Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Niếp Môn – Chương 140

Niếp Môn

Tác giả: Ân Tầm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghĩa địa, hiu quạnh.

Gió thổi qua, mùi hoa của thiên nhiên, như có như không xẹt qua xoang mũi, trong lúc đó hô hấp thâm nhập vào phế quản, nhưng có điểm thê lương.

Trên bia mộ, cha cười như trước.

Một bia mộ khác, có khuôn mặt thật giống hắn, bừng tỉnh cách một thế hệ.

Niếp Tích gọi một câu "Thanh Nhi" kêu càng ngày càng dễ gọi, nghe vào lỗ tai Niếp Ngân lại có bao nhiêu đau đớn, giống là có người cầm một con dao nhỏ nhẹ nhàng cứa qua, mơ hồ thẳng tới máu và da thịt.

Nhưng mà, càng làm cho Niếp Ngân có điều khó chịu là, Niếp Tích đột nhiên xoay chuyển thái độ lạ lùng, loại cảm giác này trước kia hắn không có, nhưng ngay tại vừa rồi lại có, loại cảm giác này rất mãnh liệt. Đến tột cùng xa lạ làm sao, hắn không thể nói rõ được, có lẽ là Niếp Tích không có trả lời luôn, có lẽ là khuôn mặt Niếp Tích tươi cười quá mức thoải mái, có lẽ... là ngữ khí khi hắn nhắc tới tên Thanh Nhi.

"Tích, em có việc gạt anh?" Mây đen hơi hơi che khuất ánh sáng trên đỉnh đầu, có vài phần lo lắng chắn trên đỉnh đầu Niếp Ngân, nhờ ánh sáng mà mặt hắn trở lên lúc sáng lúc tối, khuôn mặt đẹp lộ ra một tia nghi ngờ mẫn cảm, nhưng không có nhìn về phía Niếp Tích, mà là nhìn chằm chằm cái mộ rỗng tuếch của mình.

Niếp Tích hơi hơi sửng sốt, theo bản năng nhìn về phía Niếp Ngân, tuy nói anh không có nhìn hắn, nhưng ánh mặt trời đằng sau lưng giống như mũi nhọn châm hắn làm hắn không thoải mái. Môi hơi hơi mỉm cười, nhìn chằm chằm bóng dáng cao lớn của Niếp Ngân, nói: "Em có thể có chuyện gì gạt anh? Anh à, anh quá nhạy cảm."

Niếp Ngân quay đầu nhìn hắn, trong lúc nhất thời ánh mắt thâm thúy có vài phần suy tư.

"Nếu thực là nói có chuyện gì..." Niếp Tích chuyển câu chuyện, khuôn mặt có chút biến hóa.

Niếp Ngân nhìn về ánh mắt hắn hơn một phần miệt mài đuổi theo, "Chuyện gì?"

"Đương nhiên vẫn là về Thanh Nhi." Ngữ khí Niếp Tích nghe có chút thoải mái, lại lộ ra như không để ý, hắn nhìn về ánh mắt Niếp Ngân rất thật và còn ngưng trọng, tựa hồ muốn thông qua hai chữ "Thanh Nhi" này để xem phản ứng của hắn.

Đôi mắt chim ưng của Niếp Ngân hơi hơi co rụt lại, ánh mắt tựa hồ thay đổi, có điểm ảm đạm, nhưng chỉ chớp mắt một cái liền lại bình tĩnh, làm cho người ta nghĩ lầm là vừa rồi có đám mây đen đi tới che mất ánh mắt hắn.

Hắn không nói gì nữa, chỉ đem ánh mắt đang dừng trên khuôn mặt Niếp Tích thu hồi lại, sau đó nhìn về phương xa, ánh mắt xa xưa sâu xa.

"Thanh Nhi đã lớn nhưng vẫn còn là một nha đầu mẫn cảm." Trong lòng Niếp Tích hơi hơi trầm xuống, từ đuôi lông mày của anh mình có thể nhìn ra trong lòng hắn có một tia do dự, một tia bất đắc dĩ, còn có một chút điểm không cam lòng...

"Cô ấy vẫn thường xuyên dùng công tác để làm nghiện mình, mỗi ngày đều làm việc tới khuya, ngay tại ngày hôm qua, cô vẫn khóc, em mới biết được, thời gian dài như vậy cô ấy vẫn không thể bỏ qua được tất cả những việc trước kia."

Thân thể to lớn của Niếp Ngân run nhè nhẹ một chút.

Niếp Tích nhìn về phía Niếp nNgân, sau đó lại nói tiếp, gằn từng chữ: "Cha mẹ chết, là cả đời Thanh Nhi không thể biến mất gánh nặng, nhất là, cô ấy còn từng yêu người đàn ông mà chính là hung thủ giết chết cha mẹ mình."

Gió bỗng dưng thổi qua, đem những lời này thổi vào tai Niếp Ngân, tiến vào tận đáy lòng, cơn đau bộc phát quá nhanh, thật lâu sau, ánh mắt hắn dừng ở trước ảnh chụp của cha, tiếng nói hơi hơi khàn khàn: "Nếu anh là cô ấy, cũng giống vậy."

Ánh mắt Niếp Tích hơi hơi tối đi, giương mặt kia cùng khuôn mặt Niếp Ngân giống nhau như đúc chớp mắt một cái lại nổi lên một tia ý lạnh, nhưng cũng chỉ là chớp mắt một cái, lại khôi phục vẻ mặt dày dĩ vãng.

