve đầu cô.

"Quên anh ấy đi! Hoàn toàn quên anh ấy đi! Tên Niếp Ngân này, chúng ta vĩnh viễn không cần nhắc đến! Tuy rằng chúng ta nhớ anh ấy, nhưng không cần để một người đã chết anh hưởng tới cuộc sống của chúng ta, được không?" Ngữ khí Niếp Tích cũng biến thành cầu xin, đôi môi khi nói chuyện hơi run run, đương nhiên, loại run rẩy này không phải do nhiệt độ của nước mưa và thời tiết gây nên.

Hai tay Lãnh Tang Thanh để ở hai sườn chân, nghe thấy lời này, trong lòng cũng không đau thêm, bởi vì vẫn chính là đau, cô nhìn trời, giọt mưa vẫn không ngừng mà rơi xuống mặt cô, nhưng cô đã không còn cảm giác, làn da toàn thân đều đã chết lặng, cô cười khổ, mệt mỏi đáp một câu: "Được, chúng ta quên anh ấy."

Niếp Tích nghe được câu trả lời của cô, thân thể hơi hơi chấn động, nhưng trăm phương ngàn kế hắn cũng không có để cảm xúc của đáy lòng mình biểu hiện ra ngoài, tương phản lại đẩy Lãnh Tang Thanh trong lòng ra, lộ vẻ chán ghét.

Này vừa mới động làm cho Lãnh Tang Thanh cũng kinh ngạc một chút, mỏi mệt đến cực điểm trong ánh mắt, tựa hồ cũng có một tia khác thường.

Niếp Tích híp hai mắt lại, hai loại nghi ngờ cùng bi thương đồng thời hiện lên mặt hắn, mỗi một thứ hắn đều chừng mực nắm giữa và xác định, ngay cả khóe miệng kia nhẹ nhàng hiện lên độ cong, đều không chê vào đâu được: "Luôn miệng nói sẽ quên anh ấy, nhưng thực chất là nhớ mãi không quên, ở mặt ngoài thì nói cho có lệ, sau đó lại khôi phục trạng thái và cuộc sống của trước kia, là vậy?"

Lãnh Tang Thanh đã không còn khí lực lại đi giải thích với hắn, bởi vì chính cô cũng không xác định được cô đã thoát khỏi bóng ma của Niếp Ngân hay chưa, cô chỉ thản nhiên nói môt câu: "Không phải nói lấy lệ với cậu, tôi sẽ thử, sẽ cố gắng."

"Em làm thế nào để cho tôi tin?" Hơi thở Niếp Tích dồn dập, đồng tử trong hai tròng mắt đều đã khẩn trương khi dãn khi lui.

Khuôn mặt Lãnh Tang Thanh hiện lên vẻ ngơ ngác, nhưng lập tức lại ảm đạm xuống: "Anh muốn thế nào mới tin tôi?"

Niếp Tích tiến lên cầm cổ tay Lãnh Tang Thanh, trong ánh mắt hàm chứa tia chân thật chưa từng có.

"Cùng tôi kết hôn! Chứng minh chúng ta đã hoàn toàn bước ra từ trong bóng ma đó!"

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Niếp Môn
Chương 145

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 145
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