Hai người trầm mặc nửa ngày, ở trường hợp trầm mặc xuống này nghiễm nhiên có điểm khác thường.

Thật lâu sau, Niếp Tích nhìn chằm chằm bóng dáng Niếp Ngân, đột nhiên mở miệng, thanh âm tuy rằng rất nhẹ, tuy rằng cũng là câu hỏi, nhưng lộ ra một lực khẳng định lớn --

"Nếu, em và Thanh Nhi ở bên nhau, anh sẽ không phản đối chứ?"

Niếp Ngân hơi hơi nhíu mi, đầu vai rắn chắc bắt đầu cứng ngắc, hắn không mở miệng nói đồng ý, cũng không mở miệng nói phản đối, chỉ trầm mặc.

Thông qua phản ứng hắn, trong lòng Niếp Tích cũng đã sớm xác định được bảy tám phần, trong lòng nổi lên môt trận chua xót khó thành lời, như không biết nói gì, quay cuồng, giãy dụa, chưa bao giờ từng khó chịu như bây giờ.

Hắn biết, anh mình không thể bỏ Lãnh Tang Thanh được.

Nắm tay thật chặt, âm thầm hít sâu một hơi, hắn lại mở miệng, lúc này đây ngữ điệu càng thêm trầm ổn kiên định --

"Nếu, em cùng Thanh Nhi kết hôn, anh cũng sẽ không phản đối chứ?"

Niếp Ngân rồi đột nhiên xoay người, nhìn về phía Niếp Tích, tâm mi trên khuôn mặt đẹp chau lại, một tia tàn bạo lặng yên lướt qua đôi mắt.

Môi Niếp Tích vẫn duy trì độ cười, nhợt nhạt không vội không nóng, như là hỏi ý kiến Niếp Ngân, lại như là thông báo cho Niếp Ngân một chuyện hợp lẽ.

Yết hầu Niếp Ngân di chuyển lên xuống hơi hơi giật, nhìn chằm chằm ánh mắt Niếp Tích từ lúc ban đầu khiếp sợ và xa lạ rồi chuyển thành lạnh nhạt, hắn không nói gì, vẫn trầm mặc như cũ, hốc mắt lạnh nhạt kia hạ xuống như che dấu một cái giếng cạn nước, tĩnh mịch vô thần.

Thật lâu sau, gió cơ hồ thổi tan mùi hoa di động trong không khí.

Niếp Tích theo bản năng nhẹ nhàng thở ra, cười cười, "Cám ơn thành toàn của anh, em sẽ cha,ư sóc thật tốt cho cô ấy, chính như hy vọng của anh ngày trước."

Ngón tay Niếp Ngân hơi hơi thu, thật lâu sau mới mở miệng, "Nếu như vậy, có thể làm cô ấy hạnh phúc..." Nói đến một nửa thì hắn dừng lại, nói không được nữa, ngực nặng nề đòi mạng.

Hắn hẳn là cao hứng mới đúng, đây không phải ý muốn của hắn sao?

Hai anh em, tựa hồ vì đề tài này mà trở nên ngưng trọng, Niếp Ngân cùng Niếp Tích trong lúc đó cũng tựa hồ bởi vì một Lãnh Tang Thanh mà nổi lên một tầng ngăn cách, loại ngăn cách này rất mỏng, mỏng đến nhìn không thấy, nhưng không cách nào đi qua.

Khi Niếp Tích chuẩn bị rời nghĩa địa, Niếp Ngân ở phía sau lại mở miệng --

"Tích, cách xa Niếp Thâm một chút, anh không hy vọng em và cậu ta quá thân cận."

Niếp Tích dừng bước, quay đầu, đuôi lông mày nổi lên một tia nghi hoặc: "Vì sao?"

Ánh mặt trời theo kẽ mây chui qua, thản nhiên rơi xuống khuôn mặt Niếp Ngân, mắt hắn, gằn từng chữ: "Rất đơn giản, em không hiểu cậu ta."

Môi Niếp Tích câu lên, không phản đối gì, chính là nhẹ giọng nói câu, "Em đã biết, anh yên tâm đi." Lúc xoay người, nụ cười dần dần tiêu tán.

Tất cả mọi người không biết, từ nhỏ đến lớn hắn là tự t//i lớn đến mức nào! Niếp Ngân, hắn không được bằng đại ca, là đứa con trai duy nhất trong Niếp môn hoàn thành nghi lễ đứa trẻ đã lớn kia, hắn bị mọi người khinh thường trong Niếp môn mà rời đi, lại ở bên ngoài tay trắng xây dựng sự nghiệp của mình, mà hắn, có khuôn mặt so với đại ca giống nhau như đúc, nhưng thủy chung sống như bóng ma của đại ca, tất cả đều nói cách ăn mặc của hắn khá ngang ngạnh, không có chính mình, mới đầu hắn không ngại, thật sự không ngại mọi người như vậy cho rằng như vậy, cho dù là cha âu yếm nói không có gì đáng trách.

Nhưng mà, hắn không dễ dàng tha thứ được cô gái mình thích cũng chỉ là đem ánh mắt đặt lên người anh mình, nhiều năm như vậy, hắn muốn làm cái gì đó để thắng được đại ca dành được ánh mắt chú ý đó? Chỉ có Niếp Thâm, chỉ có liên hợp với hắn mới có thể được vào Niếp môn, hắn cần dùng phương thức này để chứng minh với mọi người, hắn, mới là đúng

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Niếp Môn
Chương 140

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 140
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...